Giang Bình biết Chu Phó đang ám chỉ điều gì.
Đó là lúc bà ly hôn, đứa trẻ bé bỏng ấy ôm chặt lấy eo bà, khóc lóc van xin: “Mẹ đừng đi, mẹ đừng đi…”
Là sau khi ly hôn, thi thoảng bà đón cậu về nhà chơi cuối tuần, đến lúc đưa cậu trở lại là tiếng khóc xé lòng: “Con muốn mẹ, con muốn mẹ…”
Bước ngoặt là vào lần đó.
Giang Bình như thường lệ đón Chu Phó về chơi cuối tuần, tối Chủ nhật, bà chuẩn bị đưa cậu về, nhưng cậu bé lăn lộn khóc lóc ăn vạ ‘muốn ở cùng mẹ’, Giang Bình đành chịu, đành để cậu ở thêm một đêm.
Sáng hôm sau, Giang Bình đưa Chu Phó đi học, đến cổng trường, cậu bé lại bắt đầu giở trò ăn vạ, không chịu vào trường, trừ phi Giang Bình ngoắc tay hứa với cậu, tan học nhất định sẽ đến đón.
Ngoắc tay, đóng dấu.
Cậu bé Chu Phó nắm tay Giang Bình căn dặn: “Mẹ ơi, mẹ nhất định phải nhớ giờ tan học của con, tuyệt đối không được đến muộn, nhất định phải đến nhé, con sẽ đợi mẹ, con đợi thêm một giây sẽ buồn thêm một giây.”
Giang Bình gật đầu. Đến lần tiếp theo Giang Bình đi đón Chu Phó về chơi cuối tuần, cậu không chịu gặp bà nữa. Giang Bình biết được từ chỗ Giáo sư Chu rằng, hôm đó, cậu bé đã đợi ở cổng trường cho đến tận nửa đêm rồi mới khóc lóc theo ông về nhà.
Về sau Chu Phó vẫn đi chơi với Giang Bình, chỉ có điều… không bao giờ ăn vạ nữa.
Về sau nữa, vì công việc làm ăn, Giang Bình cần phải phát triển sự nghiệp ở các khu vực ven biển. Trong một lần đưa Chu Phó đi chơi, bà báo cho cậu biết tin này.
Chu Phó không nói gì, chỉ bình tĩnh gật đầu.
Buổi tối, Giang Bình đưa Chu Phó về nhà, xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu: “Phải đến nửa cuối năm sau mẹ mới về thăm con được, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình không?”
Chu Phó ngước mắt lên nhìn bà: “Nếu con không thể tự chăm sóc tốt cho mình, mẹ sẽ ở lại Thành Đô sao?”
Giang Bình sững sờ.
Cậu bé Chu Phó cúi gầm mặt, nhìn mũi giày: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
Lúc đó, Chu Phó mới 7 tuổi.
Giang Bình đối với Chu Phó, làm sao có thể không hổ thẹn? Đến mức khi nghe Chu Phó thốt ra những lời này, bà thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Giang Bình biết Chu Phó đang ám chỉ điều gì.
Đó là lúc bà ly hôn, đứa trẻ bé bỏng ấy ôm chặt lấy eo bà, khóc lóc van xin: “Mẹ đừng đi, mẹ đừng đi…”
Là sau khi ly hôn, thi thoảng bà đón cậu về nhà chơi cuối tuần, đến lúc đưa cậu trở lại là tiếng khóc xé lòng: “Con muốn mẹ, con muốn mẹ…”
Bước ngoặt là vào lần đó.
Giang Bình như thường lệ đón Chu Phó về chơi cuối tuần, tối Chủ nhật, bà chuẩn bị đưa cậu về, nhưng cậu bé lăn lộn khóc lóc ăn vạ ‘muốn ở cùng mẹ’, Giang Bình đành chịu, đành để cậu ở thêm một đêm.
Sáng hôm sau, Giang Bình đưa Chu Phó đi học, đến cổng trường, cậu bé lại bắt đầu giở trò ăn vạ, không chịu vào trường, trừ phi Giang Bình ngoắc tay hứa với cậu, tan học nhất định sẽ đến đón.
Ngoắc tay, đóng dấu.
Cậu bé Chu Phó nắm tay Giang Bình căn dặn: “Mẹ ơi, mẹ nhất định phải nhớ giờ tan học của con, tuyệt đối không được đến muộn, nhất định phải đến nhé, con sẽ đợi mẹ, con đợi thêm một giây sẽ buồn thêm một giây.”
Giang Bình gật đầu. Đến lần tiếp theo Giang Bình đi đón Chu Phó về chơi cuối tuần, cậu không chịu gặp bà nữa. Giang Bình biết được từ chỗ Giáo sư Chu rằng, hôm đó, cậu bé đã đợi ở cổng trường cho đến tận nửa đêm rồi mới khóc lóc theo ông về nhà.
Về sau Chu Phó vẫn đi chơi với Giang Bình, chỉ có điều… không bao giờ ăn vạ nữa.
Về sau nữa, vì công việc làm ăn, Giang Bình cần phải phát triển sự nghiệp ở các khu vực ven biển. Trong một lần đưa Chu Phó đi chơi, bà báo cho cậu biết tin này.
Chu Phó không nói gì, chỉ bình tĩnh gật đầu.
Buổi tối, Giang Bình đưa Chu Phó về nhà, xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu: “Phải đến nửa cuối năm sau mẹ mới về thăm con được, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình không?”
Chu Phó ngước mắt lên nhìn bà: “Nếu con không thể tự chăm sóc tốt cho mình, mẹ sẽ ở lại Thành Đô sao?”
Giang Bình sững sờ.
Cậu bé Chu Phó cúi gầm mặt, nhìn mũi giày: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
Lúc đó, Chu Phó mới 7 tuổi.
Giang Bình đối với Chu Phó, làm sao có thể không hổ thẹn? Đến mức khi nghe Chu Phó thốt ra những lời này, bà thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Giang Bình biết Chu Phó đang ám chỉ điều gì.
Đó là lúc bà ly hôn, đứa trẻ bé bỏng ấy ôm chặt lấy eo bà, khóc lóc van xin: “Mẹ đừng đi, mẹ đừng đi…”
Là sau khi ly hôn, thi thoảng bà đón cậu về nhà chơi cuối tuần, đến lúc đưa cậu trở lại là tiếng khóc xé lòng: “Con muốn mẹ, con muốn mẹ…”
Bước ngoặt là vào lần đó.
Giang Bình như thường lệ đón Chu Phó về chơi cuối tuần, tối Chủ nhật, bà chuẩn bị đưa cậu về, nhưng cậu bé lăn lộn khóc lóc ăn vạ ‘muốn ở cùng mẹ’, Giang Bình đành chịu, đành để cậu ở thêm một đêm.
Sáng hôm sau, Giang Bình đưa Chu Phó đi học, đến cổng trường, cậu bé lại bắt đầu giở trò ăn vạ, không chịu vào trường, trừ phi Giang Bình ngoắc tay hứa với cậu, tan học nhất định sẽ đến đón.
Ngoắc tay, đóng dấu.
Cậu bé Chu Phó nắm tay Giang Bình căn dặn: “Mẹ ơi, mẹ nhất định phải nhớ giờ tan học của con, tuyệt đối không được đến muộn, nhất định phải đến nhé, con sẽ đợi mẹ, con đợi thêm một giây sẽ buồn thêm một giây.”
Giang Bình gật đầu. Đến lần tiếp theo Giang Bình đi đón Chu Phó về chơi cuối tuần, cậu không chịu gặp bà nữa. Giang Bình biết được từ chỗ Giáo sư Chu rằng, hôm đó, cậu bé đã đợi ở cổng trường cho đến tận nửa đêm rồi mới khóc lóc theo ông về nhà.
Về sau Chu Phó vẫn đi chơi với Giang Bình, chỉ có điều… không bao giờ ăn vạ nữa.
Về sau nữa, vì công việc làm ăn, Giang Bình cần phải phát triển sự nghiệp ở các khu vực ven biển. Trong một lần đưa Chu Phó đi chơi, bà báo cho cậu biết tin này.
Chu Phó không nói gì, chỉ bình tĩnh gật đầu.
Buổi tối, Giang Bình đưa Chu Phó về nhà, xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu: “Phải đến nửa cuối năm sau mẹ mới về thăm con được, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình không?”
Chu Phó ngước mắt lên nhìn bà: “Nếu con không thể tự chăm sóc tốt cho mình, mẹ sẽ ở lại Thành Đô sao?”
Giang Bình sững sờ.
Cậu bé Chu Phó cúi gầm mặt, nhìn mũi giày: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
Lúc đó, Chu Phó mới 7 tuổi.
Giang Bình đối với Chu Phó, làm sao có thể không hổ thẹn? Đến mức khi nghe Chu Phó thốt ra những lời này, bà thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Giang Bình biết Chu Phó đang ám chỉ điều gì.
Đó là lúc bà ly hôn, đứa trẻ bé bỏng ấy ôm chặt lấy eo bà, khóc lóc van xin: “Mẹ đừng đi, mẹ đừng đi…”
Là sau khi ly hôn, thi thoảng bà đón cậu về nhà chơi cuối tuần, đến lúc đưa cậu trở lại là tiếng khóc xé lòng: “Con muốn mẹ, con muốn mẹ…”
Bước ngoặt là vào lần đó.
Giang Bình như thường lệ đón Chu Phó về chơi cuối tuần, tối Chủ nhật, bà chuẩn bị đưa cậu về, nhưng cậu bé lăn lộn khóc lóc ăn vạ ‘muốn ở cùng mẹ’, Giang Bình đành chịu, đành để cậu ở thêm một đêm.
Sáng hôm sau, Giang Bình đưa Chu Phó đi học, đến cổng trường, cậu bé lại bắt đầu giở trò ăn vạ, không chịu vào trường, trừ phi Giang Bình ngoắc tay hứa với cậu, tan học nhất định sẽ đến đón.
Ngoắc tay, đóng dấu.
Cậu bé Chu Phó nắm tay Giang Bình căn dặn: “Mẹ ơi, mẹ nhất định phải nhớ giờ tan học của con, tuyệt đối không được đến muộn, nhất định phải đến nhé, con sẽ đợi mẹ, con đợi thêm một giây sẽ buồn thêm một giây.”
Giang Bình gật đầu. Đến lần tiếp theo Giang Bình đi đón Chu Phó về chơi cuối tuần, cậu không chịu gặp bà nữa. Giang Bình biết được từ chỗ Giáo sư Chu rằng, hôm đó, cậu bé đã đợi ở cổng trường cho đến tận nửa đêm rồi mới khóc lóc theo ông về nhà.
Về sau Chu Phó vẫn đi chơi với Giang Bình, chỉ có điều… không bao giờ ăn vạ nữa.
Về sau nữa, vì công việc làm ăn, Giang Bình cần phải phát triển sự nghiệp ở các khu vực ven biển. Trong một lần đưa Chu Phó đi chơi, bà báo cho cậu biết tin này.
Chu Phó không nói gì, chỉ bình tĩnh gật đầu.
Buổi tối, Giang Bình đưa Chu Phó về nhà, xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu: “Phải đến nửa cuối năm sau mẹ mới về thăm con được, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình không?”
Chu Phó ngước mắt lên nhìn bà: “Nếu con không thể tự chăm sóc tốt cho mình, mẹ sẽ ở lại Thành Đô sao?”
Giang Bình sững sờ.
Cậu bé Chu Phó cúi gầm mặt, nhìn mũi giày: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
Lúc đó, Chu Phó mới 7 tuổi.
Giang Bình đối với Chu Phó, làm sao có thể không hổ thẹn? Đến mức khi nghe Chu Phó thốt ra những lời này, bà thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Giang Bình biết Chu Phó đang ám chỉ điều gì.
Đó là lúc bà ly hôn, đứa trẻ bé bỏng ấy ôm chặt lấy eo bà, khóc lóc van xin: “Mẹ đừng đi, mẹ đừng đi…”
Là sau khi ly hôn, thi thoảng bà đón cậu về nhà chơi cuối tuần, đến lúc đưa cậu trở lại là tiếng khóc xé lòng: “Con muốn mẹ, con muốn mẹ…”
Bước ngoặt là vào lần đó.
Giang Bình như thường lệ đón Chu Phó về chơi cuối tuần, tối Chủ nhật, bà chuẩn bị đưa cậu về, nhưng cậu bé lăn lộn khóc lóc ăn vạ ‘muốn ở cùng mẹ’, Giang Bình đành chịu, đành để cậu ở thêm một đêm.
Sáng hôm sau, Giang Bình đưa Chu Phó đi học, đến cổng trường, cậu bé lại bắt đầu giở trò ăn vạ, không chịu vào trường, trừ phi Giang Bình ngoắc tay hứa với cậu, tan học nhất định sẽ đến đón.
Ngoắc tay, đóng dấu.
Cậu bé Chu Phó nắm tay Giang Bình căn dặn: “Mẹ ơi, mẹ nhất định phải nhớ giờ tan học của con, tuyệt đối không được đến muộn, nhất định phải đến nhé, con sẽ đợi mẹ, con đợi thêm một giây sẽ buồn thêm một giây.”
Giang Bình gật đầu. Đến lần tiếp theo Giang Bình đi đón Chu Phó về chơi cuối tuần, cậu không chịu gặp bà nữa. Giang Bình biết được từ chỗ Giáo sư Chu rằng, hôm đó, cậu bé đã đợi ở cổng trường cho đến tận nửa đêm rồi mới khóc lóc theo ông về nhà.
Về sau Chu Phó vẫn đi chơi với Giang Bình, chỉ có điều… không bao giờ ăn vạ nữa.
Về sau nữa, vì công việc làm ăn, Giang Bình cần phải phát triển sự nghiệp ở các khu vực ven biển. Trong một lần đưa Chu Phó đi chơi, bà báo cho cậu biết tin này.
Chu Phó không nói gì, chỉ bình tĩnh gật đầu.
Buổi tối, Giang Bình đưa Chu Phó về nhà, xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu: “Phải đến nửa cuối năm sau mẹ mới về thăm con được, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình không?”
Chu Phó ngước mắt lên nhìn bà: “Nếu con không thể tự chăm sóc tốt cho mình, mẹ sẽ ở lại Thành Đô sao?”
Giang Bình sững sờ.
Cậu bé Chu Phó cúi gầm mặt, nhìn mũi giày: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho mình.”
Lúc đó, Chu Phó mới 7 tuổi.
Giang Bình đối với Chu Phó, làm sao có thể không hổ thẹn? Đến mức khi nghe Chu Phó thốt ra những lời này, bà thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Từ lâu đã không còn cần bà nữa rồi.
Hơn hai mươi năm, giống như việc đóng rồi mở cánh cửa trước mặt này vậy, không có gì khác biệt.
Mũi Giang Bình cay cay, bà ngoảnh mặt đi: “Con thật sự… có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt.”
“Con phải lên máy bay rồi.” Chu Phó khẽ thở nhẹ, “Mẹ, trên đường về lái xe cẩn thận nhé.”
Giang Bình gạt đi giọt nước mắt, gật đầu.
Chu Phó: “Vậy con về Nam Kinh đây.”
Giang Bình: “Ừ.”
Giang Bình đưa mắt nhìn bóng lưng Chu Phó rời đi, Chu Phó có quay đầu lại nhìn, Giang Bình vẫy vẫy tay, đợi đến khi không còn thấy bóng dáng Chu Phó đâu nữa Giang Bình mới quay người lại, nước mắt cuối cùng cũng tuôn trào mất kiểm soát.
Trong túi xách, điện thoại rung lên một chập.
Giang Bình lấy điện thoại ra, đôi mắt nhòa lệ bấm mở tin nhắn.
Con trai lớn: [Trước ngày hôm nay con không hiểu, không hiểu tại sao mẹ có thể quay về với gia đình làm một người vợ, làm một người mẹ, nhưng người được chọn lại không phải là con.]
Con trai lớn: [Xin lỗi mẹ, con đã không chịu tìm hiểu mẹ.]
Con trai lớn: [Bây giờ con muốn nói với mẹ rằng, mẹ à, quyết định ly hôn năm xưa của mẹ không hề sai, mẹ đã trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.]
Con trai lớn: [Cảm ơn sự lựa chọn của mẹ, để bây giờ con vẫn còn có mẹ.]
Con trai lớn: [Mặc dù đây là lần đầu tiên gặp chú Vu, nhưng con cũng có thể nhận ra, đây mới là trạng thái hôn nhân đúng đắn.]
Con trai lớn: [Luôn chưa nói với mẹ, thực ra con rất quý Vu Giản, rất quý cậu em trai này.]
Con trai lớn: [À phải rồi, bạn gái con tên là Mã Gia Gia.]