Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 75

Chu Phó không nói nhiều với Mã Gia Gia, sợ kết quả không như ý sẽ khiến cô mừng hụt.

Ra khỏi xưởng, Chu Phó lập tức gọi điện cho Khương Phong. Khương Phong là trợ lý của Chu Phó thời còn làm việc ở ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, năng lực rất giỏi, sau đó Chu Phó chuyển sang ‘Vũ Thiên’ nhưng không đem Khương Phong theo, tuy nhiên đã đề bạt cậu ta lên một vị trí cao hơn tại ‘Thâm Duy Trí Nguyên’.

Chu Phó báo với Khương Phong, anh cần bay đi Thành Đô ngay lập tức, sau đó lại bay về Nam Kinh.

Khương Phong không hỏi lý do, lập tức đi lo liệu.

Trên đường lái xe ra sân bay, Chu Phó gọi cho Vu Giản.

Bên kia đầu dây, Vu Giản dùng giọng thì thào nghe máy: “Anh, em đang trong lớp.”

Chu Phó hỏi thẳng: “Đống đồ năm xưa chuyển từ căn nhà cũ của anh sang, giờ để ở đâu? Còn không?”

Vu Giản ngẫm nghĩ một lúc: “Còn, ở nhà, trong nhà kho.”

Chu Phó vơi đi một nửa nỗi lo: “Bây giờ ở nhà có ai không?”

Vu Giản: “Chắc là không ạ.”

Chu Phó: “Khoảng ba tiếng nữa, ở nhà, mở cửa cho anh.”

“Hả?” Vu Giản sửng sốt. Bao nhiêu năm nay, mặc cho mẹ mời mọc, khuyên nhủ đủ đường, Chu Phó chưa từng bước chân vào nhà.

Vu Giản nhất thời không kiềm chế được âm lượng, bị giáo viên bắt quả tang đang nghe điện thoại, quát lớn: “Vu Giản!”

Các bạn học đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Vu Giản rối rít, gãi đầu, đứng lên, lách qua mặt các bạn học, vừa đi ra ngoài cửa lớp vừa cúi đầu xin lỗi giáo viên.

Chu Phó: “Ở nhà có hộp dụng cụ không?”

Vu Giản: “Có.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chu Phó không nói nhiều với Mã Gia Gia, sợ kết quả không như ý sẽ khiến cô mừng hụt.

Ra khỏi xưởng, Chu Phó lập tức gọi điện cho Khương Phong. Khương Phong là trợ lý của Chu Phó thời còn làm việc ở ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, năng lực rất giỏi, sau đó Chu Phó chuyển sang ‘Vũ Thiên’ nhưng không đem Khương Phong theo, tuy nhiên đã đề bạt cậu ta lên một vị trí cao hơn tại ‘Thâm Duy Trí Nguyên’.

Chu Phó báo với Khương Phong, anh cần bay đi Thành Đô ngay lập tức, sau đó lại bay về Nam Kinh.

Khương Phong không hỏi lý do, lập tức đi lo liệu.

Trên đường lái xe ra sân bay, Chu Phó gọi cho Vu Giản.

Bên kia đầu dây, Vu Giản dùng giọng thì thào nghe máy: “Anh, em đang trong lớp.”

Chu Phó hỏi thẳng: “Đống đồ năm xưa chuyển từ căn nhà cũ của anh sang, giờ để ở đâu? Còn không?”

Vu Giản ngẫm nghĩ một lúc: “Còn, ở nhà, trong nhà kho.”

Chu Phó vơi đi một nửa nỗi lo: “Bây giờ ở nhà có ai không?”

Vu Giản: “Chắc là không ạ.”

Chu Phó: “Khoảng ba tiếng nữa, ở nhà, mở cửa cho anh.”

“Hả?” Vu Giản sửng sốt. Bao nhiêu năm nay, mặc cho mẹ mời mọc, khuyên nhủ đủ đường, Chu Phó chưa từng bước chân vào nhà.

Vu Giản nhất thời không kiềm chế được âm lượng, bị giáo viên bắt quả tang đang nghe điện thoại, quát lớn: “Vu Giản!”

Các bạn học đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Vu Giản rối rít, gãi đầu, đứng lên, lách qua mặt các bạn học, vừa đi ra ngoài cửa lớp vừa cúi đầu xin lỗi giáo viên.

Chu Phó: “Ở nhà có hộp dụng cụ không?”

Vu Giản: “Có.”

Chu Phó không nói nhiều với Mã Gia Gia, sợ kết quả không như ý sẽ khiến cô mừng hụt.

Ra khỏi xưởng, Chu Phó lập tức gọi điện cho Khương Phong. Khương Phong là trợ lý của Chu Phó thời còn làm việc ở ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, năng lực rất giỏi, sau đó Chu Phó chuyển sang ‘Vũ Thiên’ nhưng không đem Khương Phong theo, tuy nhiên đã đề bạt cậu ta lên một vị trí cao hơn tại ‘Thâm Duy Trí Nguyên’.

Chu Phó báo với Khương Phong, anh cần bay đi Thành Đô ngay lập tức, sau đó lại bay về Nam Kinh.

Khương Phong không hỏi lý do, lập tức đi lo liệu.

Trên đường lái xe ra sân bay, Chu Phó gọi cho Vu Giản.

Bên kia đầu dây, Vu Giản dùng giọng thì thào nghe máy: “Anh, em đang trong lớp.”

Chu Phó hỏi thẳng: “Đống đồ năm xưa chuyển từ căn nhà cũ của anh sang, giờ để ở đâu? Còn không?”

Vu Giản ngẫm nghĩ một lúc: “Còn, ở nhà, trong nhà kho.”

Chu Phó vơi đi một nửa nỗi lo: “Bây giờ ở nhà có ai không?”

Vu Giản: “Chắc là không ạ.”

Chu Phó: “Khoảng ba tiếng nữa, ở nhà, mở cửa cho anh.”

“Hả?” Vu Giản sửng sốt. Bao nhiêu năm nay, mặc cho mẹ mời mọc, khuyên nhủ đủ đường, Chu Phó chưa từng bước chân vào nhà.

Vu Giản nhất thời không kiềm chế được âm lượng, bị giáo viên bắt quả tang đang nghe điện thoại, quát lớn: “Vu Giản!”

Các bạn học đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Vu Giản rối rít, gãi đầu, đứng lên, lách qua mặt các bạn học, vừa đi ra ngoài cửa lớp vừa cúi đầu xin lỗi giáo viên.

Chu Phó: “Ở nhà có hộp dụng cụ không?”

Vu Giản: “Có.”

Chu Phó không nói nhiều với Mã Gia Gia, sợ kết quả không như ý sẽ khiến cô mừng hụt.

Ra khỏi xưởng, Chu Phó lập tức gọi điện cho Khương Phong. Khương Phong là trợ lý của Chu Phó thời còn làm việc ở ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, năng lực rất giỏi, sau đó Chu Phó chuyển sang ‘Vũ Thiên’ nhưng không đem Khương Phong theo, tuy nhiên đã đề bạt cậu ta lên một vị trí cao hơn tại ‘Thâm Duy Trí Nguyên’.

Chu Phó báo với Khương Phong, anh cần bay đi Thành Đô ngay lập tức, sau đó lại bay về Nam Kinh.

Khương Phong không hỏi lý do, lập tức đi lo liệu.

Trên đường lái xe ra sân bay, Chu Phó gọi cho Vu Giản.

Bên kia đầu dây, Vu Giản dùng giọng thì thào nghe máy: “Anh, em đang trong lớp.”

Chu Phó hỏi thẳng: “Đống đồ năm xưa chuyển từ căn nhà cũ của anh sang, giờ để ở đâu? Còn không?”

Vu Giản ngẫm nghĩ một lúc: “Còn, ở nhà, trong nhà kho.”

Chu Phó vơi đi một nửa nỗi lo: “Bây giờ ở nhà có ai không?”

Vu Giản: “Chắc là không ạ.”

Chu Phó: “Khoảng ba tiếng nữa, ở nhà, mở cửa cho anh.”

“Hả?” Vu Giản sửng sốt. Bao nhiêu năm nay, mặc cho mẹ mời mọc, khuyên nhủ đủ đường, Chu Phó chưa từng bước chân vào nhà.

Vu Giản nhất thời không kiềm chế được âm lượng, bị giáo viên bắt quả tang đang nghe điện thoại, quát lớn: “Vu Giản!”

Các bạn học đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Vu Giản rối rít, gãi đầu, đứng lên, lách qua mặt các bạn học, vừa đi ra ngoài cửa lớp vừa cúi đầu xin lỗi giáo viên.

Chu Phó: “Ở nhà có hộp dụng cụ không?”

Vu Giản: “Có.”

Chu Phó không nói nhiều với Mã Gia Gia, sợ kết quả không như ý sẽ khiến cô mừng hụt.

Ra khỏi xưởng, Chu Phó lập tức gọi điện cho Khương Phong. Khương Phong là trợ lý của Chu Phó thời còn làm việc ở ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, năng lực rất giỏi, sau đó Chu Phó chuyển sang ‘Vũ Thiên’ nhưng không đem Khương Phong theo, tuy nhiên đã đề bạt cậu ta lên một vị trí cao hơn tại ‘Thâm Duy Trí Nguyên’.

Chu Phó báo với Khương Phong, anh cần bay đi Thành Đô ngay lập tức, sau đó lại bay về Nam Kinh.

Khương Phong không hỏi lý do, lập tức đi lo liệu.

Trên đường lái xe ra sân bay, Chu Phó gọi cho Vu Giản.

Bên kia đầu dây, Vu Giản dùng giọng thì thào nghe máy: “Anh, em đang trong lớp.”

Chu Phó hỏi thẳng: “Đống đồ năm xưa chuyển từ căn nhà cũ của anh sang, giờ để ở đâu? Còn không?”

Vu Giản ngẫm nghĩ một lúc: “Còn, ở nhà, trong nhà kho.”

Chu Phó vơi đi một nửa nỗi lo: “Bây giờ ở nhà có ai không?”

Vu Giản: “Chắc là không ạ.”

Chu Phó: “Khoảng ba tiếng nữa, ở nhà, mở cửa cho anh.”

“Hả?” Vu Giản sửng sốt. Bao nhiêu năm nay, mặc cho mẹ mời mọc, khuyên nhủ đủ đường, Chu Phó chưa từng bước chân vào nhà.

Vu Giản nhất thời không kiềm chế được âm lượng, bị giáo viên bắt quả tang đang nghe điện thoại, quát lớn: “Vu Giản!”

Các bạn học đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Vu Giản rối rít, gãi đầu, đứng lên, lách qua mặt các bạn học, vừa đi ra ngoài cửa lớp vừa cúi đầu xin lỗi giáo viên.

Chu Phó: “Ở nhà có hộp dụng cụ không?”

Vu Giản: “Có.”

Tiếp theo, đo điện trở cách điện, sử dụng Megomet 500V, một đầu dò chạm vào bất kỳ pha nào của cuộn dây động cơ, đầu dò còn lại chạm vào vỏ kim loại của động cơ.

Giá trị điện trở cách điện phải lớn hơn 1MΩ.

Chu Phó thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

Vu Lượng Kiệt từ trong bếp đi ra, có chút ngượng ngùng cầm chai dầu ăn trên bàn lên: “Cháu còn dùng không? Chú xào rau.”

Chu Phó lắc đầu, lộ vẻ lúng túng tương tự: “Cháu không dùng nữa ạ.”

Vu Lượng Kiệt xách chai dầu quay lại bếp, không quên khen một câu: “Quả nhiên là nhân tài.”

Chu Phó chuẩn bị đi: “Mẹ, con còn có việc, lần sau con lại đến.”

Vu Giản nói quá lên, diễn tả đầy cảm xúc: “Tay anh rạch một đường dài lắm, thịt lật cả lên, máu chảy ào ào, cầm mãi không được, bị miếng sắt gỉ cắt trúng đấy, mẹ! Mẹ phải đưa anh ấy đi tiêm phòng uốn ván.”

Sắc mặt Giang Bình nghiêm trọng: “Chu Phó…”

Chu Phó nhẹ nhàng dập tắt câu chuyện: “Không nghiêm trọng đến thế, đã cầm máu rồi, con còn có việc gấp phải về Nam Kinh, con sẽ tự sắp xếp đi tiêm.”

Giang Bình nắm lấy cánh tay Chu Phó, cương quyết yêu cầu: “Đến bệnh viện trước, mẹ đưa con đi rồi hẵng về Nam Kinh!”

Khóe miệng Chu Phó khẽ nhếch lên: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.”

Giang Bình: “Mẹ là mẹ của con! Hôm nay con bắt buộc phải nghe lời mẹ!”

Trái tim Chu Phó như bị đâm một nhát thật đau, anh nhìn Giang Bình, ánh mắt và giọng điệu vẫn bình thản như cũ: “Có người đang đợi con, đợi thêm một giây cô ấy sẽ buồn thêm một giây, con không muốn cô ấy phải buồn.”

Sắc mặt Giang Bình biến đổi, sự cứng rắn rút đi, chỉ còn lại vẻ áy náy đầy khó xử.

Chu Phó: “Con có thể tự chăm sóc tốt cho mình mà, không phải sao?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn