Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 74

Chu Phó không nói lời nào, dùng sức ôm chặt lấy Mã Gia Gia.

Anh quá hiểu, hiểu rõ đối với cô ‘Chiến Binh’ tuyệt đối không phải là một cỗ máy được tạo thành từ đống thiết bị vô tri lạnh lẽo, thế giới của cô, vạn vật đều có linh hồn, ‘Chiến Binh’ không chỉ có sự sống mà còn là người bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi với cô.

Vì thế, sau khi xem xong video trận đấu, anh lập tức gọi điện cho huấn luyện viên Tôn để nắm rõ tình hình, sau khi biết ‘Chiến Binh’ không thể tiếp tục thi đấu, anh lập tức gác lại công việc trên tay, vội vã bay về.

Rõ ràng, người lẽ ra đang ở bờ bên kia đại dương…

Cơ thể Mã Gia Gia cứng đờ như khúc gỗ, cảm giác như đang nằm mơ, nếu không phải vì sức mạnh vô cùng bá đạo của Chu Phó, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, cô nhất định sẽ cho rằng đây là một giấc mơ.

Vài giây sau, Mã Gia Gia hé môi, giọng nói khô khốc: “Một cuộc gọi, một tin nhắn của anh cũng không có.”

Câu nói này thốt ra, chính Mã Gia Gia cũng phải ngạc nhiên, thế mà cô lại đang oán trách, nhưng rõ ràng là cô đang nhớ mong anh cơ mà.

Chu Phó vùi đầu, cằm cọ nhẹ vào vành tai Mã Gia Gia, giọng nói ấm áp dịu dàng, xoa dịu trái tim: “Sợ em nói qua điện thoại là em cần anh, anh lại bất lực chẳng thể làm gì.”

Được quan tâm như vậy, đáng lẽ Mã Gia Gia phải vui mừng, nhưng khóe miệng lại không khống chế được mà xệ xuống, cô cắn chặt môi, nhưng không nén nổi sự run rẩy.

Làm sao có thể không tủi thân được cơ chứ. Đó là ‘Chiến Binh’ của cô, là bạn của cô, là chiến hữu của cô, là cục cưng mà chỉ xước một vệt thôi cô cũng xót xa.

Nhưng thể hiện sự yếu đuối thật sự không phải phong cách của cô.

Mã Gia Gia từ trước đến nay không bao giờ khóc, cô đã không còn nhớ nổi lần cuối mình rơi nước mắt là năm bao nhiêu tuổi. Đánh nhau thua, không khóc; ngã ngựa bị thương, không khóc; rời Genyen, rời xa quê hương, rời xa vòng tay bố mẹ, không khóc; lúc mới đến Thành Đô có nhiều bỡ ngỡ không quen, còn bị cô lập tẩy chay, cũng không khóc…

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chu Phó không nói lời nào, dùng sức ôm chặt lấy Mã Gia Gia.

Anh quá hiểu, hiểu rõ đối với cô ‘Chiến Binh’ tuyệt đối không phải là một cỗ máy được tạo thành từ đống thiết bị vô tri lạnh lẽo, thế giới của cô, vạn vật đều có linh hồn, ‘Chiến Binh’ không chỉ có sự sống mà còn là người bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi với cô.

Vì thế, sau khi xem xong video trận đấu, anh lập tức gọi điện cho huấn luyện viên Tôn để nắm rõ tình hình, sau khi biết ‘Chiến Binh’ không thể tiếp tục thi đấu, anh lập tức gác lại công việc trên tay, vội vã bay về.

Rõ ràng, người lẽ ra đang ở bờ bên kia đại dương…

Cơ thể Mã Gia Gia cứng đờ như khúc gỗ, cảm giác như đang nằm mơ, nếu không phải vì sức mạnh vô cùng bá đạo của Chu Phó, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, cô nhất định sẽ cho rằng đây là một giấc mơ.

Vài giây sau, Mã Gia Gia hé môi, giọng nói khô khốc: “Một cuộc gọi, một tin nhắn của anh cũng không có.”

Câu nói này thốt ra, chính Mã Gia Gia cũng phải ngạc nhiên, thế mà cô lại đang oán trách, nhưng rõ ràng là cô đang nhớ mong anh cơ mà.

Chu Phó vùi đầu, cằm cọ nhẹ vào vành tai Mã Gia Gia, giọng nói ấm áp dịu dàng, xoa dịu trái tim: “Sợ em nói qua điện thoại là em cần anh, anh lại bất lực chẳng thể làm gì.”

Được quan tâm như vậy, đáng lẽ Mã Gia Gia phải vui mừng, nhưng khóe miệng lại không khống chế được mà xệ xuống, cô cắn chặt môi, nhưng không nén nổi sự run rẩy.

Làm sao có thể không tủi thân được cơ chứ. Đó là ‘Chiến Binh’ của cô, là bạn của cô, là chiến hữu của cô, là cục cưng mà chỉ xước một vệt thôi cô cũng xót xa.

Nhưng thể hiện sự yếu đuối thật sự không phải phong cách của cô.

Mã Gia Gia từ trước đến nay không bao giờ khóc, cô đã không còn nhớ nổi lần cuối mình rơi nước mắt là năm bao nhiêu tuổi. Đánh nhau thua, không khóc; ngã ngựa bị thương, không khóc; rời Genyen, rời xa quê hương, rời xa vòng tay bố mẹ, không khóc; lúc mới đến Thành Đô có nhiều bỡ ngỡ không quen, còn bị cô lập tẩy chay, cũng không khóc…

Chu Phó không nói lời nào, dùng sức ôm chặt lấy Mã Gia Gia.

Anh quá hiểu, hiểu rõ đối với cô ‘Chiến Binh’ tuyệt đối không phải là một cỗ máy được tạo thành từ đống thiết bị vô tri lạnh lẽo, thế giới của cô, vạn vật đều có linh hồn, ‘Chiến Binh’ không chỉ có sự sống mà còn là người bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi với cô.

Vì thế, sau khi xem xong video trận đấu, anh lập tức gọi điện cho huấn luyện viên Tôn để nắm rõ tình hình, sau khi biết ‘Chiến Binh’ không thể tiếp tục thi đấu, anh lập tức gác lại công việc trên tay, vội vã bay về.

Rõ ràng, người lẽ ra đang ở bờ bên kia đại dương…

Cơ thể Mã Gia Gia cứng đờ như khúc gỗ, cảm giác như đang nằm mơ, nếu không phải vì sức mạnh vô cùng bá đạo của Chu Phó, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, cô nhất định sẽ cho rằng đây là một giấc mơ.

Vài giây sau, Mã Gia Gia hé môi, giọng nói khô khốc: “Một cuộc gọi, một tin nhắn của anh cũng không có.”

Câu nói này thốt ra, chính Mã Gia Gia cũng phải ngạc nhiên, thế mà cô lại đang oán trách, nhưng rõ ràng là cô đang nhớ mong anh cơ mà.

Chu Phó vùi đầu, cằm cọ nhẹ vào vành tai Mã Gia Gia, giọng nói ấm áp dịu dàng, xoa dịu trái tim: “Sợ em nói qua điện thoại là em cần anh, anh lại bất lực chẳng thể làm gì.”

Được quan tâm như vậy, đáng lẽ Mã Gia Gia phải vui mừng, nhưng khóe miệng lại không khống chế được mà xệ xuống, cô cắn chặt môi, nhưng không nén nổi sự run rẩy.

Làm sao có thể không tủi thân được cơ chứ. Đó là ‘Chiến Binh’ của cô, là bạn của cô, là chiến hữu của cô, là cục cưng mà chỉ xước một vệt thôi cô cũng xót xa.

Nhưng thể hiện sự yếu đuối thật sự không phải phong cách của cô.

Mã Gia Gia từ trước đến nay không bao giờ khóc, cô đã không còn nhớ nổi lần cuối mình rơi nước mắt là năm bao nhiêu tuổi. Đánh nhau thua, không khóc; ngã ngựa bị thương, không khóc; rời Genyen, rời xa quê hương, rời xa vòng tay bố mẹ, không khóc; lúc mới đến Thành Đô có nhiều bỡ ngỡ không quen, còn bị cô lập tẩy chay, cũng không khóc…

Chu Phó không nói lời nào, dùng sức ôm chặt lấy Mã Gia Gia.

Anh quá hiểu, hiểu rõ đối với cô ‘Chiến Binh’ tuyệt đối không phải là một cỗ máy được tạo thành từ đống thiết bị vô tri lạnh lẽo, thế giới của cô, vạn vật đều có linh hồn, ‘Chiến Binh’ không chỉ có sự sống mà còn là người bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi với cô.

Vì thế, sau khi xem xong video trận đấu, anh lập tức gọi điện cho huấn luyện viên Tôn để nắm rõ tình hình, sau khi biết ‘Chiến Binh’ không thể tiếp tục thi đấu, anh lập tức gác lại công việc trên tay, vội vã bay về.

Rõ ràng, người lẽ ra đang ở bờ bên kia đại dương…

Cơ thể Mã Gia Gia cứng đờ như khúc gỗ, cảm giác như đang nằm mơ, nếu không phải vì sức mạnh vô cùng bá đạo của Chu Phó, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, cô nhất định sẽ cho rằng đây là một giấc mơ.

Vài giây sau, Mã Gia Gia hé môi, giọng nói khô khốc: “Một cuộc gọi, một tin nhắn của anh cũng không có.”

Câu nói này thốt ra, chính Mã Gia Gia cũng phải ngạc nhiên, thế mà cô lại đang oán trách, nhưng rõ ràng là cô đang nhớ mong anh cơ mà.

Chu Phó vùi đầu, cằm cọ nhẹ vào vành tai Mã Gia Gia, giọng nói ấm áp dịu dàng, xoa dịu trái tim: “Sợ em nói qua điện thoại là em cần anh, anh lại bất lực chẳng thể làm gì.”

Được quan tâm như vậy, đáng lẽ Mã Gia Gia phải vui mừng, nhưng khóe miệng lại không khống chế được mà xệ xuống, cô cắn chặt môi, nhưng không nén nổi sự run rẩy.

Làm sao có thể không tủi thân được cơ chứ. Đó là ‘Chiến Binh’ của cô, là bạn của cô, là chiến hữu của cô, là cục cưng mà chỉ xước một vệt thôi cô cũng xót xa.

Nhưng thể hiện sự yếu đuối thật sự không phải phong cách của cô.

Mã Gia Gia từ trước đến nay không bao giờ khóc, cô đã không còn nhớ nổi lần cuối mình rơi nước mắt là năm bao nhiêu tuổi. Đánh nhau thua, không khóc; ngã ngựa bị thương, không khóc; rời Genyen, rời xa quê hương, rời xa vòng tay bố mẹ, không khóc; lúc mới đến Thành Đô có nhiều bỡ ngỡ không quen, còn bị cô lập tẩy chay, cũng không khóc…

Chu Phó không nói lời nào, dùng sức ôm chặt lấy Mã Gia Gia.

Anh quá hiểu, hiểu rõ đối với cô ‘Chiến Binh’ tuyệt đối không phải là một cỗ máy được tạo thành từ đống thiết bị vô tri lạnh lẽo, thế giới của cô, vạn vật đều có linh hồn, ‘Chiến Binh’ không chỉ có sự sống mà còn là người bạn đồng hành cùng tiến cùng lùi với cô.

Vì thế, sau khi xem xong video trận đấu, anh lập tức gọi điện cho huấn luyện viên Tôn để nắm rõ tình hình, sau khi biết ‘Chiến Binh’ không thể tiếp tục thi đấu, anh lập tức gác lại công việc trên tay, vội vã bay về.

Rõ ràng, người lẽ ra đang ở bờ bên kia đại dương…

Cơ thể Mã Gia Gia cứng đờ như khúc gỗ, cảm giác như đang nằm mơ, nếu không phải vì sức mạnh vô cùng bá đạo của Chu Phó, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, cô nhất định sẽ cho rằng đây là một giấc mơ.

Vài giây sau, Mã Gia Gia hé môi, giọng nói khô khốc: “Một cuộc gọi, một tin nhắn của anh cũng không có.”

Câu nói này thốt ra, chính Mã Gia Gia cũng phải ngạc nhiên, thế mà cô lại đang oán trách, nhưng rõ ràng là cô đang nhớ mong anh cơ mà.

Chu Phó vùi đầu, cằm cọ nhẹ vào vành tai Mã Gia Gia, giọng nói ấm áp dịu dàng, xoa dịu trái tim: “Sợ em nói qua điện thoại là em cần anh, anh lại bất lực chẳng thể làm gì.”

Được quan tâm như vậy, đáng lẽ Mã Gia Gia phải vui mừng, nhưng khóe miệng lại không khống chế được mà xệ xuống, cô cắn chặt môi, nhưng không nén nổi sự run rẩy.

Làm sao có thể không tủi thân được cơ chứ. Đó là ‘Chiến Binh’ của cô, là bạn của cô, là chiến hữu của cô, là cục cưng mà chỉ xước một vệt thôi cô cũng xót xa.

Nhưng thể hiện sự yếu đuối thật sự không phải phong cách của cô.

Mã Gia Gia từ trước đến nay không bao giờ khóc, cô đã không còn nhớ nổi lần cuối mình rơi nước mắt là năm bao nhiêu tuổi. Đánh nhau thua, không khóc; ngã ngựa bị thương, không khóc; rời Genyen, rời xa quê hương, rời xa vòng tay bố mẹ, không khóc; lúc mới đến Thành Đô có nhiều bỡ ngỡ không quen, còn bị cô lập tẩy chay, cũng không khóc…

Nhưng em không biết kiếp này có còn cơ hội gặp lại anh không, hoặc là, khi nào mới có thể gặp lại anh, hoặc là, khi gặp lại anh, em đã không còn thích hợp để trò chuyện nhiều hơn với anh nữa, cho nên em đã tháo dỡ ‘Kẻ Lang Thang’ ra, lắp ráp vào cơ thể của ‘Chiến Binh’.”

Đây là tình cảm giấu kín bấy lâu của Mã Gia Gia, cô nói khá uyển chuyển, nhưng nghĩ rằng Chu Phó chắc chắn sẽ hiểu, hơn nữa, cô tự cảm thấy điều đó cũng rất lãng mạn.

Nhưng Chu Phó lại không phản ứng như cô tưởng tượng, anh thậm chí không thèm đeo găng tay, cầm lấy dụng cụ kiểm tra sâu vào bên trong động cơ.

Mã Gia Gia kề khuôn mặt nhỏ nhắn lại gần, cau mày: “Sao thế? Anh định tháo nó ra à?”

Chu Phó không đáp, đặt dụng cụ trên tay xuống, không nhịn được, nâng khuôn mặt vốn dĩ đã kề sát của cô lên, hôn một cái lên môi.

Thật bất ngờ.

Mã Gia Gia trợn tròn mắt, trên mặt còn lưu lại dấu vân tay của Chu Phó.

Chu Phó lại dùng đầu ngón tay lau lau, mặt Mã Gia Gia càng bẩn hơn. Chu Phó cười một cái: “Đi lau mặt đi, đợi anh.”

Nói xong liền quay người bước đi.

Mã Gia Gia ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng vội vã của Chu Phó, hoàn toàn chưa kịp phản ứng: “Anh đi đâu thế?”

Chu Phó ngoái đầu dặn dò: “Tiếp tục sửa các bộ phận khác đi, đừng có lười biếng, lát nữa anh về kiểm tra đấy.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn