Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 73

Mã Gia Gia vươn thẳng lưng, giải thích: “Đây gọi là ‘nghi thức chạm trán’, là nghi lễ rất trang trọng ở quê em.”

“Bây giờ mới biết trang trọng à? Có tác dụng gì không?” Tô Nghiên tiện tay đóng cửa lại, mang giày cao gót ‘cộc cộc cộc’ bước tới, khí thế hừng hực, “Lúc ra vẻ trượng nghĩa, thích làm anh hùng, sao không suy xét thật trang trọng xem kết cục sẽ như thế này?”

Mã Gia Gia không thèm để ý Tô Nghiên, tiếp tục công việc của mình.

Tô Nghiên đi vòng nửa vòng quanh bàn nâng, đối mặt với Mã Gia Gia: “Là ai đã mạnh miệng nói rằng, sẽ gánh vác sức nặng của mọi sự lựa chọn? Thái độ bây giờ là sao? Dễ dàng bỏ cuộc đòi rút lui vậy à?”

Mã Gia Gia yếu ớt nhấc mí mắt lên, phản bác: “Không phải dễ dàng bỏ cuộc.”

Tô Nghiên: “Một chút nỗ lực cũng không làm, không phải dễ dàng thì là gì?”

Mã Gia Gia nghỉ lấy hơi, chỉ vào động cơ của ‘Chiến Binh’, một khối đen thui cháy khét: “Động cơ này tương đương với ‘động mạch chủ’ của ‘Chiến Binh’, là linh kiện đặc thù của mười mấy năm trước, không có đồ thay thế. Động cơ servo thông dụng trên thị trường hiện nay hoặc là phản hồi chậm, hoặc là kích thước lớn, căn bản không nhét vừa, cho dù có nhét vừa thì cũng phải viết lại toàn bộ mã nguồn cấp thấp.”

Tô Nghiên khẽ nhíu mày, nhìn vào cái thứ gọi là ‘động mạch chủ’ trong miệng Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia trần thuật: “Cho nên, không phải là em dễ dàng đòi rút lui.”

Mà là hết cách rồi.

“Ngoài cái này ra…” Tô Nghiên ngước mắt lên, hỏi, “‘Chiến Binh’ còn vấn đề nào khác không?”

Mã Gia Gia khựng lại, trả lời: “Không còn, chỉ cái này thôi. Các linh kiện khác em đều có nguồn dự phòng để thay thế.”

Tô Nghiên: “Cái này gọi là gì?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mã Gia Gia vươn thẳng lưng, giải thích: “Đây gọi là ‘nghi thức chạm trán’, là nghi lễ rất trang trọng ở quê em.”

“Bây giờ mới biết trang trọng à? Có tác dụng gì không?” Tô Nghiên tiện tay đóng cửa lại, mang giày cao gót ‘cộc cộc cộc’ bước tới, khí thế hừng hực, “Lúc ra vẻ trượng nghĩa, thích làm anh hùng, sao không suy xét thật trang trọng xem kết cục sẽ như thế này?”

Mã Gia Gia không thèm để ý Tô Nghiên, tiếp tục công việc của mình.

Tô Nghiên đi vòng nửa vòng quanh bàn nâng, đối mặt với Mã Gia Gia: “Là ai đã mạnh miệng nói rằng, sẽ gánh vác sức nặng của mọi sự lựa chọn? Thái độ bây giờ là sao? Dễ dàng bỏ cuộc đòi rút lui vậy à?”

Mã Gia Gia yếu ớt nhấc mí mắt lên, phản bác: “Không phải dễ dàng bỏ cuộc.”

Tô Nghiên: “Một chút nỗ lực cũng không làm, không phải dễ dàng thì là gì?”

Mã Gia Gia nghỉ lấy hơi, chỉ vào động cơ của ‘Chiến Binh’, một khối đen thui cháy khét: “Động cơ này tương đương với ‘động mạch chủ’ của ‘Chiến Binh’, là linh kiện đặc thù của mười mấy năm trước, không có đồ thay thế. Động cơ servo thông dụng trên thị trường hiện nay hoặc là phản hồi chậm, hoặc là kích thước lớn, căn bản không nhét vừa, cho dù có nhét vừa thì cũng phải viết lại toàn bộ mã nguồn cấp thấp.”

Tô Nghiên khẽ nhíu mày, nhìn vào cái thứ gọi là ‘động mạch chủ’ trong miệng Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia trần thuật: “Cho nên, không phải là em dễ dàng đòi rút lui.”

Mà là hết cách rồi.

“Ngoài cái này ra…” Tô Nghiên ngước mắt lên, hỏi, “‘Chiến Binh’ còn vấn đề nào khác không?”

Mã Gia Gia khựng lại, trả lời: “Không còn, chỉ cái này thôi. Các linh kiện khác em đều có nguồn dự phòng để thay thế.”

Tô Nghiên: “Cái này gọi là gì?”

Mã Gia Gia vươn thẳng lưng, giải thích: “Đây gọi là ‘nghi thức chạm trán’, là nghi lễ rất trang trọng ở quê em.”

“Bây giờ mới biết trang trọng à? Có tác dụng gì không?” Tô Nghiên tiện tay đóng cửa lại, mang giày cao gót ‘cộc cộc cộc’ bước tới, khí thế hừng hực, “Lúc ra vẻ trượng nghĩa, thích làm anh hùng, sao không suy xét thật trang trọng xem kết cục sẽ như thế này?”

Mã Gia Gia không thèm để ý Tô Nghiên, tiếp tục công việc của mình.

Tô Nghiên đi vòng nửa vòng quanh bàn nâng, đối mặt với Mã Gia Gia: “Là ai đã mạnh miệng nói rằng, sẽ gánh vác sức nặng của mọi sự lựa chọn? Thái độ bây giờ là sao? Dễ dàng bỏ cuộc đòi rút lui vậy à?”

Mã Gia Gia yếu ớt nhấc mí mắt lên, phản bác: “Không phải dễ dàng bỏ cuộc.”

Tô Nghiên: “Một chút nỗ lực cũng không làm, không phải dễ dàng thì là gì?”

Mã Gia Gia nghỉ lấy hơi, chỉ vào động cơ của ‘Chiến Binh’, một khối đen thui cháy khét: “Động cơ này tương đương với ‘động mạch chủ’ của ‘Chiến Binh’, là linh kiện đặc thù của mười mấy năm trước, không có đồ thay thế. Động cơ servo thông dụng trên thị trường hiện nay hoặc là phản hồi chậm, hoặc là kích thước lớn, căn bản không nhét vừa, cho dù có nhét vừa thì cũng phải viết lại toàn bộ mã nguồn cấp thấp.”

Tô Nghiên khẽ nhíu mày, nhìn vào cái thứ gọi là ‘động mạch chủ’ trong miệng Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia trần thuật: “Cho nên, không phải là em dễ dàng đòi rút lui.”

Mà là hết cách rồi.

“Ngoài cái này ra…” Tô Nghiên ngước mắt lên, hỏi, “‘Chiến Binh’ còn vấn đề nào khác không?”

Mã Gia Gia khựng lại, trả lời: “Không còn, chỉ cái này thôi. Các linh kiện khác em đều có nguồn dự phòng để thay thế.”

Tô Nghiên: “Cái này gọi là gì?”

Mã Gia Gia vươn thẳng lưng, giải thích: “Đây gọi là ‘nghi thức chạm trán’, là nghi lễ rất trang trọng ở quê em.”

“Bây giờ mới biết trang trọng à? Có tác dụng gì không?” Tô Nghiên tiện tay đóng cửa lại, mang giày cao gót ‘cộc cộc cộc’ bước tới, khí thế hừng hực, “Lúc ra vẻ trượng nghĩa, thích làm anh hùng, sao không suy xét thật trang trọng xem kết cục sẽ như thế này?”

Mã Gia Gia không thèm để ý Tô Nghiên, tiếp tục công việc của mình.

Tô Nghiên đi vòng nửa vòng quanh bàn nâng, đối mặt với Mã Gia Gia: “Là ai đã mạnh miệng nói rằng, sẽ gánh vác sức nặng của mọi sự lựa chọn? Thái độ bây giờ là sao? Dễ dàng bỏ cuộc đòi rút lui vậy à?”

Mã Gia Gia yếu ớt nhấc mí mắt lên, phản bác: “Không phải dễ dàng bỏ cuộc.”

Tô Nghiên: “Một chút nỗ lực cũng không làm, không phải dễ dàng thì là gì?”

Mã Gia Gia nghỉ lấy hơi, chỉ vào động cơ của ‘Chiến Binh’, một khối đen thui cháy khét: “Động cơ này tương đương với ‘động mạch chủ’ của ‘Chiến Binh’, là linh kiện đặc thù của mười mấy năm trước, không có đồ thay thế. Động cơ servo thông dụng trên thị trường hiện nay hoặc là phản hồi chậm, hoặc là kích thước lớn, căn bản không nhét vừa, cho dù có nhét vừa thì cũng phải viết lại toàn bộ mã nguồn cấp thấp.”

Tô Nghiên khẽ nhíu mày, nhìn vào cái thứ gọi là ‘động mạch chủ’ trong miệng Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia trần thuật: “Cho nên, không phải là em dễ dàng đòi rút lui.”

Mà là hết cách rồi.

“Ngoài cái này ra…” Tô Nghiên ngước mắt lên, hỏi, “‘Chiến Binh’ còn vấn đề nào khác không?”

Mã Gia Gia khựng lại, trả lời: “Không còn, chỉ cái này thôi. Các linh kiện khác em đều có nguồn dự phòng để thay thế.”

Tô Nghiên: “Cái này gọi là gì?”

Mã Gia Gia vươn thẳng lưng, giải thích: “Đây gọi là ‘nghi thức chạm trán’, là nghi lễ rất trang trọng ở quê em.”

“Bây giờ mới biết trang trọng à? Có tác dụng gì không?” Tô Nghiên tiện tay đóng cửa lại, mang giày cao gót ‘cộc cộc cộc’ bước tới, khí thế hừng hực, “Lúc ra vẻ trượng nghĩa, thích làm anh hùng, sao không suy xét thật trang trọng xem kết cục sẽ như thế này?”

Mã Gia Gia không thèm để ý Tô Nghiên, tiếp tục công việc của mình.

Tô Nghiên đi vòng nửa vòng quanh bàn nâng, đối mặt với Mã Gia Gia: “Là ai đã mạnh miệng nói rằng, sẽ gánh vác sức nặng của mọi sự lựa chọn? Thái độ bây giờ là sao? Dễ dàng bỏ cuộc đòi rút lui vậy à?”

Mã Gia Gia yếu ớt nhấc mí mắt lên, phản bác: “Không phải dễ dàng bỏ cuộc.”

Tô Nghiên: “Một chút nỗ lực cũng không làm, không phải dễ dàng thì là gì?”

Mã Gia Gia nghỉ lấy hơi, chỉ vào động cơ của ‘Chiến Binh’, một khối đen thui cháy khét: “Động cơ này tương đương với ‘động mạch chủ’ của ‘Chiến Binh’, là linh kiện đặc thù của mười mấy năm trước, không có đồ thay thế. Động cơ servo thông dụng trên thị trường hiện nay hoặc là phản hồi chậm, hoặc là kích thước lớn, căn bản không nhét vừa, cho dù có nhét vừa thì cũng phải viết lại toàn bộ mã nguồn cấp thấp.”

Tô Nghiên khẽ nhíu mày, nhìn vào cái thứ gọi là ‘động mạch chủ’ trong miệng Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia trần thuật: “Cho nên, không phải là em dễ dàng đòi rút lui.”

Mà là hết cách rồi.

“Ngoài cái này ra…” Tô Nghiên ngước mắt lên, hỏi, “‘Chiến Binh’ còn vấn đề nào khác không?”

Mã Gia Gia khựng lại, trả lời: “Không còn, chỉ cái này thôi. Các linh kiện khác em đều có nguồn dự phòng để thay thế.”

Tô Nghiên: “Cái này gọi là gì?”

Mã Gia Gia tạm dừng động tác, ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực: “Vậy thì chúng ta cũng phải về nhà một cách thật hoành tráng chứ.”

Tô Nghiên gật đầu, rời đi. Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng giày cao gót nữa, Mã Gia Gia dừng công việc trên tay, vì đã từng có một tia hy vọng, nên… vẫn sẽ cảm thấy thất vọng.

Mã Gia Gia hít một hơi thật sâu, thở ra, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý rồi tiếp tục công việc đang dang dở.

“Xẹt…” Hồ quang điện màu xanh lam nhảy múa trên đầu mỏ hàn, phát ra tiếng vo ve nhè nhẹ.

Mã Gia Gia đắm chìm trong đó, rất nhiều khoảnh khắc khiến cô có cảm giác như được quay trở lại thời điểm chế tạo ra ‘Chiến Binh’, khi đó cô cũng thế này, từng chút từng chút một hoàn thiện nó.

Chỉ là lần này, cô biết, nó sẽ không bao giờ được trọn vẹn nữa. Đã sửa chữa xong module năng lượng, Mã Gia Gia tìm một bánh răng truyền động hoàn toàn mới từ kho phụ tùng dự phòng để thay thế.

Mã Gia Gia đang vặn ốc vít, chợt nghe thấy tiếng bước chân. Đế giày da gõ xuống mặt sàn cứng, ngày càng gần, lanh lảnh, dồn dập, bước đi vội vã.

Trong viện nghiên cứu làm gì có ai đi giày da?

Thực ra, cũng có.

Nhưng Mã Gia Gia lại có một dự cảm mãnh liệt, dự cảm đó khiến cô buông đồ đạc trên tay xuống, tháo mặt nạ bảo hộ, cởi găng tay ra. Mã Gia Gia đứng thẳng người, đi vòng qua bàn nâng, đứng yên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa ra vào.

Một bóng người xuất hiện, ánh mắt chạm nhau, dang tay đón lấy, tựa như mang theo ngọn gió suốt dọc đường, xé toạc bầu không khí ngưng trệ xung quanh.

Mã Gia Gia bị Chu Phó ôm trọn vào lòng, vùi chặt vào lồng ngực.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn