Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 72

Mã Gia Gia đẩy ‘Chiến Binh’ rời sân, huấn luyện viên Tôn và nhân viên viện nghiên cứu đang đứng đợi ở đó, Mã Gia Gia giao xe đẩy cho nhân viên viện nghiên cứu rồi cùng huấn luyện viên Tôn đi ra một góc khuất.

Huấn luyện viên Tôn vẫn ôm tâm lý hy vọng may mắn: “‘Chiến Binh’ sao rồi? Thầy thấy lúc nãy trên sân, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đã xông lên, không cho ‘Thợ Săn Tối Thượng’ cơ hội tấn công thêm ‘Chiến Binh’, chắc ‘Chiến Binh’ chỉ bị thương nặng ở phần gầm và cánh trái thôi nhỉ?”

Mã Gia Gia lắc đầu, tuyên án tử hình: “‘Chiến Binh’ không còn cách nào tham gia các trận đấu tiếp theo nữa.”

Nghe thấy lời này, huấn luyện viên Tôn đau đầu ôm trán, thở dài ảo não, không muốn bỏ cuộc: “Vẫn còn 3 ngày nữa mới đến hạn xác nhận danh sách robot thi đấu, em cần giúp đỡ gì? Phía thầy…”

“Không sửa được đâu ạ.” Mã Gia Gia ngắt lời, giải thích, “‘Chiến Binh’ bị hỏng động cơ rồi, hết cách sửa rồi.”

Huấn luyện viên Tôn: “Sao lại không sửa được? Là em không sửa được sao? Thầy sẽ tìm kỹ sư cho em! Em cần kỹ sư thế nào?”

Mã Gia Gia khẽ lắc đầu: “Thật sự không sửa được đâu ạ.”

Huấn luyện viên Tôn: “…”

Mã Gia Gia: “‘Chiến Binh’ do chính tay em tạo ra, nếu em đã nói không sửa được, vậy thì trên thế giới này không ai có thể sửa được nó.”

Huấn luyện viên Tôn còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại trong túi reo lên, thầy lấy điện thoại ra xem, nhắm mắt lại, bắt máy: “Cô Tô.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, huấn luyện viên Tôn liếc nhìn Mã Gia Gia, trầm giọng trả lời: “‘Chiến Binh’… chắc là không thể tham gia vòng chung kết được rồi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mã Gia Gia đẩy ‘Chiến Binh’ rời sân, huấn luyện viên Tôn và nhân viên viện nghiên cứu đang đứng đợi ở đó, Mã Gia Gia giao xe đẩy cho nhân viên viện nghiên cứu rồi cùng huấn luyện viên Tôn đi ra một góc khuất.

Huấn luyện viên Tôn vẫn ôm tâm lý hy vọng may mắn: “‘Chiến Binh’ sao rồi? Thầy thấy lúc nãy trên sân, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đã xông lên, không cho ‘Thợ Săn Tối Thượng’ cơ hội tấn công thêm ‘Chiến Binh’, chắc ‘Chiến Binh’ chỉ bị thương nặng ở phần gầm và cánh trái thôi nhỉ?”

Mã Gia Gia lắc đầu, tuyên án tử hình: “‘Chiến Binh’ không còn cách nào tham gia các trận đấu tiếp theo nữa.”

Nghe thấy lời này, huấn luyện viên Tôn đau đầu ôm trán, thở dài ảo não, không muốn bỏ cuộc: “Vẫn còn 3 ngày nữa mới đến hạn xác nhận danh sách robot thi đấu, em cần giúp đỡ gì? Phía thầy…”

“Không sửa được đâu ạ.” Mã Gia Gia ngắt lời, giải thích, “‘Chiến Binh’ bị hỏng động cơ rồi, hết cách sửa rồi.”

Huấn luyện viên Tôn: “Sao lại không sửa được? Là em không sửa được sao? Thầy sẽ tìm kỹ sư cho em! Em cần kỹ sư thế nào?”

Mã Gia Gia khẽ lắc đầu: “Thật sự không sửa được đâu ạ.”

Huấn luyện viên Tôn: “…”

Mã Gia Gia: “‘Chiến Binh’ do chính tay em tạo ra, nếu em đã nói không sửa được, vậy thì trên thế giới này không ai có thể sửa được nó.”

Huấn luyện viên Tôn còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại trong túi reo lên, thầy lấy điện thoại ra xem, nhắm mắt lại, bắt máy: “Cô Tô.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, huấn luyện viên Tôn liếc nhìn Mã Gia Gia, trầm giọng trả lời: “‘Chiến Binh’… chắc là không thể tham gia vòng chung kết được rồi.”

Mã Gia Gia đẩy ‘Chiến Binh’ rời sân, huấn luyện viên Tôn và nhân viên viện nghiên cứu đang đứng đợi ở đó, Mã Gia Gia giao xe đẩy cho nhân viên viện nghiên cứu rồi cùng huấn luyện viên Tôn đi ra một góc khuất.

Huấn luyện viên Tôn vẫn ôm tâm lý hy vọng may mắn: “‘Chiến Binh’ sao rồi? Thầy thấy lúc nãy trên sân, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đã xông lên, không cho ‘Thợ Săn Tối Thượng’ cơ hội tấn công thêm ‘Chiến Binh’, chắc ‘Chiến Binh’ chỉ bị thương nặng ở phần gầm và cánh trái thôi nhỉ?”

Mã Gia Gia lắc đầu, tuyên án tử hình: “‘Chiến Binh’ không còn cách nào tham gia các trận đấu tiếp theo nữa.”

Nghe thấy lời này, huấn luyện viên Tôn đau đầu ôm trán, thở dài ảo não, không muốn bỏ cuộc: “Vẫn còn 3 ngày nữa mới đến hạn xác nhận danh sách robot thi đấu, em cần giúp đỡ gì? Phía thầy…”

“Không sửa được đâu ạ.” Mã Gia Gia ngắt lời, giải thích, “‘Chiến Binh’ bị hỏng động cơ rồi, hết cách sửa rồi.”

Huấn luyện viên Tôn: “Sao lại không sửa được? Là em không sửa được sao? Thầy sẽ tìm kỹ sư cho em! Em cần kỹ sư thế nào?”

Mã Gia Gia khẽ lắc đầu: “Thật sự không sửa được đâu ạ.”

Huấn luyện viên Tôn: “…”

Mã Gia Gia: “‘Chiến Binh’ do chính tay em tạo ra, nếu em đã nói không sửa được, vậy thì trên thế giới này không ai có thể sửa được nó.”

Huấn luyện viên Tôn còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại trong túi reo lên, thầy lấy điện thoại ra xem, nhắm mắt lại, bắt máy: “Cô Tô.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, huấn luyện viên Tôn liếc nhìn Mã Gia Gia, trầm giọng trả lời: “‘Chiến Binh’… chắc là không thể tham gia vòng chung kết được rồi.”

Mã Gia Gia đẩy ‘Chiến Binh’ rời sân, huấn luyện viên Tôn và nhân viên viện nghiên cứu đang đứng đợi ở đó, Mã Gia Gia giao xe đẩy cho nhân viên viện nghiên cứu rồi cùng huấn luyện viên Tôn đi ra một góc khuất.

Huấn luyện viên Tôn vẫn ôm tâm lý hy vọng may mắn: “‘Chiến Binh’ sao rồi? Thầy thấy lúc nãy trên sân, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đã xông lên, không cho ‘Thợ Săn Tối Thượng’ cơ hội tấn công thêm ‘Chiến Binh’, chắc ‘Chiến Binh’ chỉ bị thương nặng ở phần gầm và cánh trái thôi nhỉ?”

Mã Gia Gia lắc đầu, tuyên án tử hình: “‘Chiến Binh’ không còn cách nào tham gia các trận đấu tiếp theo nữa.”

Nghe thấy lời này, huấn luyện viên Tôn đau đầu ôm trán, thở dài ảo não, không muốn bỏ cuộc: “Vẫn còn 3 ngày nữa mới đến hạn xác nhận danh sách robot thi đấu, em cần giúp đỡ gì? Phía thầy…”

“Không sửa được đâu ạ.” Mã Gia Gia ngắt lời, giải thích, “‘Chiến Binh’ bị hỏng động cơ rồi, hết cách sửa rồi.”

Huấn luyện viên Tôn: “Sao lại không sửa được? Là em không sửa được sao? Thầy sẽ tìm kỹ sư cho em! Em cần kỹ sư thế nào?”

Mã Gia Gia khẽ lắc đầu: “Thật sự không sửa được đâu ạ.”

Huấn luyện viên Tôn: “…”

Mã Gia Gia: “‘Chiến Binh’ do chính tay em tạo ra, nếu em đã nói không sửa được, vậy thì trên thế giới này không ai có thể sửa được nó.”

Huấn luyện viên Tôn còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại trong túi reo lên, thầy lấy điện thoại ra xem, nhắm mắt lại, bắt máy: “Cô Tô.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, huấn luyện viên Tôn liếc nhìn Mã Gia Gia, trầm giọng trả lời: “‘Chiến Binh’… chắc là không thể tham gia vòng chung kết được rồi.”

Mã Gia Gia đẩy ‘Chiến Binh’ rời sân, huấn luyện viên Tôn và nhân viên viện nghiên cứu đang đứng đợi ở đó, Mã Gia Gia giao xe đẩy cho nhân viên viện nghiên cứu rồi cùng huấn luyện viên Tôn đi ra một góc khuất.

Huấn luyện viên Tôn vẫn ôm tâm lý hy vọng may mắn: “‘Chiến Binh’ sao rồi? Thầy thấy lúc nãy trên sân, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đã xông lên, không cho ‘Thợ Săn Tối Thượng’ cơ hội tấn công thêm ‘Chiến Binh’, chắc ‘Chiến Binh’ chỉ bị thương nặng ở phần gầm và cánh trái thôi nhỉ?”

Mã Gia Gia lắc đầu, tuyên án tử hình: “‘Chiến Binh’ không còn cách nào tham gia các trận đấu tiếp theo nữa.”

Nghe thấy lời này, huấn luyện viên Tôn đau đầu ôm trán, thở dài ảo não, không muốn bỏ cuộc: “Vẫn còn 3 ngày nữa mới đến hạn xác nhận danh sách robot thi đấu, em cần giúp đỡ gì? Phía thầy…”

“Không sửa được đâu ạ.” Mã Gia Gia ngắt lời, giải thích, “‘Chiến Binh’ bị hỏng động cơ rồi, hết cách sửa rồi.”

Huấn luyện viên Tôn: “Sao lại không sửa được? Là em không sửa được sao? Thầy sẽ tìm kỹ sư cho em! Em cần kỹ sư thế nào?”

Mã Gia Gia khẽ lắc đầu: “Thật sự không sửa được đâu ạ.”

Huấn luyện viên Tôn: “…”

Mã Gia Gia: “‘Chiến Binh’ do chính tay em tạo ra, nếu em đã nói không sửa được, vậy thì trên thế giới này không ai có thể sửa được nó.”

Huấn luyện viên Tôn còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại trong túi reo lên, thầy lấy điện thoại ra xem, nhắm mắt lại, bắt máy: “Cô Tô.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, huấn luyện viên Tôn liếc nhìn Mã Gia Gia, trầm giọng trả lời: “‘Chiến Binh’… chắc là không thể tham gia vòng chung kết được rồi.”

Cát Mỗ im lặng hai giây, lại nhắc tới: “Chuyện là… khi nào thì Chu Phó từ Mỹ về thế?”

Lần này không đợi Mã Gia Gia trả lời, Mã Dương đã cướp lời: “Chu Phó có việc, thời gian tới chưa về nước được đâu.”

Cát Mỗ khẽ giọng hỏi trong điện thoại: “Cậu ấy có việc gì thế?”

Mã Dương: “Việc của công ty.”

Mã Gia Gia mỉm cười, giành lại quyền lên tiếng: “A ma, có phải a ma muốn con dắt anh Chu Phó về cùng không?”

Cát Mỗ lại cười ha hả: “Tùy hai đứa sắp xếp, a ma không xen vào, nhưng nếu cùng về thì phải báo trước đấy nhé.”

Mã Gia Gia ‘Vâng’ một tiếng: “Dạ được.”

Trò chuyện thêm vài câu, cuộc điện thoại kết thúc.

Cuộc điện thoại này đã truyền thêm chút năng lượng cho Mã Gia Gia. Mã Gia Gia đeo găng tay lại, đi đến trước ‘Chiến Binh’ đã bị tháo dỡ, hai tay vịn vào nó, trán nhẹ nhàng tì lên, nhắm mắt lại. Đột nhiên, cửa xưởng bị đẩy ra.

Tô Nghiên đứng ở cửa, không hiểu hành động lúc này của Mã Gia Gia, cau mày: “Em đang làm gì vậy?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn