Mã Gia Gia thu dọn qua loa một chút rồi cùng Chu Phó rời đi.
Vào thang máy, tay Mã Gia Gia đang định nhấn nút thang máy thì dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh có lái xe không?”
“Không.” Chu Phó tóm lấy ngón tay Mã Gia Gia, nhấn tầng một, rồi thuận thế kéo người vào lòng, trầm giọng nói, “Anh bắt taxi về.”
Cửa thang máy khép lại với tốc độ đều đều, gần như ngay lập tức, Mã Gia Gia chui ra khỏi vòng tay Chu Phó.
Mỗi lần nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt trong thang máy vào buổi sáng hôm đó, tim Mã Gia Gia lại tự dưng như bị ai đó cắn một cái.
Đã bao lâu rồi… mà vẫn vậy.
Mã Gia Gia lùi về khoảng cách an toàn: “Thang máy có camera, hệ thống giám sát của viện nghiên cứu sẽ lưu trữ lại đấy.”
Chu Phó ra vẻ không hiểu tại sao cô lại đột ngột nhắc đến chuyện này: “… Hửm?”
Mã Gia Gia bị biểu cảm của Chu Phó làm cho cứng họng, chớp mắt liến thoắng, chỉ tay lên người Chu Phó, đánh trống lảng: “Em lại làm bẩn quần áo anh nữa rồi.”
Chu Phó liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia, ánh mắt không dời đi lấy một giây: “Bẩn thì bẩn thôi.”
Mã Gia Gia ‘ồ’ một tiếng, ngoảnh mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn phát hiện ra đôi mắt của Chu Phó cứ như mọc rễ trên mặt mình vậy.
Thang máy dừng ở tầng một, cửa thang máy từ từ mở ra.
Chu Phó chìa tay ra trước, Mã Gia Gia đặt tay mình lên, hai người nắm tay nhau bước ra khỏi thang máy rời khỏi viện nghiên cứu. Đêm tĩnh lặng, con hẻm vắng bóng người, lá ngô đồng rụng đầy mặt đất, giẫm lên nghe tiếng lạo xạo.
Mã Gia Gia nhìn hai cái bóng trên mặt đất, ấm ức phản kháng: “Hôm nay em sẽ không hôn anh nữa đâu.”
Chu Phó thật sự sửng sốt một chút, sau đó lại cảm thấy Mã Gia Gia tuyên bố như vậy rất đáng yêu, buồn cười hỏi: “Tại sao?”
Mã Gia Gia tố cáo: “Anh lại trêu em.”
Chu Phó: “Có không?”
Mã Gia Gia khẳng định chắc nịch: “Có!”
Chu Phó: “Anh trêu em lúc nào?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mã Gia Gia thu dọn qua loa một chút rồi cùng Chu Phó rời đi.
Vào thang máy, tay Mã Gia Gia đang định nhấn nút thang máy thì dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh có lái xe không?”
“Không.” Chu Phó tóm lấy ngón tay Mã Gia Gia, nhấn tầng một, rồi thuận thế kéo người vào lòng, trầm giọng nói, “Anh bắt taxi về.”
Cửa thang máy khép lại với tốc độ đều đều, gần như ngay lập tức, Mã Gia Gia chui ra khỏi vòng tay Chu Phó.
Mỗi lần nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt trong thang máy vào buổi sáng hôm đó, tim Mã Gia Gia lại tự dưng như bị ai đó cắn một cái.
Đã bao lâu rồi… mà vẫn vậy.
Mã Gia Gia lùi về khoảng cách an toàn: “Thang máy có camera, hệ thống giám sát của viện nghiên cứu sẽ lưu trữ lại đấy.”
Chu Phó ra vẻ không hiểu tại sao cô lại đột ngột nhắc đến chuyện này: “… Hửm?”
Mã Gia Gia bị biểu cảm của Chu Phó làm cho cứng họng, chớp mắt liến thoắng, chỉ tay lên người Chu Phó, đánh trống lảng: “Em lại làm bẩn quần áo anh nữa rồi.”
Chu Phó liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia, ánh mắt không dời đi lấy một giây: “Bẩn thì bẩn thôi.”
Mã Gia Gia ‘ồ’ một tiếng, ngoảnh mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn phát hiện ra đôi mắt của Chu Phó cứ như mọc rễ trên mặt mình vậy.
Thang máy dừng ở tầng một, cửa thang máy từ từ mở ra.
Chu Phó chìa tay ra trước, Mã Gia Gia đặt tay mình lên, hai người nắm tay nhau bước ra khỏi thang máy rời khỏi viện nghiên cứu. Đêm tĩnh lặng, con hẻm vắng bóng người, lá ngô đồng rụng đầy mặt đất, giẫm lên nghe tiếng lạo xạo.
Mã Gia Gia nhìn hai cái bóng trên mặt đất, ấm ức phản kháng: “Hôm nay em sẽ không hôn anh nữa đâu.”
Chu Phó thật sự sửng sốt một chút, sau đó lại cảm thấy Mã Gia Gia tuyên bố như vậy rất đáng yêu, buồn cười hỏi: “Tại sao?”
Mã Gia Gia tố cáo: “Anh lại trêu em.”
Chu Phó: “Có không?”
Mã Gia Gia khẳng định chắc nịch: “Có!”
Chu Phó: “Anh trêu em lúc nào?”
Mã Gia Gia thu dọn qua loa một chút rồi cùng Chu Phó rời đi.
Vào thang máy, tay Mã Gia Gia đang định nhấn nút thang máy thì dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh có lái xe không?”
“Không.” Chu Phó tóm lấy ngón tay Mã Gia Gia, nhấn tầng một, rồi thuận thế kéo người vào lòng, trầm giọng nói, “Anh bắt taxi về.”
Cửa thang máy khép lại với tốc độ đều đều, gần như ngay lập tức, Mã Gia Gia chui ra khỏi vòng tay Chu Phó.
Mỗi lần nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt trong thang máy vào buổi sáng hôm đó, tim Mã Gia Gia lại tự dưng như bị ai đó cắn một cái.
Đã bao lâu rồi… mà vẫn vậy.
Mã Gia Gia lùi về khoảng cách an toàn: “Thang máy có camera, hệ thống giám sát của viện nghiên cứu sẽ lưu trữ lại đấy.”
Chu Phó ra vẻ không hiểu tại sao cô lại đột ngột nhắc đến chuyện này: “… Hửm?”
Mã Gia Gia bị biểu cảm của Chu Phó làm cho cứng họng, chớp mắt liến thoắng, chỉ tay lên người Chu Phó, đánh trống lảng: “Em lại làm bẩn quần áo anh nữa rồi.”
Chu Phó liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia, ánh mắt không dời đi lấy một giây: “Bẩn thì bẩn thôi.”
Mã Gia Gia ‘ồ’ một tiếng, ngoảnh mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn phát hiện ra đôi mắt của Chu Phó cứ như mọc rễ trên mặt mình vậy.
Thang máy dừng ở tầng một, cửa thang máy từ từ mở ra.
Chu Phó chìa tay ra trước, Mã Gia Gia đặt tay mình lên, hai người nắm tay nhau bước ra khỏi thang máy rời khỏi viện nghiên cứu. Đêm tĩnh lặng, con hẻm vắng bóng người, lá ngô đồng rụng đầy mặt đất, giẫm lên nghe tiếng lạo xạo.
Mã Gia Gia nhìn hai cái bóng trên mặt đất, ấm ức phản kháng: “Hôm nay em sẽ không hôn anh nữa đâu.”
Chu Phó thật sự sửng sốt một chút, sau đó lại cảm thấy Mã Gia Gia tuyên bố như vậy rất đáng yêu, buồn cười hỏi: “Tại sao?”
Mã Gia Gia tố cáo: “Anh lại trêu em.”
Chu Phó: “Có không?”
Mã Gia Gia khẳng định chắc nịch: “Có!”
Chu Phó: “Anh trêu em lúc nào?”
Mã Gia Gia thu dọn qua loa một chút rồi cùng Chu Phó rời đi.
Vào thang máy, tay Mã Gia Gia đang định nhấn nút thang máy thì dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh có lái xe không?”
“Không.” Chu Phó tóm lấy ngón tay Mã Gia Gia, nhấn tầng một, rồi thuận thế kéo người vào lòng, trầm giọng nói, “Anh bắt taxi về.”
Cửa thang máy khép lại với tốc độ đều đều, gần như ngay lập tức, Mã Gia Gia chui ra khỏi vòng tay Chu Phó.
Mỗi lần nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt trong thang máy vào buổi sáng hôm đó, tim Mã Gia Gia lại tự dưng như bị ai đó cắn một cái.
Đã bao lâu rồi… mà vẫn vậy.
Mã Gia Gia lùi về khoảng cách an toàn: “Thang máy có camera, hệ thống giám sát của viện nghiên cứu sẽ lưu trữ lại đấy.”
Chu Phó ra vẻ không hiểu tại sao cô lại đột ngột nhắc đến chuyện này: “… Hửm?”
Mã Gia Gia bị biểu cảm của Chu Phó làm cho cứng họng, chớp mắt liến thoắng, chỉ tay lên người Chu Phó, đánh trống lảng: “Em lại làm bẩn quần áo anh nữa rồi.”
Chu Phó liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia, ánh mắt không dời đi lấy một giây: “Bẩn thì bẩn thôi.”
Mã Gia Gia ‘ồ’ một tiếng, ngoảnh mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn phát hiện ra đôi mắt của Chu Phó cứ như mọc rễ trên mặt mình vậy.
Thang máy dừng ở tầng một, cửa thang máy từ từ mở ra.
Chu Phó chìa tay ra trước, Mã Gia Gia đặt tay mình lên, hai người nắm tay nhau bước ra khỏi thang máy rời khỏi viện nghiên cứu. Đêm tĩnh lặng, con hẻm vắng bóng người, lá ngô đồng rụng đầy mặt đất, giẫm lên nghe tiếng lạo xạo.
Mã Gia Gia nhìn hai cái bóng trên mặt đất, ấm ức phản kháng: “Hôm nay em sẽ không hôn anh nữa đâu.”
Chu Phó thật sự sửng sốt một chút, sau đó lại cảm thấy Mã Gia Gia tuyên bố như vậy rất đáng yêu, buồn cười hỏi: “Tại sao?”
Mã Gia Gia tố cáo: “Anh lại trêu em.”
Chu Phó: “Có không?”
Mã Gia Gia khẳng định chắc nịch: “Có!”
Chu Phó: “Anh trêu em lúc nào?”
Mã Gia Gia thu dọn qua loa một chút rồi cùng Chu Phó rời đi.
Vào thang máy, tay Mã Gia Gia đang định nhấn nút thang máy thì dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh có lái xe không?”
“Không.” Chu Phó tóm lấy ngón tay Mã Gia Gia, nhấn tầng một, rồi thuận thế kéo người vào lòng, trầm giọng nói, “Anh bắt taxi về.”
Cửa thang máy khép lại với tốc độ đều đều, gần như ngay lập tức, Mã Gia Gia chui ra khỏi vòng tay Chu Phó.
Mỗi lần nhớ lại nụ hôn nồng nhiệt trong thang máy vào buổi sáng hôm đó, tim Mã Gia Gia lại tự dưng như bị ai đó cắn một cái.
Đã bao lâu rồi… mà vẫn vậy.
Mã Gia Gia lùi về khoảng cách an toàn: “Thang máy có camera, hệ thống giám sát của viện nghiên cứu sẽ lưu trữ lại đấy.”
Chu Phó ra vẻ không hiểu tại sao cô lại đột ngột nhắc đến chuyện này: “… Hửm?”
Mã Gia Gia bị biểu cảm của Chu Phó làm cho cứng họng, chớp mắt liến thoắng, chỉ tay lên người Chu Phó, đánh trống lảng: “Em lại làm bẩn quần áo anh nữa rồi.”
Chu Phó liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia, ánh mắt không dời đi lấy một giây: “Bẩn thì bẩn thôi.”
Mã Gia Gia ‘ồ’ một tiếng, ngoảnh mặt đi, nhưng khóe mắt vẫn phát hiện ra đôi mắt của Chu Phó cứ như mọc rễ trên mặt mình vậy.
Thang máy dừng ở tầng một, cửa thang máy từ từ mở ra.
Chu Phó chìa tay ra trước, Mã Gia Gia đặt tay mình lên, hai người nắm tay nhau bước ra khỏi thang máy rời khỏi viện nghiên cứu. Đêm tĩnh lặng, con hẻm vắng bóng người, lá ngô đồng rụng đầy mặt đất, giẫm lên nghe tiếng lạo xạo.
Mã Gia Gia nhìn hai cái bóng trên mặt đất, ấm ức phản kháng: “Hôm nay em sẽ không hôn anh nữa đâu.”
Chu Phó thật sự sửng sốt một chút, sau đó lại cảm thấy Mã Gia Gia tuyên bố như vậy rất đáng yêu, buồn cười hỏi: “Tại sao?”
Mã Gia Gia tố cáo: “Anh lại trêu em.”
Chu Phó: “Có không?”
Mã Gia Gia khẳng định chắc nịch: “Có!”
Chu Phó: “Anh trêu em lúc nào?”
Đột ngột hỏi câu này, Mã Gia Gia quả thực có chút ngỡ ngàng, nhưng cũng không có gì đáng xấu hổ để phải giấu giếm, lúc kể với Chu Phó về ‘Kẻ Lang Thang’, cô đã không định giấu giếm gì nữa rồi.
Mã Gia Gia: “Từ lúc ở Genyen.”
Mặc dù Chu Phó đã phần nào đoán được đáp án này, nhưng khi nghe chính miệng Mã Gia Gia nói ra anh vẫn không khỏi kinh ngạc. Suy cho cùng lúc đó cô mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi, chưa lên cấp ba, vẫn còn ở tuổi vị thành niên.
Chu Phó bỗng mang cảm giác tội lỗi, khẽ hắng giọng, cố gắng uốn nắn lại: “Lúc đó em mới bao nhiêu tuổi? Không phải kiểu thích đó đâu.”
Cô lại nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ vô số tội: “Chính là tình yêu nam nữ mà.”
Chu Phó: “…”
Mã Gia Gia: “Chẳng phải anh từng nói sao? Tình yêu của sự yêu thích được gói gọn trong ba câu.”
Chu Phó: “Cái gì?”
Mã Gia Gia bẻ ba ngón tay: “Câu thứ nhất, rất vui được quen biết anh, câu thứ hai, thật vui vì hôm nay đã gặp anh, câu thứ ba…”
Giọng nói lảnh lót của thiếu nữ, từng câu từng chữ, tựa như những viên bi thủy tinh bọc đường mật, trùng khớp với giọng nói của chính Chu Phó trong ký ức.
— Mỗi ngày em đều rất nhớ anh.
Mã Gia Gia: “Anh Chu Phó, em rất vui được quen biết anh, lúc anh ở Genyen, ngày nào được gặp anh, em đều rất vui, sau khi anh rời khỏi Genyen, mỗi ngày em đều rất nhớ anh.”
Chu Phó nuốt nước bọt làm ướt yết hầu đang khô khốc, yết hầu chuyển động lên xuống.
Mã Gia Gia đưa tay sờ nhẹ lên ngực: “Có đôi khi nhớ anh, chỗ này sẽ hơi đau một chút.”
Những điều mơ hồ không rõ của khi ấy, giờ đây đều đã trở nên chắc chắn.
Vì vậy, khi nhắc đến chuyện này, Mã Gia Gia không hề buồn bã, chỉ có niềm vui, cô cười rạng rỡ như ánh mặt trời: “Lúc nào nhớ anh đến đau lòng em lại đi gấp một ngôi sao.”
Ngôi… sao?
Mã Gia Gia: “Nỗi nhớ của em nhiều như vậy, đã mang tặng hết cho anh rồi đấy!”