Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 68

Khi Mã Gia Gia đến phòng họp, mọi người đã có mặt đông đủ, điều khiến Mã Gia Gia không ngờ là Tô Nghiên cũng ở đó.

Mã Gia Gia ngồi xuống, huấn luyện viên Tôn đứng lên đóng cửa lại, tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại.

‘Chiến Binh’ hiện đang có 20 điểm, số điểm siêu cao này hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi trận hỗn hợp, đã nắm chắc suất vào chung kết; ‘Phá Quân’ xét về điểm số, dù có tham gia trận hỗn hợp và giành được 4 điểm thì cũng vô duyên với chung kết; Thứ hạng hiện tại của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ vô cùng bị động, nếu không tham gia trận hỗn hợp e rằng sẽ bị kẻ đến sau vượt mặt, đánh mất tấm vé vào chung kết. Thế nhưng nếu muốn tham gia, họ cần phải tìm một chiến giáp làm đồng đội.

Tình trạng của ‘Phá Quân’ đã đến mức báo động, không thể chiến đấu thêm, vậy thì chỉ còn lại ‘Chiến Binh’.

Huấn luyện viên Tôn nói xong, cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Mã Gia Gia quay đầu nhìn nhóm của Hoàng Vũ Hào, họ cúi gầm mặt, không nhìn ai, cũng không lên tiếng.

Mã Gia Gia vừa định nói gì thì Tô Nghiên đã đứng dậy, đi đến phía trên cùng: “Tôi không đồng ý để ‘Chiến Binh’ tham gia trận hỗn hợp.”

Tô Nghiên phân tích: “Trong thi đấu, những tình huống bất ngờ không thể lường trước được, không có chuyện tuyệt đối an toàn. Đối với ‘Chiến Binh’, quan trọng nhất bây giờ là trận chung kết.”

Huấn luyện viên Tôn khéo léo phản bác: “Nếu ‘Chiến Binh’ không hợp tác với ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ thì ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ rất có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội vào chung kết.”

Tô Nghiên nhấn mạnh: “Đó là vấn đề một phía của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’!”

Huấn luyện viên Tôn: “Nói thì nói vậy nhưng mà…”

“Huấn luyện viên Tôn!” Tô Nghiên ngắt lời ngay lập tức, chất vấn, “Anh có thể đảm bảo ‘Chiến Binh’ sẽ bình an vô sự trong trận chiến hỗn hợp không?”

Huấn luyện viên Tôn cứng họng.

Tô Nghiên nhìn nhóm Hoàng Vũ Hào: “Tôi biết lời tôi nói có thể hơi thiếu tình người, chắc hẳn các cậu đang nghĩ, đã có cơ hội, tại sao lại không thử tranh thủ xem sao? Nhưng xin hãy đặt mình vào vị trí của tôi mà suy nghĩ. Chúng tôi kêu gọi tài trợ, mời các cậu đến, chuẩn bị sẵn tiền thưởng cho các cậu, không chỉ để các cậu đến đây vui chơi nhiệt huyết một trận. Cái chúng tôi cần là thành tích! Là phải có chiến giáp của chúng ta đứng trên sàn đấu chung kết!”

“Cô nói quá tuyệt đối rồi! Cô thiết lập tình thế khó khăn quá mức tuyệt đối!”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Khi Mã Gia Gia đến phòng họp, mọi người đã có mặt đông đủ, điều khiến Mã Gia Gia không ngờ là Tô Nghiên cũng ở đó.

Mã Gia Gia ngồi xuống, huấn luyện viên Tôn đứng lên đóng cửa lại, tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại.

‘Chiến Binh’ hiện đang có 20 điểm, số điểm siêu cao này hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi trận hỗn hợp, đã nắm chắc suất vào chung kết; ‘Phá Quân’ xét về điểm số, dù có tham gia trận hỗn hợp và giành được 4 điểm thì cũng vô duyên với chung kết; Thứ hạng hiện tại của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ vô cùng bị động, nếu không tham gia trận hỗn hợp e rằng sẽ bị kẻ đến sau vượt mặt, đánh mất tấm vé vào chung kết. Thế nhưng nếu muốn tham gia, họ cần phải tìm một chiến giáp làm đồng đội.

Tình trạng của ‘Phá Quân’ đã đến mức báo động, không thể chiến đấu thêm, vậy thì chỉ còn lại ‘Chiến Binh’.

Huấn luyện viên Tôn nói xong, cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Mã Gia Gia quay đầu nhìn nhóm của Hoàng Vũ Hào, họ cúi gầm mặt, không nhìn ai, cũng không lên tiếng.

Mã Gia Gia vừa định nói gì thì Tô Nghiên đã đứng dậy, đi đến phía trên cùng: “Tôi không đồng ý để ‘Chiến Binh’ tham gia trận hỗn hợp.”

Tô Nghiên phân tích: “Trong thi đấu, những tình huống bất ngờ không thể lường trước được, không có chuyện tuyệt đối an toàn. Đối với ‘Chiến Binh’, quan trọng nhất bây giờ là trận chung kết.”

Huấn luyện viên Tôn khéo léo phản bác: “Nếu ‘Chiến Binh’ không hợp tác với ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ thì ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ rất có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội vào chung kết.”

Tô Nghiên nhấn mạnh: “Đó là vấn đề một phía của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’!”

Huấn luyện viên Tôn: “Nói thì nói vậy nhưng mà…”

“Huấn luyện viên Tôn!” Tô Nghiên ngắt lời ngay lập tức, chất vấn, “Anh có thể đảm bảo ‘Chiến Binh’ sẽ bình an vô sự trong trận chiến hỗn hợp không?”

Huấn luyện viên Tôn cứng họng.

Tô Nghiên nhìn nhóm Hoàng Vũ Hào: “Tôi biết lời tôi nói có thể hơi thiếu tình người, chắc hẳn các cậu đang nghĩ, đã có cơ hội, tại sao lại không thử tranh thủ xem sao? Nhưng xin hãy đặt mình vào vị trí của tôi mà suy nghĩ. Chúng tôi kêu gọi tài trợ, mời các cậu đến, chuẩn bị sẵn tiền thưởng cho các cậu, không chỉ để các cậu đến đây vui chơi nhiệt huyết một trận. Cái chúng tôi cần là thành tích! Là phải có chiến giáp của chúng ta đứng trên sàn đấu chung kết!”

“Cô nói quá tuyệt đối rồi! Cô thiết lập tình thế khó khăn quá mức tuyệt đối!”

Khi Mã Gia Gia đến phòng họp, mọi người đã có mặt đông đủ, điều khiến Mã Gia Gia không ngờ là Tô Nghiên cũng ở đó.

Mã Gia Gia ngồi xuống, huấn luyện viên Tôn đứng lên đóng cửa lại, tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại.

‘Chiến Binh’ hiện đang có 20 điểm, số điểm siêu cao này hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi trận hỗn hợp, đã nắm chắc suất vào chung kết; ‘Phá Quân’ xét về điểm số, dù có tham gia trận hỗn hợp và giành được 4 điểm thì cũng vô duyên với chung kết; Thứ hạng hiện tại của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ vô cùng bị động, nếu không tham gia trận hỗn hợp e rằng sẽ bị kẻ đến sau vượt mặt, đánh mất tấm vé vào chung kết. Thế nhưng nếu muốn tham gia, họ cần phải tìm một chiến giáp làm đồng đội.

Tình trạng của ‘Phá Quân’ đã đến mức báo động, không thể chiến đấu thêm, vậy thì chỉ còn lại ‘Chiến Binh’.

Huấn luyện viên Tôn nói xong, cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Mã Gia Gia quay đầu nhìn nhóm của Hoàng Vũ Hào, họ cúi gầm mặt, không nhìn ai, cũng không lên tiếng.

Mã Gia Gia vừa định nói gì thì Tô Nghiên đã đứng dậy, đi đến phía trên cùng: “Tôi không đồng ý để ‘Chiến Binh’ tham gia trận hỗn hợp.”

Tô Nghiên phân tích: “Trong thi đấu, những tình huống bất ngờ không thể lường trước được, không có chuyện tuyệt đối an toàn. Đối với ‘Chiến Binh’, quan trọng nhất bây giờ là trận chung kết.”

Huấn luyện viên Tôn khéo léo phản bác: “Nếu ‘Chiến Binh’ không hợp tác với ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ thì ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ rất có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội vào chung kết.”

Tô Nghiên nhấn mạnh: “Đó là vấn đề một phía của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’!”

Huấn luyện viên Tôn: “Nói thì nói vậy nhưng mà…”

“Huấn luyện viên Tôn!” Tô Nghiên ngắt lời ngay lập tức, chất vấn, “Anh có thể đảm bảo ‘Chiến Binh’ sẽ bình an vô sự trong trận chiến hỗn hợp không?”

Huấn luyện viên Tôn cứng họng.

Tô Nghiên nhìn nhóm Hoàng Vũ Hào: “Tôi biết lời tôi nói có thể hơi thiếu tình người, chắc hẳn các cậu đang nghĩ, đã có cơ hội, tại sao lại không thử tranh thủ xem sao? Nhưng xin hãy đặt mình vào vị trí của tôi mà suy nghĩ. Chúng tôi kêu gọi tài trợ, mời các cậu đến, chuẩn bị sẵn tiền thưởng cho các cậu, không chỉ để các cậu đến đây vui chơi nhiệt huyết một trận. Cái chúng tôi cần là thành tích! Là phải có chiến giáp của chúng ta đứng trên sàn đấu chung kết!”

“Cô nói quá tuyệt đối rồi! Cô thiết lập tình thế khó khăn quá mức tuyệt đối!”

Khi Mã Gia Gia đến phòng họp, mọi người đã có mặt đông đủ, điều khiến Mã Gia Gia không ngờ là Tô Nghiên cũng ở đó.

Mã Gia Gia ngồi xuống, huấn luyện viên Tôn đứng lên đóng cửa lại, tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại.

‘Chiến Binh’ hiện đang có 20 điểm, số điểm siêu cao này hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi trận hỗn hợp, đã nắm chắc suất vào chung kết; ‘Phá Quân’ xét về điểm số, dù có tham gia trận hỗn hợp và giành được 4 điểm thì cũng vô duyên với chung kết; Thứ hạng hiện tại của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ vô cùng bị động, nếu không tham gia trận hỗn hợp e rằng sẽ bị kẻ đến sau vượt mặt, đánh mất tấm vé vào chung kết. Thế nhưng nếu muốn tham gia, họ cần phải tìm một chiến giáp làm đồng đội.

Tình trạng của ‘Phá Quân’ đã đến mức báo động, không thể chiến đấu thêm, vậy thì chỉ còn lại ‘Chiến Binh’.

Huấn luyện viên Tôn nói xong, cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Mã Gia Gia quay đầu nhìn nhóm của Hoàng Vũ Hào, họ cúi gầm mặt, không nhìn ai, cũng không lên tiếng.

Mã Gia Gia vừa định nói gì thì Tô Nghiên đã đứng dậy, đi đến phía trên cùng: “Tôi không đồng ý để ‘Chiến Binh’ tham gia trận hỗn hợp.”

Tô Nghiên phân tích: “Trong thi đấu, những tình huống bất ngờ không thể lường trước được, không có chuyện tuyệt đối an toàn. Đối với ‘Chiến Binh’, quan trọng nhất bây giờ là trận chung kết.”

Huấn luyện viên Tôn khéo léo phản bác: “Nếu ‘Chiến Binh’ không hợp tác với ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ thì ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ rất có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội vào chung kết.”

Tô Nghiên nhấn mạnh: “Đó là vấn đề một phía của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’!”

Huấn luyện viên Tôn: “Nói thì nói vậy nhưng mà…”

“Huấn luyện viên Tôn!” Tô Nghiên ngắt lời ngay lập tức, chất vấn, “Anh có thể đảm bảo ‘Chiến Binh’ sẽ bình an vô sự trong trận chiến hỗn hợp không?”

Huấn luyện viên Tôn cứng họng.

Tô Nghiên nhìn nhóm Hoàng Vũ Hào: “Tôi biết lời tôi nói có thể hơi thiếu tình người, chắc hẳn các cậu đang nghĩ, đã có cơ hội, tại sao lại không thử tranh thủ xem sao? Nhưng xin hãy đặt mình vào vị trí của tôi mà suy nghĩ. Chúng tôi kêu gọi tài trợ, mời các cậu đến, chuẩn bị sẵn tiền thưởng cho các cậu, không chỉ để các cậu đến đây vui chơi nhiệt huyết một trận. Cái chúng tôi cần là thành tích! Là phải có chiến giáp của chúng ta đứng trên sàn đấu chung kết!”

“Cô nói quá tuyệt đối rồi! Cô thiết lập tình thế khó khăn quá mức tuyệt đối!”

Khi Mã Gia Gia đến phòng họp, mọi người đã có mặt đông đủ, điều khiến Mã Gia Gia không ngờ là Tô Nghiên cũng ở đó.

Mã Gia Gia ngồi xuống, huấn luyện viên Tôn đứng lên đóng cửa lại, tóm tắt ngắn gọn tình hình hiện tại.

‘Chiến Binh’ hiện đang có 20 điểm, số điểm siêu cao này hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi trận hỗn hợp, đã nắm chắc suất vào chung kết; ‘Phá Quân’ xét về điểm số, dù có tham gia trận hỗn hợp và giành được 4 điểm thì cũng vô duyên với chung kết; Thứ hạng hiện tại của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ vô cùng bị động, nếu không tham gia trận hỗn hợp e rằng sẽ bị kẻ đến sau vượt mặt, đánh mất tấm vé vào chung kết. Thế nhưng nếu muốn tham gia, họ cần phải tìm một chiến giáp làm đồng đội.

Tình trạng của ‘Phá Quân’ đã đến mức báo động, không thể chiến đấu thêm, vậy thì chỉ còn lại ‘Chiến Binh’.

Huấn luyện viên Tôn nói xong, cả phòng họp chìm vào tĩnh lặng. Mã Gia Gia quay đầu nhìn nhóm của Hoàng Vũ Hào, họ cúi gầm mặt, không nhìn ai, cũng không lên tiếng.

Mã Gia Gia vừa định nói gì thì Tô Nghiên đã đứng dậy, đi đến phía trên cùng: “Tôi không đồng ý để ‘Chiến Binh’ tham gia trận hỗn hợp.”

Tô Nghiên phân tích: “Trong thi đấu, những tình huống bất ngờ không thể lường trước được, không có chuyện tuyệt đối an toàn. Đối với ‘Chiến Binh’, quan trọng nhất bây giờ là trận chung kết.”

Huấn luyện viên Tôn khéo léo phản bác: “Nếu ‘Chiến Binh’ không hợp tác với ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ thì ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ rất có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội vào chung kết.”

Tô Nghiên nhấn mạnh: “Đó là vấn đề một phía của ‘Nhi Đồng Năm Vạch’!”

Huấn luyện viên Tôn: “Nói thì nói vậy nhưng mà…”

“Huấn luyện viên Tôn!” Tô Nghiên ngắt lời ngay lập tức, chất vấn, “Anh có thể đảm bảo ‘Chiến Binh’ sẽ bình an vô sự trong trận chiến hỗn hợp không?”

Huấn luyện viên Tôn cứng họng.

Tô Nghiên nhìn nhóm Hoàng Vũ Hào: “Tôi biết lời tôi nói có thể hơi thiếu tình người, chắc hẳn các cậu đang nghĩ, đã có cơ hội, tại sao lại không thử tranh thủ xem sao? Nhưng xin hãy đặt mình vào vị trí của tôi mà suy nghĩ. Chúng tôi kêu gọi tài trợ, mời các cậu đến, chuẩn bị sẵn tiền thưởng cho các cậu, không chỉ để các cậu đến đây vui chơi nhiệt huyết một trận. Cái chúng tôi cần là thành tích! Là phải có chiến giáp của chúng ta đứng trên sàn đấu chung kết!”

“Cô nói quá tuyệt đối rồi! Cô thiết lập tình thế khó khăn quá mức tuyệt đối!”

Mã Gia Gia: “Chẳng phải có tài xế sao?”

Chu Phó: “Thế anh cũng không yên tâm.”

Rõ ràng là ngụy biện. Mã Gia Gia cãi lại: “Em không phải là trẻ con nữa.”

Chu Phó: “Đối với anh, em chính là trẻ con.”

Mã Gia Gia không muốn dây dưa vào vấn đề này, cô vẫn muốn ra tiễn anh, nhưng chưa kịp thuyết phục, có vẻ Chu Phó đang rất bận: “Gia Gia, không nói với em nữa, bên này anh có việc rồi.”

Mã Gia Gia: “Vâng, bye bye.”

Chu Phó: “Thi đấu cho tốt nhé, về sẽ có quà cho em.” Điện thoại cúp máy, Mã Gia Gia tiếp tục tập luyện.

Chập tối, sau khi buổi tập kết thúc, mọi người rủ nhau ra nhà ăn. Mã Gia Gia ăn mà như nhai rơm, rồi chỉ một chốc sau lại ăn ngấu nghiến.

Mọi người ngạc nhiên nhìn Mã Gia Gia.

Vương Hạo: “Em có việc gì gấp à?”

“Ừm.” Mã Gia Gia gật đầu, nuốt nghẹn thức ăn trong miệng, húp một ngụm canh, “Sáng mai cho em xin nghỉ tập nhé, tối em tập bù với các anh được không?”

Đám Hoàng Vũ Hào làm gì dám có ý kiến gì với ân nhân lớn, vội vàng gật đầu, nói “Được”.

Mã Gia Gia giải quyết nhanh gọn bữa tối, quay về ký túc xá nhặt nhạnh vài bộ quần áo rồi bắt taxi đến chỗ Chu Phó

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn