Đối mặt với lệnh trừng phạt đơn phương của Mỹ, ‘Vũ Thiên’ sẽ phản kháng ra sao? Đây không còn là chuyện của một doanh nghiệp nữa, mỗi bước đi tiếp theo của ‘Vũ Thiên’ sẽ là bài học thực tiễn vô giá cho tất cả các doanh nghiệp Trung Quốc đang muốn vươn ra biển lớn.
Kết thúc các cuộc họp với nhiều bên liên quan, đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, tài xế đưa Chu Phó về nhà.
Chiếc xe tiến vào tầng hầm khu chung cư, dừng lại trước cửa thang máy. Tài xế xoay người, định gọi Chu Phó đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp cất tiếng thì Chu Phó đã tự động mở mắt.
Anh vốn chưa hề ngủ.
Chu Phó xuống xe: “Cực cho cậu rồi.”
Thang máy lúc nửa đêm càng tĩnh mịch, cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng sảnh tự động bật sáng. Chu Phó ngồi xuống thay giày, trong tầm mắt thoáng qua một đôi boot ngắn màu cà phê.
Chu Phó khựng lại nửa giây, quay đầu nhìn sang, ánh mắt khóa chặt lại, khóe miệng dần dần nâng lên.
Cửa phòng mở ra, bên trong không hề tối, chỉ có một ngọn đèn nhỏ được để lại, ánh sáng vàng dìu dịu.
Chu Phó bước vào trong vài bước, phát hiện ra người trên ghế sofa đang cuộn mình trong cái chăn mỏng màu trắng kem, đã ngủ say sưa.
Chu Phó nhẹ nhàng bước vào phòng tắm ở phòng khách rửa tay, sau đó đi về phía ghế sofa. Vừa đi anh vừa cởi chiếc áo vest vướng víu ném sang một bên, lại cởi nốt hai cúc áo sơ mi trên cùng. Đến bên ghế sofa, anh quỳ một gối xuống sàn.
Mã Gia Gia nằm nghiêng ngủ, gương mặt tĩnh lặng, vài lọn tóc vương bên gò má, mấy sợi bướng bỉnh vắt ngang mũi, khẽ lay động theo nhịp thở đều đều.
Chu Phó vươn tay, cẩn thận gạt những lọn tóc ấy ra.
Ánh mắt anh dịu dàng, tỉ mỉ phác họa lại đường nét của cô: vầng trán nhẵn bóng, hàng mi dày, chóp mũi nhỏ nhắn hơi hếch, đôi môi căng mọng, và cả những nốt tàn nhang nhỏ li ti tinh nghịch ẩn hiện dưới lớp da gò má.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton cổ bẻ điểm hoa nhí, cái chăn màu trắng kem đắp đến ngực, một tay nắm lấy mép chăn, một tay buông thõng ra ngoài, năm ngón tay thon dài cuộn lại tự nhiên.
Chu Phó đưa tay, khẽ móc lấy ngón trỏ của cô, rồi từ từ ôm gọn cả bàn tay nhỏ bé ấy vào lòng bàn tay mình. Anh khẽ rướn người gọi: “Gia Gia? Gia Gia?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đối mặt với lệnh trừng phạt đơn phương của Mỹ, ‘Vũ Thiên’ sẽ phản kháng ra sao? Đây không còn là chuyện của một doanh nghiệp nữa, mỗi bước đi tiếp theo của ‘Vũ Thiên’ sẽ là bài học thực tiễn vô giá cho tất cả các doanh nghiệp Trung Quốc đang muốn vươn ra biển lớn.
Kết thúc các cuộc họp với nhiều bên liên quan, đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, tài xế đưa Chu Phó về nhà.
Chiếc xe tiến vào tầng hầm khu chung cư, dừng lại trước cửa thang máy. Tài xế xoay người, định gọi Chu Phó đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp cất tiếng thì Chu Phó đã tự động mở mắt.
Anh vốn chưa hề ngủ.
Chu Phó xuống xe: “Cực cho cậu rồi.”
Thang máy lúc nửa đêm càng tĩnh mịch, cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng sảnh tự động bật sáng. Chu Phó ngồi xuống thay giày, trong tầm mắt thoáng qua một đôi boot ngắn màu cà phê.
Chu Phó khựng lại nửa giây, quay đầu nhìn sang, ánh mắt khóa chặt lại, khóe miệng dần dần nâng lên.
Cửa phòng mở ra, bên trong không hề tối, chỉ có một ngọn đèn nhỏ được để lại, ánh sáng vàng dìu dịu.
Chu Phó bước vào trong vài bước, phát hiện ra người trên ghế sofa đang cuộn mình trong cái chăn mỏng màu trắng kem, đã ngủ say sưa.
Chu Phó nhẹ nhàng bước vào phòng tắm ở phòng khách rửa tay, sau đó đi về phía ghế sofa. Vừa đi anh vừa cởi chiếc áo vest vướng víu ném sang một bên, lại cởi nốt hai cúc áo sơ mi trên cùng. Đến bên ghế sofa, anh quỳ một gối xuống sàn.
Mã Gia Gia nằm nghiêng ngủ, gương mặt tĩnh lặng, vài lọn tóc vương bên gò má, mấy sợi bướng bỉnh vắt ngang mũi, khẽ lay động theo nhịp thở đều đều.
Chu Phó vươn tay, cẩn thận gạt những lọn tóc ấy ra.
Ánh mắt anh dịu dàng, tỉ mỉ phác họa lại đường nét của cô: vầng trán nhẵn bóng, hàng mi dày, chóp mũi nhỏ nhắn hơi hếch, đôi môi căng mọng, và cả những nốt tàn nhang nhỏ li ti tinh nghịch ẩn hiện dưới lớp da gò má.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton cổ bẻ điểm hoa nhí, cái chăn màu trắng kem đắp đến ngực, một tay nắm lấy mép chăn, một tay buông thõng ra ngoài, năm ngón tay thon dài cuộn lại tự nhiên.
Chu Phó đưa tay, khẽ móc lấy ngón trỏ của cô, rồi từ từ ôm gọn cả bàn tay nhỏ bé ấy vào lòng bàn tay mình. Anh khẽ rướn người gọi: “Gia Gia? Gia Gia?”
Đối mặt với lệnh trừng phạt đơn phương của Mỹ, ‘Vũ Thiên’ sẽ phản kháng ra sao? Đây không còn là chuyện của một doanh nghiệp nữa, mỗi bước đi tiếp theo của ‘Vũ Thiên’ sẽ là bài học thực tiễn vô giá cho tất cả các doanh nghiệp Trung Quốc đang muốn vươn ra biển lớn.
Kết thúc các cuộc họp với nhiều bên liên quan, đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, tài xế đưa Chu Phó về nhà.
Chiếc xe tiến vào tầng hầm khu chung cư, dừng lại trước cửa thang máy. Tài xế xoay người, định gọi Chu Phó đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp cất tiếng thì Chu Phó đã tự động mở mắt.
Anh vốn chưa hề ngủ.
Chu Phó xuống xe: “Cực cho cậu rồi.”
Thang máy lúc nửa đêm càng tĩnh mịch, cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng sảnh tự động bật sáng. Chu Phó ngồi xuống thay giày, trong tầm mắt thoáng qua một đôi boot ngắn màu cà phê.
Chu Phó khựng lại nửa giây, quay đầu nhìn sang, ánh mắt khóa chặt lại, khóe miệng dần dần nâng lên.
Cửa phòng mở ra, bên trong không hề tối, chỉ có một ngọn đèn nhỏ được để lại, ánh sáng vàng dìu dịu.
Chu Phó bước vào trong vài bước, phát hiện ra người trên ghế sofa đang cuộn mình trong cái chăn mỏng màu trắng kem, đã ngủ say sưa.
Chu Phó nhẹ nhàng bước vào phòng tắm ở phòng khách rửa tay, sau đó đi về phía ghế sofa. Vừa đi anh vừa cởi chiếc áo vest vướng víu ném sang một bên, lại cởi nốt hai cúc áo sơ mi trên cùng. Đến bên ghế sofa, anh quỳ một gối xuống sàn.
Mã Gia Gia nằm nghiêng ngủ, gương mặt tĩnh lặng, vài lọn tóc vương bên gò má, mấy sợi bướng bỉnh vắt ngang mũi, khẽ lay động theo nhịp thở đều đều.
Chu Phó vươn tay, cẩn thận gạt những lọn tóc ấy ra.
Ánh mắt anh dịu dàng, tỉ mỉ phác họa lại đường nét của cô: vầng trán nhẵn bóng, hàng mi dày, chóp mũi nhỏ nhắn hơi hếch, đôi môi căng mọng, và cả những nốt tàn nhang nhỏ li ti tinh nghịch ẩn hiện dưới lớp da gò má.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton cổ bẻ điểm hoa nhí, cái chăn màu trắng kem đắp đến ngực, một tay nắm lấy mép chăn, một tay buông thõng ra ngoài, năm ngón tay thon dài cuộn lại tự nhiên.
Chu Phó đưa tay, khẽ móc lấy ngón trỏ của cô, rồi từ từ ôm gọn cả bàn tay nhỏ bé ấy vào lòng bàn tay mình. Anh khẽ rướn người gọi: “Gia Gia? Gia Gia?”
Đối mặt với lệnh trừng phạt đơn phương của Mỹ, ‘Vũ Thiên’ sẽ phản kháng ra sao? Đây không còn là chuyện của một doanh nghiệp nữa, mỗi bước đi tiếp theo của ‘Vũ Thiên’ sẽ là bài học thực tiễn vô giá cho tất cả các doanh nghiệp Trung Quốc đang muốn vươn ra biển lớn.
Kết thúc các cuộc họp với nhiều bên liên quan, đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, tài xế đưa Chu Phó về nhà.
Chiếc xe tiến vào tầng hầm khu chung cư, dừng lại trước cửa thang máy. Tài xế xoay người, định gọi Chu Phó đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp cất tiếng thì Chu Phó đã tự động mở mắt.
Anh vốn chưa hề ngủ.
Chu Phó xuống xe: “Cực cho cậu rồi.”
Thang máy lúc nửa đêm càng tĩnh mịch, cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng sảnh tự động bật sáng. Chu Phó ngồi xuống thay giày, trong tầm mắt thoáng qua một đôi boot ngắn màu cà phê.
Chu Phó khựng lại nửa giây, quay đầu nhìn sang, ánh mắt khóa chặt lại, khóe miệng dần dần nâng lên.
Cửa phòng mở ra, bên trong không hề tối, chỉ có một ngọn đèn nhỏ được để lại, ánh sáng vàng dìu dịu.
Chu Phó bước vào trong vài bước, phát hiện ra người trên ghế sofa đang cuộn mình trong cái chăn mỏng màu trắng kem, đã ngủ say sưa.
Chu Phó nhẹ nhàng bước vào phòng tắm ở phòng khách rửa tay, sau đó đi về phía ghế sofa. Vừa đi anh vừa cởi chiếc áo vest vướng víu ném sang một bên, lại cởi nốt hai cúc áo sơ mi trên cùng. Đến bên ghế sofa, anh quỳ một gối xuống sàn.
Mã Gia Gia nằm nghiêng ngủ, gương mặt tĩnh lặng, vài lọn tóc vương bên gò má, mấy sợi bướng bỉnh vắt ngang mũi, khẽ lay động theo nhịp thở đều đều.
Chu Phó vươn tay, cẩn thận gạt những lọn tóc ấy ra.
Ánh mắt anh dịu dàng, tỉ mỉ phác họa lại đường nét của cô: vầng trán nhẵn bóng, hàng mi dày, chóp mũi nhỏ nhắn hơi hếch, đôi môi căng mọng, và cả những nốt tàn nhang nhỏ li ti tinh nghịch ẩn hiện dưới lớp da gò má.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton cổ bẻ điểm hoa nhí, cái chăn màu trắng kem đắp đến ngực, một tay nắm lấy mép chăn, một tay buông thõng ra ngoài, năm ngón tay thon dài cuộn lại tự nhiên.
Chu Phó đưa tay, khẽ móc lấy ngón trỏ của cô, rồi từ từ ôm gọn cả bàn tay nhỏ bé ấy vào lòng bàn tay mình. Anh khẽ rướn người gọi: “Gia Gia? Gia Gia?”
Đối mặt với lệnh trừng phạt đơn phương của Mỹ, ‘Vũ Thiên’ sẽ phản kháng ra sao? Đây không còn là chuyện của một doanh nghiệp nữa, mỗi bước đi tiếp theo của ‘Vũ Thiên’ sẽ là bài học thực tiễn vô giá cho tất cả các doanh nghiệp Trung Quốc đang muốn vươn ra biển lớn.
Kết thúc các cuộc họp với nhiều bên liên quan, đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, tài xế đưa Chu Phó về nhà.
Chiếc xe tiến vào tầng hầm khu chung cư, dừng lại trước cửa thang máy. Tài xế xoay người, định gọi Chu Phó đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng chưa kịp cất tiếng thì Chu Phó đã tự động mở mắt.
Anh vốn chưa hề ngủ.
Chu Phó xuống xe: “Cực cho cậu rồi.”
Thang máy lúc nửa đêm càng tĩnh mịch, cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng sảnh tự động bật sáng. Chu Phó ngồi xuống thay giày, trong tầm mắt thoáng qua một đôi boot ngắn màu cà phê.
Chu Phó khựng lại nửa giây, quay đầu nhìn sang, ánh mắt khóa chặt lại, khóe miệng dần dần nâng lên.
Cửa phòng mở ra, bên trong không hề tối, chỉ có một ngọn đèn nhỏ được để lại, ánh sáng vàng dìu dịu.
Chu Phó bước vào trong vài bước, phát hiện ra người trên ghế sofa đang cuộn mình trong cái chăn mỏng màu trắng kem, đã ngủ say sưa.
Chu Phó nhẹ nhàng bước vào phòng tắm ở phòng khách rửa tay, sau đó đi về phía ghế sofa. Vừa đi anh vừa cởi chiếc áo vest vướng víu ném sang một bên, lại cởi nốt hai cúc áo sơ mi trên cùng. Đến bên ghế sofa, anh quỳ một gối xuống sàn.
Mã Gia Gia nằm nghiêng ngủ, gương mặt tĩnh lặng, vài lọn tóc vương bên gò má, mấy sợi bướng bỉnh vắt ngang mũi, khẽ lay động theo nhịp thở đều đều.
Chu Phó vươn tay, cẩn thận gạt những lọn tóc ấy ra.
Ánh mắt anh dịu dàng, tỉ mỉ phác họa lại đường nét của cô: vầng trán nhẵn bóng, hàng mi dày, chóp mũi nhỏ nhắn hơi hếch, đôi môi căng mọng, và cả những nốt tàn nhang nhỏ li ti tinh nghịch ẩn hiện dưới lớp da gò má.
Cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton cổ bẻ điểm hoa nhí, cái chăn màu trắng kem đắp đến ngực, một tay nắm lấy mép chăn, một tay buông thõng ra ngoài, năm ngón tay thon dài cuộn lại tự nhiên.
Chu Phó đưa tay, khẽ móc lấy ngón trỏ của cô, rồi từ từ ôm gọn cả bàn tay nhỏ bé ấy vào lòng bàn tay mình. Anh khẽ rướn người gọi: “Gia Gia? Gia Gia?”
Bên cạnh đó, với tư cách là người đại diện, Chu Phó tích cực liên lạc với Bộ Quốc phòng Mỹ, nhưng từ đầu đến cuối không nhận được bất kỳ phản hồi thực chất nào.
Ngày hôm đó, lại một lần nữa bị làm cho có lệ, ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Chu Phó lấy điện thoại ra, yêu cầu đội ngũ luật sư chính thức đệ đơn kiện tính hợp pháp của quyết định liệt danh sách của Bộ Quốc phòng Mỹ.
Cuộc điện thoại vừa kết thúc, Chu Phó nhìn thấy một người quen.
Dịch Phi Vũ.
Dịch Phi Vũ dường như đã đợi sẵn ở đây từ lâu, tiến về phía Chu Phó.
Dịch Phi Vũ dừng lại cách vài bước: “Chu Phó, đừng phản kháng vô ích nữa, có những thứ chúng ta không thể lay chuyển được đâu. Cậu nghĩ cậu thành công lắm sao? Họ chỉ cần một ngón tay là có thể nhấn chìm cậu.”
Chu Phó lạnh lùng liếc Dịch Phi Vũ rồi rời mắt đi, khóe môi khẽ nhếch: “Hình như tôi biết tại sao cậu lại xuất hiện trước mặt tôi rồi.”
Chu Phó bước lướt qua Dịch Phi Vũ, buông một lời mỉa mai sắc sảo hiếm thấy: “Cậu bây giờ, giống như một thằng hề nhảy nhót vậy.”
Dịch Phi Vũ: “Chu Phó!”
Chu Phó dừng bước, hơi nghiêng đầu: “Cậu chẳng qua chỉ muốn chứng minh sự phản bội năm xưa của cậu là một lựa chọn đúng đắn mà thôi.”
Chu Phó bước đi được vài mét, còn nghe thấy Dịch Phi Vũ gầm lên phía sau: “Chu Phó! Cậu tưởng chỉ có vậy thôi sao? Tỉnh lại đi! Đừng có không nhìn rõ thực tế!”
Chu Phó mặc kệ hắn, sang đường, lên xe.
Trợ lý từ ghế trước đưa qua cái máy tính bảng, màn hình đang phát lại diễn biến trận chiến hỗn hợp của Giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế.
Trợ lý: “Chu tổng, bên phía trận đấu của cô Mã… xảy ra chuyện rồi.”