Sáng sớm, đồng hồ báo thức trên điện thoại reo đúng giờ đánh thức Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia không mang theo quần áo tập thể dục nên cũng không định xuống chạy bộ buổi sáng, nhưng cô vẫn rời giường ngay lập tức.
Người dân thảo nguyên không có thói quen ngủ nướng, dậy sớm là yêu cầu thiết yếu để sinh tồn và lao động.
Không còn ở trên thảo nguyên nữa thì không cần phải thức dậy sớm vì sinh tồn và lao động nữa. Nhưng Mã Gia Gia luôn tâm niệm rằng, năng lượng và trạng thái của cả một ngày bắt đầu từ lúc sáng sớm.
Sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần áo, bước ra khỏi phòng, trong nhà vắng lặng không tiếng động. Cô đi ra phòng khách, đứng trước cửa sổ kính từ trần đến sàn.
Những vệt nước mưa đêm qua vẫn còn in mờ trên cửa kính, bên ngoài cửa sổ, mặt hồ xao động, những gợn sóng lăn tăn óng ánh như sợi bạc mảnh, đồi núi trập trùng xa xa, đường nét mờ ảo dịu dàng nhưng lại rất rõ ràng.
Mã Gia Gia đang phân vân xem có nên đi xuống dưới dạo không thì nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, vài giây sau, cô thấy Chu Phó, anh đang mặc một bộ đồ thể thao.
Chu Phó cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, liền bước tới: “Sao dậy sớm thế? Ngủ không ngon giấc à?”
Anh đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt cô, ngón tay vuốt nhẹ phần đuôi mắt.
“Ngày nào em cũng dậy sớm thế này mà.” Mã Gia Gia hỏi ngược lại, “Anh định đi chạy bộ buổi sáng à?”
Chu Phó: “Dưới nhà có phòng gym, xuống đó vận động một chút.”
“Ồ.” Mã Gia Gia liếc nhanh qua eo bụng Chu Phó, hờ hững, “Tập luyện đi, tốt lắm.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Sáng sớm, đồng hồ báo thức trên điện thoại reo đúng giờ đánh thức Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia không mang theo quần áo tập thể dục nên cũng không định xuống chạy bộ buổi sáng, nhưng cô vẫn rời giường ngay lập tức.
Người dân thảo nguyên không có thói quen ngủ nướng, dậy sớm là yêu cầu thiết yếu để sinh tồn và lao động.
Không còn ở trên thảo nguyên nữa thì không cần phải thức dậy sớm vì sinh tồn và lao động nữa. Nhưng Mã Gia Gia luôn tâm niệm rằng, năng lượng và trạng thái của cả một ngày bắt đầu từ lúc sáng sớm.
Sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần áo, bước ra khỏi phòng, trong nhà vắng lặng không tiếng động. Cô đi ra phòng khách, đứng trước cửa sổ kính từ trần đến sàn.
Những vệt nước mưa đêm qua vẫn còn in mờ trên cửa kính, bên ngoài cửa sổ, mặt hồ xao động, những gợn sóng lăn tăn óng ánh như sợi bạc mảnh, đồi núi trập trùng xa xa, đường nét mờ ảo dịu dàng nhưng lại rất rõ ràng.
Mã Gia Gia đang phân vân xem có nên đi xuống dưới dạo không thì nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, vài giây sau, cô thấy Chu Phó, anh đang mặc một bộ đồ thể thao.
Chu Phó cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, liền bước tới: “Sao dậy sớm thế? Ngủ không ngon giấc à?”
Anh đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt cô, ngón tay vuốt nhẹ phần đuôi mắt.
“Ngày nào em cũng dậy sớm thế này mà.” Mã Gia Gia hỏi ngược lại, “Anh định đi chạy bộ buổi sáng à?”
Chu Phó: “Dưới nhà có phòng gym, xuống đó vận động một chút.”
“Ồ.” Mã Gia Gia liếc nhanh qua eo bụng Chu Phó, hờ hững, “Tập luyện đi, tốt lắm.”
Sáng sớm, đồng hồ báo thức trên điện thoại reo đúng giờ đánh thức Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia không mang theo quần áo tập thể dục nên cũng không định xuống chạy bộ buổi sáng, nhưng cô vẫn rời giường ngay lập tức.
Người dân thảo nguyên không có thói quen ngủ nướng, dậy sớm là yêu cầu thiết yếu để sinh tồn và lao động.
Không còn ở trên thảo nguyên nữa thì không cần phải thức dậy sớm vì sinh tồn và lao động nữa. Nhưng Mã Gia Gia luôn tâm niệm rằng, năng lượng và trạng thái của cả một ngày bắt đầu từ lúc sáng sớm.
Sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần áo, bước ra khỏi phòng, trong nhà vắng lặng không tiếng động. Cô đi ra phòng khách, đứng trước cửa sổ kính từ trần đến sàn.
Những vệt nước mưa đêm qua vẫn còn in mờ trên cửa kính, bên ngoài cửa sổ, mặt hồ xao động, những gợn sóng lăn tăn óng ánh như sợi bạc mảnh, đồi núi trập trùng xa xa, đường nét mờ ảo dịu dàng nhưng lại rất rõ ràng.
Mã Gia Gia đang phân vân xem có nên đi xuống dưới dạo không thì nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, vài giây sau, cô thấy Chu Phó, anh đang mặc một bộ đồ thể thao.
Chu Phó cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, liền bước tới: “Sao dậy sớm thế? Ngủ không ngon giấc à?”
Anh đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt cô, ngón tay vuốt nhẹ phần đuôi mắt.
“Ngày nào em cũng dậy sớm thế này mà.” Mã Gia Gia hỏi ngược lại, “Anh định đi chạy bộ buổi sáng à?”
Chu Phó: “Dưới nhà có phòng gym, xuống đó vận động một chút.”
“Ồ.” Mã Gia Gia liếc nhanh qua eo bụng Chu Phó, hờ hững, “Tập luyện đi, tốt lắm.”
Sáng sớm, đồng hồ báo thức trên điện thoại reo đúng giờ đánh thức Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia không mang theo quần áo tập thể dục nên cũng không định xuống chạy bộ buổi sáng, nhưng cô vẫn rời giường ngay lập tức.
Người dân thảo nguyên không có thói quen ngủ nướng, dậy sớm là yêu cầu thiết yếu để sinh tồn và lao động.
Không còn ở trên thảo nguyên nữa thì không cần phải thức dậy sớm vì sinh tồn và lao động nữa. Nhưng Mã Gia Gia luôn tâm niệm rằng, năng lượng và trạng thái của cả một ngày bắt đầu từ lúc sáng sớm.
Sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần áo, bước ra khỏi phòng, trong nhà vắng lặng không tiếng động. Cô đi ra phòng khách, đứng trước cửa sổ kính từ trần đến sàn.
Những vệt nước mưa đêm qua vẫn còn in mờ trên cửa kính, bên ngoài cửa sổ, mặt hồ xao động, những gợn sóng lăn tăn óng ánh như sợi bạc mảnh, đồi núi trập trùng xa xa, đường nét mờ ảo dịu dàng nhưng lại rất rõ ràng.
Mã Gia Gia đang phân vân xem có nên đi xuống dưới dạo không thì nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, vài giây sau, cô thấy Chu Phó, anh đang mặc một bộ đồ thể thao.
Chu Phó cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, liền bước tới: “Sao dậy sớm thế? Ngủ không ngon giấc à?”
Anh đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt cô, ngón tay vuốt nhẹ phần đuôi mắt.
“Ngày nào em cũng dậy sớm thế này mà.” Mã Gia Gia hỏi ngược lại, “Anh định đi chạy bộ buổi sáng à?”
Chu Phó: “Dưới nhà có phòng gym, xuống đó vận động một chút.”
“Ồ.” Mã Gia Gia liếc nhanh qua eo bụng Chu Phó, hờ hững, “Tập luyện đi, tốt lắm.”
Sáng sớm, đồng hồ báo thức trên điện thoại reo đúng giờ đánh thức Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia không mang theo quần áo tập thể dục nên cũng không định xuống chạy bộ buổi sáng, nhưng cô vẫn rời giường ngay lập tức.
Người dân thảo nguyên không có thói quen ngủ nướng, dậy sớm là yêu cầu thiết yếu để sinh tồn và lao động.
Không còn ở trên thảo nguyên nữa thì không cần phải thức dậy sớm vì sinh tồn và lao động nữa. Nhưng Mã Gia Gia luôn tâm niệm rằng, năng lượng và trạng thái của cả một ngày bắt đầu từ lúc sáng sớm.
Sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần áo, bước ra khỏi phòng, trong nhà vắng lặng không tiếng động. Cô đi ra phòng khách, đứng trước cửa sổ kính từ trần đến sàn.
Những vệt nước mưa đêm qua vẫn còn in mờ trên cửa kính, bên ngoài cửa sổ, mặt hồ xao động, những gợn sóng lăn tăn óng ánh như sợi bạc mảnh, đồi núi trập trùng xa xa, đường nét mờ ảo dịu dàng nhưng lại rất rõ ràng.
Mã Gia Gia đang phân vân xem có nên đi xuống dưới dạo không thì nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, vài giây sau, cô thấy Chu Phó, anh đang mặc một bộ đồ thể thao.
Chu Phó cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, liền bước tới: “Sao dậy sớm thế? Ngủ không ngon giấc à?”
Anh đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt cô, ngón tay vuốt nhẹ phần đuôi mắt.
“Ngày nào em cũng dậy sớm thế này mà.” Mã Gia Gia hỏi ngược lại, “Anh định đi chạy bộ buổi sáng à?”
Chu Phó: “Dưới nhà có phòng gym, xuống đó vận động một chút.”
“Ồ.” Mã Gia Gia liếc nhanh qua eo bụng Chu Phó, hờ hững, “Tập luyện đi, tốt lắm.”
Mã Gia Gia chuyển tiếp luôn thông báo qua.
Bạn trai: [Em đợi ở tầng 1 một chút, anh gọi tài xế đưa em đi.]
+++++: [Em đã lên taxi rồi.]
Bạn trai: [Được.]
Bạn trai: [Tới viện nghiên cứu thì nhắn cho anh một tiếng.]
+++++: [Vâng.]
Mã Gia Gia cầm điện thoại, nhìn cảnh đường phố lùi dần ngoài cửa sổ, nhắn tin: [Nếu em và Nhi Đồng Năm Vạch tham gia trận chiến hỗn hợp, anh thấy sao?]
Không lâu sau, một đoạn tin nhắn thoại hiện lên, Mã Gia Gia bấm nghe.
Giọng Chu Phó trầm thấp, mang theo vẻ lạnh lùng lý trí: “Không có trận đấu nào là tuyệt đối an toàn cả, cho dù là ai, dù xét từ góc độ nào, cũng nên tự bảo vệ bản thân mình…”
Mã Gia Gia cau mày.
Trong đoạn ghi âm, giọng Chu Phó chuyển đổi, mang theo một sức mạnh dịu dàng vô cùng: “Nhưng em là Mã Gia Gia, chiến giáp của em là ‘Chiến Binh’. Trên thế giới này không có gì là tuyệt đối đúng đắn cả, làm điều em muốn làm, đó chính là sự đúng đắn của em.”