Đôi môi bị l**m m*t cắn nuốt rất mạnh, hơi đau.
Hàm răng bị nạy ra, mùi hương bạc hà len lỏi vào, mát lạnh và nóng rực đan xen. Đầu óc Mã Gia Gia nổ tung, cô vô thức lùi lại. Cơ thể vừa hở ra một khoảng trống, eo đã bị siết chặt, bị Chu Phó kéo giật lại.
Cả khoang miệng ngập mùi bạc hà, càn quét mãnh liệt, ướt át quấn quýt.
Tiếng th* d*c, tiếng nuốt nước bọt, màng nhĩ ngập tràn âm thanh kiều diễm, k*ch th*ch từng giác quan trên cơ thể.
Mã Gia Gia thở không ra hơi, dần dần, đến cả đầu gối cũng mềm nhũn.
Chu Phó vòng tay ôm lấy eo Mã Gia Gia, áp sát đẩy người vào tường.
Sau lưng lạnh toát, trước ngực nóng rực, tim đập điên cuồng như muốn gãy xương sườn, lồng ngực sắp bị vắt kiệt chút không khí cuối cùng, Mã Gia Gia r*n r* khó chịu, quay mặt sang một bên. Cái khăn quấn trên đầu tuột ra, rơi bẹp xuống đất, mái tóc ướt hơi xoăn nhẹ bung xõa, dính bết vào má, mang tai, cổ, lạnh buốt.
Không khí ùa vào, Mã Gia Gia như người sắp chết đuối được cứu sống, th* d*c dồn dập.
Chu Phó nâng khuôn mặt Mã Gia Gia, khóe miệng vương nụ cười, hôn từ khóe môi đến gò má cô, từng cái từng cái một. Anh chạm vào mái tóc ướt của cô, hôn từ gò má đến bên tai, giọng nói như nhuốm hơi nước: “Sao lại gội đầu rồi?”
Trong lúc nói chuyện, môi anh như có như không lướt qua vành tai cô.
Toàn thân Mã Gia Gia tê rần, tim co thắt tột độ, hơi thở lại trở nên gấp gáp, cô trả lời chậm chạp: “Không cẩn thận… làm ướt.”
Chu Phó hôn một cái lên tai Mã Gia Gia, như đang dạy dỗ cô bé không vâng lời:
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đôi môi bị l**m m*t cắn nuốt rất mạnh, hơi đau.
Hàm răng bị nạy ra, mùi hương bạc hà len lỏi vào, mát lạnh và nóng rực đan xen. Đầu óc Mã Gia Gia nổ tung, cô vô thức lùi lại. Cơ thể vừa hở ra một khoảng trống, eo đã bị siết chặt, bị Chu Phó kéo giật lại.
Cả khoang miệng ngập mùi bạc hà, càn quét mãnh liệt, ướt át quấn quýt.
Tiếng th* d*c, tiếng nuốt nước bọt, màng nhĩ ngập tràn âm thanh kiều diễm, k*ch th*ch từng giác quan trên cơ thể.
Mã Gia Gia thở không ra hơi, dần dần, đến cả đầu gối cũng mềm nhũn.
Chu Phó vòng tay ôm lấy eo Mã Gia Gia, áp sát đẩy người vào tường.
Sau lưng lạnh toát, trước ngực nóng rực, tim đập điên cuồng như muốn gãy xương sườn, lồng ngực sắp bị vắt kiệt chút không khí cuối cùng, Mã Gia Gia r*n r* khó chịu, quay mặt sang một bên. Cái khăn quấn trên đầu tuột ra, rơi bẹp xuống đất, mái tóc ướt hơi xoăn nhẹ bung xõa, dính bết vào má, mang tai, cổ, lạnh buốt.
Không khí ùa vào, Mã Gia Gia như người sắp chết đuối được cứu sống, th* d*c dồn dập.
Chu Phó nâng khuôn mặt Mã Gia Gia, khóe miệng vương nụ cười, hôn từ khóe môi đến gò má cô, từng cái từng cái một. Anh chạm vào mái tóc ướt của cô, hôn từ gò má đến bên tai, giọng nói như nhuốm hơi nước: “Sao lại gội đầu rồi?”
Trong lúc nói chuyện, môi anh như có như không lướt qua vành tai cô.
Toàn thân Mã Gia Gia tê rần, tim co thắt tột độ, hơi thở lại trở nên gấp gáp, cô trả lời chậm chạp: “Không cẩn thận… làm ướt.”
Chu Phó hôn một cái lên tai Mã Gia Gia, như đang dạy dỗ cô bé không vâng lời:
Đôi môi bị l**m m*t cắn nuốt rất mạnh, hơi đau.
Hàm răng bị nạy ra, mùi hương bạc hà len lỏi vào, mát lạnh và nóng rực đan xen. Đầu óc Mã Gia Gia nổ tung, cô vô thức lùi lại. Cơ thể vừa hở ra một khoảng trống, eo đã bị siết chặt, bị Chu Phó kéo giật lại.
Cả khoang miệng ngập mùi bạc hà, càn quét mãnh liệt, ướt át quấn quýt.
Tiếng th* d*c, tiếng nuốt nước bọt, màng nhĩ ngập tràn âm thanh kiều diễm, k*ch th*ch từng giác quan trên cơ thể.
Mã Gia Gia thở không ra hơi, dần dần, đến cả đầu gối cũng mềm nhũn.
Chu Phó vòng tay ôm lấy eo Mã Gia Gia, áp sát đẩy người vào tường.
Sau lưng lạnh toát, trước ngực nóng rực, tim đập điên cuồng như muốn gãy xương sườn, lồng ngực sắp bị vắt kiệt chút không khí cuối cùng, Mã Gia Gia r*n r* khó chịu, quay mặt sang một bên. Cái khăn quấn trên đầu tuột ra, rơi bẹp xuống đất, mái tóc ướt hơi xoăn nhẹ bung xõa, dính bết vào má, mang tai, cổ, lạnh buốt.
Không khí ùa vào, Mã Gia Gia như người sắp chết đuối được cứu sống, th* d*c dồn dập.
Chu Phó nâng khuôn mặt Mã Gia Gia, khóe miệng vương nụ cười, hôn từ khóe môi đến gò má cô, từng cái từng cái một. Anh chạm vào mái tóc ướt của cô, hôn từ gò má đến bên tai, giọng nói như nhuốm hơi nước: “Sao lại gội đầu rồi?”
Trong lúc nói chuyện, môi anh như có như không lướt qua vành tai cô.
Toàn thân Mã Gia Gia tê rần, tim co thắt tột độ, hơi thở lại trở nên gấp gáp, cô trả lời chậm chạp: “Không cẩn thận… làm ướt.”
Chu Phó hôn một cái lên tai Mã Gia Gia, như đang dạy dỗ cô bé không vâng lời:
Đôi môi bị l**m m*t cắn nuốt rất mạnh, hơi đau.
Hàm răng bị nạy ra, mùi hương bạc hà len lỏi vào, mát lạnh và nóng rực đan xen. Đầu óc Mã Gia Gia nổ tung, cô vô thức lùi lại. Cơ thể vừa hở ra một khoảng trống, eo đã bị siết chặt, bị Chu Phó kéo giật lại.
Cả khoang miệng ngập mùi bạc hà, càn quét mãnh liệt, ướt át quấn quýt.
Tiếng th* d*c, tiếng nuốt nước bọt, màng nhĩ ngập tràn âm thanh kiều diễm, k*ch th*ch từng giác quan trên cơ thể.
Mã Gia Gia thở không ra hơi, dần dần, đến cả đầu gối cũng mềm nhũn.
Chu Phó vòng tay ôm lấy eo Mã Gia Gia, áp sát đẩy người vào tường.
Sau lưng lạnh toát, trước ngực nóng rực, tim đập điên cuồng như muốn gãy xương sườn, lồng ngực sắp bị vắt kiệt chút không khí cuối cùng, Mã Gia Gia r*n r* khó chịu, quay mặt sang một bên. Cái khăn quấn trên đầu tuột ra, rơi bẹp xuống đất, mái tóc ướt hơi xoăn nhẹ bung xõa, dính bết vào má, mang tai, cổ, lạnh buốt.
Không khí ùa vào, Mã Gia Gia như người sắp chết đuối được cứu sống, th* d*c dồn dập.
Chu Phó nâng khuôn mặt Mã Gia Gia, khóe miệng vương nụ cười, hôn từ khóe môi đến gò má cô, từng cái từng cái một. Anh chạm vào mái tóc ướt của cô, hôn từ gò má đến bên tai, giọng nói như nhuốm hơi nước: “Sao lại gội đầu rồi?”
Trong lúc nói chuyện, môi anh như có như không lướt qua vành tai cô.
Toàn thân Mã Gia Gia tê rần, tim co thắt tột độ, hơi thở lại trở nên gấp gáp, cô trả lời chậm chạp: “Không cẩn thận… làm ướt.”
Chu Phó hôn một cái lên tai Mã Gia Gia, như đang dạy dỗ cô bé không vâng lời:
Đôi môi bị l**m m*t cắn nuốt rất mạnh, hơi đau.
Hàm răng bị nạy ra, mùi hương bạc hà len lỏi vào, mát lạnh và nóng rực đan xen. Đầu óc Mã Gia Gia nổ tung, cô vô thức lùi lại. Cơ thể vừa hở ra một khoảng trống, eo đã bị siết chặt, bị Chu Phó kéo giật lại.
Cả khoang miệng ngập mùi bạc hà, càn quét mãnh liệt, ướt át quấn quýt.
Tiếng th* d*c, tiếng nuốt nước bọt, màng nhĩ ngập tràn âm thanh kiều diễm, k*ch th*ch từng giác quan trên cơ thể.
Mã Gia Gia thở không ra hơi, dần dần, đến cả đầu gối cũng mềm nhũn.
Chu Phó vòng tay ôm lấy eo Mã Gia Gia, áp sát đẩy người vào tường.
Sau lưng lạnh toát, trước ngực nóng rực, tim đập điên cuồng như muốn gãy xương sườn, lồng ngực sắp bị vắt kiệt chút không khí cuối cùng, Mã Gia Gia r*n r* khó chịu, quay mặt sang một bên. Cái khăn quấn trên đầu tuột ra, rơi bẹp xuống đất, mái tóc ướt hơi xoăn nhẹ bung xõa, dính bết vào má, mang tai, cổ, lạnh buốt.
Không khí ùa vào, Mã Gia Gia như người sắp chết đuối được cứu sống, th* d*c dồn dập.
Chu Phó nâng khuôn mặt Mã Gia Gia, khóe miệng vương nụ cười, hôn từ khóe môi đến gò má cô, từng cái từng cái một. Anh chạm vào mái tóc ướt của cô, hôn từ gò má đến bên tai, giọng nói như nhuốm hơi nước: “Sao lại gội đầu rồi?”
Trong lúc nói chuyện, môi anh như có như không lướt qua vành tai cô.
Toàn thân Mã Gia Gia tê rần, tim co thắt tột độ, hơi thở lại trở nên gấp gáp, cô trả lời chậm chạp: “Không cẩn thận… làm ướt.”
Chu Phó hôn một cái lên tai Mã Gia Gia, như đang dạy dỗ cô bé không vâng lời:
“Là chưa có kinh nghiệm thật mà.” Chu Phó nói lý, “Em nói xem, anh lấy đâu ra kinh nghiệm?”
Mã Gia Gia lười chẳng buồn tranh cãi.
Chu Phó khẽ cúi người, thu hẹp khoảng cách, nhìn thẳng vào mắt cô: “Hay là… em dạy anh nhé?”
Mí mắt Mã Gia Gia giật giật, muốn đẩy người trước mặt ra, nhưng nhìn khuôn mặt áp sát gần trong gang tấc này…
Dù sao, anh cũng là bạn trai của cô!
Dù sao, anh cũng đã hôn cô rồi!!
Dù sao, cũng không phạm pháp!!!
Mã Gia Gia dồn một hơi, nhào tới, hôn cái chóc vào môi Chu Phó, sau đó cô ôm lấy cốc nước, uống cạn sạch số nước bên trong.
Rất sợ anh lại nói thêm câu gì, Mã Gia Gia chìa thẳng cốc nước ra: “Em uống no rồi, nửa đêm sẽ không uống nữa, chúc ngủ ngon.”
Chu Phó rũ mắt nhìn cốc nước chĩa vào ngực mình, đưa tay đón lấy, đồng thời, tay kia nâng cằm Mã Gia Gia lên, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: “Chúc ngủ ngon.”
Cửa phòng đóng lại, đèn tắt, Mã Gia Gia cuộn mình trong chăn lăn tới lăn lui, chẳng biết mình đã thiếp đi từ lúc nào.