Cuối tháng 10, Mã Gia Gia nộp bản thảo luận văn đầu tiên cho giáo sư, cô trở nên rảnh rỗi, thỉnh thoảng giúp Triệu Đình Di xem lại luận văn. Chu Phó vẫn bận rộn như thường, Mã Gia Gia chạy sang chỗ Chu Phó còn chăm chỉ hơn trước.
Một buổi tối nọ, Chu Phó chuẩn bị đưa Mã Gia Gia về thì bên ngoài bỗng dưng nổi gió mưa to.
Mã Gia Gia đang nói chuyện với Triệu Đình Di về luận văn của cô nàng, không khách khí sai bảo người ta: “Anh Chu Phó, lấy giúp em chiếc áo khoác với, ở trong tủ quần áo trong phòng ấy.”
Chu Phó bước vào phòng của Mã Gia Gia.
Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, là kiểu gọn gàng sạch sẽ mang dấu ấn sinh hoạt.
Trên bàn có lược và gương, trên tủ đầu giường có sách, là sách trong phòng sách của Chu Phó. Trên gối có một con thú nhồi bông, Chu Phó nhận ra đó là con thú anh gắp cho cô ở khu vui chơi vào ngày sinh nhật cô, không biết cô đã mang qua đây từ lúc nào.
Cửa phòng tắm hé mở, có thể nhìn thấy nửa cái bồn rửa tay, trên đó chất đống vài lọ chai mỹ phẩm của con gái.
Chu Phó đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, bên trong chỉ có lơ thơ vài chiếc móc áo, treo một bộ đồ ngủ, một chiếc áo hoodie, một chiếc áo khoác.
Chu Phó lấy chiếc áo khoác xuống rồi trở lại phòng khách.
Mã Gia Gia để ý thấy bóng dáng Chu Phó, đứng dậy khỏi ghế sofa, Chu Phó dang chiếc áo ra, Mã Gia Gia duỗi tay xỏ vào.
Chu Phó xoay Mã Gia Gia nửa vòng, cúi đầu, cài từng nút áo cho cô, ngón tay khựng lại, không cài tiếp nữa, ngước mắt lên: “Ngày mai em có bận gì không?”
Mã Gia Gia vẫn cầm điện thoại gõ chữ, đáp lại theo phản xạ: “Không ạ.”
Chu Phó đứng thẳng người lên: “Vậy đừng về nữa.”
Ngón tay đang gõ chữ của Mã Gia Gia run lên, ánh mắt từ từ dời khỏi điện thoại, dừng lại trên khuôn mặt Chu Phó.
Chu Phó quay sang nhìn ban công: “Mưa to quá, dù sao ngày mai em cũng không bận gì, lười chạy đi chạy lại lắm.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Cuối tháng 10, Mã Gia Gia nộp bản thảo luận văn đầu tiên cho giáo sư, cô trở nên rảnh rỗi, thỉnh thoảng giúp Triệu Đình Di xem lại luận văn. Chu Phó vẫn bận rộn như thường, Mã Gia Gia chạy sang chỗ Chu Phó còn chăm chỉ hơn trước.
Một buổi tối nọ, Chu Phó chuẩn bị đưa Mã Gia Gia về thì bên ngoài bỗng dưng nổi gió mưa to.
Mã Gia Gia đang nói chuyện với Triệu Đình Di về luận văn của cô nàng, không khách khí sai bảo người ta: “Anh Chu Phó, lấy giúp em chiếc áo khoác với, ở trong tủ quần áo trong phòng ấy.”
Chu Phó bước vào phòng của Mã Gia Gia.
Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, là kiểu gọn gàng sạch sẽ mang dấu ấn sinh hoạt.
Trên bàn có lược và gương, trên tủ đầu giường có sách, là sách trong phòng sách của Chu Phó. Trên gối có một con thú nhồi bông, Chu Phó nhận ra đó là con thú anh gắp cho cô ở khu vui chơi vào ngày sinh nhật cô, không biết cô đã mang qua đây từ lúc nào.
Cửa phòng tắm hé mở, có thể nhìn thấy nửa cái bồn rửa tay, trên đó chất đống vài lọ chai mỹ phẩm của con gái.
Chu Phó đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, bên trong chỉ có lơ thơ vài chiếc móc áo, treo một bộ đồ ngủ, một chiếc áo hoodie, một chiếc áo khoác.
Chu Phó lấy chiếc áo khoác xuống rồi trở lại phòng khách.
Mã Gia Gia để ý thấy bóng dáng Chu Phó, đứng dậy khỏi ghế sofa, Chu Phó dang chiếc áo ra, Mã Gia Gia duỗi tay xỏ vào.
Chu Phó xoay Mã Gia Gia nửa vòng, cúi đầu, cài từng nút áo cho cô, ngón tay khựng lại, không cài tiếp nữa, ngước mắt lên: “Ngày mai em có bận gì không?”
Mã Gia Gia vẫn cầm điện thoại gõ chữ, đáp lại theo phản xạ: “Không ạ.”
Chu Phó đứng thẳng người lên: “Vậy đừng về nữa.”
Ngón tay đang gõ chữ của Mã Gia Gia run lên, ánh mắt từ từ dời khỏi điện thoại, dừng lại trên khuôn mặt Chu Phó.
Chu Phó quay sang nhìn ban công: “Mưa to quá, dù sao ngày mai em cũng không bận gì, lười chạy đi chạy lại lắm.”
Cuối tháng 10, Mã Gia Gia nộp bản thảo luận văn đầu tiên cho giáo sư, cô trở nên rảnh rỗi, thỉnh thoảng giúp Triệu Đình Di xem lại luận văn. Chu Phó vẫn bận rộn như thường, Mã Gia Gia chạy sang chỗ Chu Phó còn chăm chỉ hơn trước.
Một buổi tối nọ, Chu Phó chuẩn bị đưa Mã Gia Gia về thì bên ngoài bỗng dưng nổi gió mưa to.
Mã Gia Gia đang nói chuyện với Triệu Đình Di về luận văn của cô nàng, không khách khí sai bảo người ta: “Anh Chu Phó, lấy giúp em chiếc áo khoác với, ở trong tủ quần áo trong phòng ấy.”
Chu Phó bước vào phòng của Mã Gia Gia.
Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, là kiểu gọn gàng sạch sẽ mang dấu ấn sinh hoạt.
Trên bàn có lược và gương, trên tủ đầu giường có sách, là sách trong phòng sách của Chu Phó. Trên gối có một con thú nhồi bông, Chu Phó nhận ra đó là con thú anh gắp cho cô ở khu vui chơi vào ngày sinh nhật cô, không biết cô đã mang qua đây từ lúc nào.
Cửa phòng tắm hé mở, có thể nhìn thấy nửa cái bồn rửa tay, trên đó chất đống vài lọ chai mỹ phẩm của con gái.
Chu Phó đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, bên trong chỉ có lơ thơ vài chiếc móc áo, treo một bộ đồ ngủ, một chiếc áo hoodie, một chiếc áo khoác.
Chu Phó lấy chiếc áo khoác xuống rồi trở lại phòng khách.
Mã Gia Gia để ý thấy bóng dáng Chu Phó, đứng dậy khỏi ghế sofa, Chu Phó dang chiếc áo ra, Mã Gia Gia duỗi tay xỏ vào.
Chu Phó xoay Mã Gia Gia nửa vòng, cúi đầu, cài từng nút áo cho cô, ngón tay khựng lại, không cài tiếp nữa, ngước mắt lên: “Ngày mai em có bận gì không?”
Mã Gia Gia vẫn cầm điện thoại gõ chữ, đáp lại theo phản xạ: “Không ạ.”
Chu Phó đứng thẳng người lên: “Vậy đừng về nữa.”
Ngón tay đang gõ chữ của Mã Gia Gia run lên, ánh mắt từ từ dời khỏi điện thoại, dừng lại trên khuôn mặt Chu Phó.
Chu Phó quay sang nhìn ban công: “Mưa to quá, dù sao ngày mai em cũng không bận gì, lười chạy đi chạy lại lắm.”
Cuối tháng 10, Mã Gia Gia nộp bản thảo luận văn đầu tiên cho giáo sư, cô trở nên rảnh rỗi, thỉnh thoảng giúp Triệu Đình Di xem lại luận văn. Chu Phó vẫn bận rộn như thường, Mã Gia Gia chạy sang chỗ Chu Phó còn chăm chỉ hơn trước.
Một buổi tối nọ, Chu Phó chuẩn bị đưa Mã Gia Gia về thì bên ngoài bỗng dưng nổi gió mưa to.
Mã Gia Gia đang nói chuyện với Triệu Đình Di về luận văn của cô nàng, không khách khí sai bảo người ta: “Anh Chu Phó, lấy giúp em chiếc áo khoác với, ở trong tủ quần áo trong phòng ấy.”
Chu Phó bước vào phòng của Mã Gia Gia.
Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, là kiểu gọn gàng sạch sẽ mang dấu ấn sinh hoạt.
Trên bàn có lược và gương, trên tủ đầu giường có sách, là sách trong phòng sách của Chu Phó. Trên gối có một con thú nhồi bông, Chu Phó nhận ra đó là con thú anh gắp cho cô ở khu vui chơi vào ngày sinh nhật cô, không biết cô đã mang qua đây từ lúc nào.
Cửa phòng tắm hé mở, có thể nhìn thấy nửa cái bồn rửa tay, trên đó chất đống vài lọ chai mỹ phẩm của con gái.
Chu Phó đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, bên trong chỉ có lơ thơ vài chiếc móc áo, treo một bộ đồ ngủ, một chiếc áo hoodie, một chiếc áo khoác.
Chu Phó lấy chiếc áo khoác xuống rồi trở lại phòng khách.
Mã Gia Gia để ý thấy bóng dáng Chu Phó, đứng dậy khỏi ghế sofa, Chu Phó dang chiếc áo ra, Mã Gia Gia duỗi tay xỏ vào.
Chu Phó xoay Mã Gia Gia nửa vòng, cúi đầu, cài từng nút áo cho cô, ngón tay khựng lại, không cài tiếp nữa, ngước mắt lên: “Ngày mai em có bận gì không?”
Mã Gia Gia vẫn cầm điện thoại gõ chữ, đáp lại theo phản xạ: “Không ạ.”
Chu Phó đứng thẳng người lên: “Vậy đừng về nữa.”
Ngón tay đang gõ chữ của Mã Gia Gia run lên, ánh mắt từ từ dời khỏi điện thoại, dừng lại trên khuôn mặt Chu Phó.
Chu Phó quay sang nhìn ban công: “Mưa to quá, dù sao ngày mai em cũng không bận gì, lười chạy đi chạy lại lắm.”
Cuối tháng 10, Mã Gia Gia nộp bản thảo luận văn đầu tiên cho giáo sư, cô trở nên rảnh rỗi, thỉnh thoảng giúp Triệu Đình Di xem lại luận văn. Chu Phó vẫn bận rộn như thường, Mã Gia Gia chạy sang chỗ Chu Phó còn chăm chỉ hơn trước.
Một buổi tối nọ, Chu Phó chuẩn bị đưa Mã Gia Gia về thì bên ngoài bỗng dưng nổi gió mưa to.
Mã Gia Gia đang nói chuyện với Triệu Đình Di về luận văn của cô nàng, không khách khí sai bảo người ta: “Anh Chu Phó, lấy giúp em chiếc áo khoác với, ở trong tủ quần áo trong phòng ấy.”
Chu Phó bước vào phòng của Mã Gia Gia.
Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, là kiểu gọn gàng sạch sẽ mang dấu ấn sinh hoạt.
Trên bàn có lược và gương, trên tủ đầu giường có sách, là sách trong phòng sách của Chu Phó. Trên gối có một con thú nhồi bông, Chu Phó nhận ra đó là con thú anh gắp cho cô ở khu vui chơi vào ngày sinh nhật cô, không biết cô đã mang qua đây từ lúc nào.
Cửa phòng tắm hé mở, có thể nhìn thấy nửa cái bồn rửa tay, trên đó chất đống vài lọ chai mỹ phẩm của con gái.
Chu Phó đi đến trước tủ quần áo, kéo cửa tủ ra, bên trong chỉ có lơ thơ vài chiếc móc áo, treo một bộ đồ ngủ, một chiếc áo hoodie, một chiếc áo khoác.
Chu Phó lấy chiếc áo khoác xuống rồi trở lại phòng khách.
Mã Gia Gia để ý thấy bóng dáng Chu Phó, đứng dậy khỏi ghế sofa, Chu Phó dang chiếc áo ra, Mã Gia Gia duỗi tay xỏ vào.
Chu Phó xoay Mã Gia Gia nửa vòng, cúi đầu, cài từng nút áo cho cô, ngón tay khựng lại, không cài tiếp nữa, ngước mắt lên: “Ngày mai em có bận gì không?”
Mã Gia Gia vẫn cầm điện thoại gõ chữ, đáp lại theo phản xạ: “Không ạ.”
Chu Phó đứng thẳng người lên: “Vậy đừng về nữa.”
Ngón tay đang gõ chữ của Mã Gia Gia run lên, ánh mắt từ từ dời khỏi điện thoại, dừng lại trên khuôn mặt Chu Phó.
Chu Phó quay sang nhìn ban công: “Mưa to quá, dù sao ngày mai em cũng không bận gì, lười chạy đi chạy lại lắm.”
Mã Gia Gia đã hơi buồn ngủ, không muốn đợi nữa, liền đi thẳng đến trước cửa phòng tắm gõ cửa.
Cửa mở ngay sau tiếng gõ, hơi nóng nghi ngút bốc ra ngoài, Chu Phó mặc một bộ đồ ngủ màu xám đậm, chắn ngang tầm nhìn của Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia nghiêng đầu nhìn ra phía sau Chu Phó: “Cái đó…”
Bất thình lình, eo cô bị siết chặt, Mã Gia Gia chui tọt vào vòng tay Chu Phó trong tích tắc, đầu óc trống rỗng, quên luôn những lời định nói.
Chu Phó nâng mặt Mã Gia Gia lên, khiến Mã Gia Gia buộc phải ngửa mặt.
Mái tóc đen của anh mới khô được một nửa, hơi rối, xõa xuống trán, trên xương mày vẫn còn vương những vệt nước long lanh, chắc là do vừa mới tắm xong nên làn da trắng lạnh cũng ửng lên màu hồng phơn phớt mờ sương. Cổ họng và đoạn xương quai xanh dưới cổ áo hiện rõ mồn một, cơ thể anh áp sát vào cô, và cả bàn tay đang nâng má cô đều nóng rực hơn bình thường.
Chu Phó nhìn người trước mặt, ánh mắt ngập tràn vui sướng, lay động không ngừng, khóe môi khẽ cong lên: “Sang rồi à.”
Từng chữ phát ra từ trong cổ họng vừa khàn vừa trầm đục.
Không nghe ra là câu hỏi hay là câu trần thuật.
Không đợi người ta kịp phản ứng, bàn tay Chu Phó dùng sức, cằm Mã Gia Gia bị nâng cao hơn nữa.
Chu Phó nhìn chằm chằm đôi môi hơi hé của Mã Gia Gia, cúi đầu phủ lên, nhẹ nhàng mềm mại, vô cùng trân trọng mà ngậm lấy một cái.
Toàn thân Mã Gia Gia run nhẹ, đầu óc nổ tung một tiếng rầm, trống rỗng.
Hơi thở của Chu Phó cũng ngưng lại trong giây lát, tiếp đó là h*m m**n dâng trào cuồn cuộn, anh không kiềm chế được, những ngón tay đang nâng má cô có chút run rẩy, lồng ngực phập phồng, nhịp thở cũng nặng nề hơn vài phần.
Giây tiếp theo, anh nhắm mắt lại, mở miệng, mạnh mẽ hôn xuống, càn quét sự mềm mại và ngọt ngào kia.