Ánh mắt của Chu Phó tựa như một thanh kiếm, chẻ đôi đám đông mở ra một con đường.
Mã Gia Gia bước tới, đi đến trước mặt Chu Phó, được Chu Phó nắm tay một cách tự nhiên.
Chu Phó gật đầu chào vài người trong số họ: “Chúng tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Có người phản ứng trước: “À… hẹn bữa khác nhé, bữa khác.”
Đợi hai người đi được một đoạn, chủ nhiệm Dương quay đầu lại: “Tô Nghiên, cô gái đó tên là gì?”
Tô Nghiên hoàn hồn, nặn ra một nụ cười đúng mực: “Mã Gia Gia.”
Chủ nhiệm Dương nghi ngờ: “Cô không biết quan hệ của hai người họ sao?”
Tô Nghiên lúng túng cứng đờ lắc đầu.
Chủ nhiệm Dương nhìn quanh vài người, cười hỏi: “Mọi người cũng không biết à?”
Các nhân vật lớn cười lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa, mang đầy thâm ý.
Bên cạnh, Vương Hạo với vẻ mặt chấn động kéo cánh tay Hoàng Vũ Hào, chỉ mạnh về hướng Chu Phó và Mã Gia Gia rời đi.
Hoàng Vũ Hào đưa tay ấn xuống, ra hiệu Vương Hạo bình tĩnh.
Vương Hạo càng sốc hơn, nhỏ giọng hỏi: “Cậu biết à?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ánh mắt của Chu Phó tựa như một thanh kiếm, chẻ đôi đám đông mở ra một con đường.
Mã Gia Gia bước tới, đi đến trước mặt Chu Phó, được Chu Phó nắm tay một cách tự nhiên.
Chu Phó gật đầu chào vài người trong số họ: “Chúng tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Có người phản ứng trước: “À… hẹn bữa khác nhé, bữa khác.”
Đợi hai người đi được một đoạn, chủ nhiệm Dương quay đầu lại: “Tô Nghiên, cô gái đó tên là gì?”
Tô Nghiên hoàn hồn, nặn ra một nụ cười đúng mực: “Mã Gia Gia.”
Chủ nhiệm Dương nghi ngờ: “Cô không biết quan hệ của hai người họ sao?”
Tô Nghiên lúng túng cứng đờ lắc đầu.
Chủ nhiệm Dương nhìn quanh vài người, cười hỏi: “Mọi người cũng không biết à?”
Các nhân vật lớn cười lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa, mang đầy thâm ý.
Bên cạnh, Vương Hạo với vẻ mặt chấn động kéo cánh tay Hoàng Vũ Hào, chỉ mạnh về hướng Chu Phó và Mã Gia Gia rời đi.
Hoàng Vũ Hào đưa tay ấn xuống, ra hiệu Vương Hạo bình tĩnh.
Vương Hạo càng sốc hơn, nhỏ giọng hỏi: “Cậu biết à?”
Ánh mắt của Chu Phó tựa như một thanh kiếm, chẻ đôi đám đông mở ra một con đường.
Mã Gia Gia bước tới, đi đến trước mặt Chu Phó, được Chu Phó nắm tay một cách tự nhiên.
Chu Phó gật đầu chào vài người trong số họ: “Chúng tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Có người phản ứng trước: “À… hẹn bữa khác nhé, bữa khác.”
Đợi hai người đi được một đoạn, chủ nhiệm Dương quay đầu lại: “Tô Nghiên, cô gái đó tên là gì?”
Tô Nghiên hoàn hồn, nặn ra một nụ cười đúng mực: “Mã Gia Gia.”
Chủ nhiệm Dương nghi ngờ: “Cô không biết quan hệ của hai người họ sao?”
Tô Nghiên lúng túng cứng đờ lắc đầu.
Chủ nhiệm Dương nhìn quanh vài người, cười hỏi: “Mọi người cũng không biết à?”
Các nhân vật lớn cười lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa, mang đầy thâm ý.
Bên cạnh, Vương Hạo với vẻ mặt chấn động kéo cánh tay Hoàng Vũ Hào, chỉ mạnh về hướng Chu Phó và Mã Gia Gia rời đi.
Hoàng Vũ Hào đưa tay ấn xuống, ra hiệu Vương Hạo bình tĩnh.
Vương Hạo càng sốc hơn, nhỏ giọng hỏi: “Cậu biết à?”
Ánh mắt của Chu Phó tựa như một thanh kiếm, chẻ đôi đám đông mở ra một con đường.
Mã Gia Gia bước tới, đi đến trước mặt Chu Phó, được Chu Phó nắm tay một cách tự nhiên.
Chu Phó gật đầu chào vài người trong số họ: “Chúng tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Có người phản ứng trước: “À… hẹn bữa khác nhé, bữa khác.”
Đợi hai người đi được một đoạn, chủ nhiệm Dương quay đầu lại: “Tô Nghiên, cô gái đó tên là gì?”
Tô Nghiên hoàn hồn, nặn ra một nụ cười đúng mực: “Mã Gia Gia.”
Chủ nhiệm Dương nghi ngờ: “Cô không biết quan hệ của hai người họ sao?”
Tô Nghiên lúng túng cứng đờ lắc đầu.
Chủ nhiệm Dương nhìn quanh vài người, cười hỏi: “Mọi người cũng không biết à?”
Các nhân vật lớn cười lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa, mang đầy thâm ý.
Bên cạnh, Vương Hạo với vẻ mặt chấn động kéo cánh tay Hoàng Vũ Hào, chỉ mạnh về hướng Chu Phó và Mã Gia Gia rời đi.
Hoàng Vũ Hào đưa tay ấn xuống, ra hiệu Vương Hạo bình tĩnh.
Vương Hạo càng sốc hơn, nhỏ giọng hỏi: “Cậu biết à?”
Ánh mắt của Chu Phó tựa như một thanh kiếm, chẻ đôi đám đông mở ra một con đường.
Mã Gia Gia bước tới, đi đến trước mặt Chu Phó, được Chu Phó nắm tay một cách tự nhiên.
Chu Phó gật đầu chào vài người trong số họ: “Chúng tôi đi trước đây, tạm biệt.”
Có người phản ứng trước: “À… hẹn bữa khác nhé, bữa khác.”
Đợi hai người đi được một đoạn, chủ nhiệm Dương quay đầu lại: “Tô Nghiên, cô gái đó tên là gì?”
Tô Nghiên hoàn hồn, nặn ra một nụ cười đúng mực: “Mã Gia Gia.”
Chủ nhiệm Dương nghi ngờ: “Cô không biết quan hệ của hai người họ sao?”
Tô Nghiên lúng túng cứng đờ lắc đầu.
Chủ nhiệm Dương nhìn quanh vài người, cười hỏi: “Mọi người cũng không biết à?”
Các nhân vật lớn cười lắc đầu, ánh mắt nhìn ra xa, mang đầy thâm ý.
Bên cạnh, Vương Hạo với vẻ mặt chấn động kéo cánh tay Hoàng Vũ Hào, chỉ mạnh về hướng Chu Phó và Mã Gia Gia rời đi.
Hoàng Vũ Hào đưa tay ấn xuống, ra hiệu Vương Hạo bình tĩnh.
Vương Hạo càng sốc hơn, nhỏ giọng hỏi: “Cậu biết à?”
Các mối quan hệ xã giao trong cái xã hội này chính là một mạng lưới lợi ích khổng lồ, những người ở trong đó, dù chủ động hay bị động, đều mang một lớp mặt nạ, sống hai mặt, giả vờ qua lại, thành thạo trơn tru.
Mã Gia Gia cúi gầm mặt, chu mỏ làu bàu một cái, ngắn gọn súc tích, giọng điệu sắc sảo: “Em bị coi thường rồi, mà em lại chưa có thứ gì trong tay để phản kích.”
“Gia Gia.” Chu Phó nâng cằm Mã Gia Gia lên, ánh mắt chạm nhau, ánh mắt của anh bao bọc lấy cô, một sự vững vàng mạnh mẽ, một sự dịu dàng triền miên, “Anh vẫn luôn chưa nói cho em biết…”
Mã Gia Gia: “Gì cơ ạ?”
Chu Phó: “Anh ngưỡng mộ em.”
Mã Gia Gia từ ngạc nhiên trong khoảnh khắc, đến hơi bối rối, rồi cuối cùng là nụ cười rạng rỡ lan tỏa. Cô quay người, hai tay nắm chặt thanh lan can lạnh buốt, bước một chân lên bậc thềm đài quan sát, giơ cao hai tay, hét lớn: “Tôi không hề tầm thường chút nào!”
Chu Phó giữ eo Mã Gia Gia, ngước nhìn cô.
Gió núi thổi tung vạt áo cô, thổi bay mái tóc dài của cô. Cô giống hệt như cô bé năm nào trên thảo nguyên, như một con chim ưng sải cánh vút bay trên chín tầng trời.
Bên tai là tiếng gió rít nhè nhẹ, Mã Gia Gia hít một hơi thật sâu: “Tôi lạc quan dũng cảm, tôi đối xử chân thành với mọi người, tôi trân trọng những gì mình có, tôi không sợ những gì mình không có được, tôi tự vẽ nên cuộc đời của chính mình!
Tôi sinh ra đã được bao bọc bởi núi xanh, có non nước cầu nguyện cho tôi! Tôi đứng trên thảo nguyên, tôi đứng trên ngọn núi cao, tầm nhìn của tôi rộng lớn hơn bất kỳ ai!”
Vậy nên, đừng hòng dùng những quy tắc vớ vẩn để đánh gục sự kiêu hãnh của tôi. Đợi Mã Gia Gia bình tĩnh lại thở mấy hơi, Chu Phó vòng tay qua eo ôm cô xuống, chạm vào sự lạnh lẽo trên người cô, cau mày: “Còn muốn ở lại đây một lát nữa không? Trên xe có quần áo, anh đi lấy cho em nhé.”
Mã Gia Gia lắc đầu, sương mù trong lòng tan biến sạch, ôm lấy eo Chu Phó, giọng điệu có chút làm nũng: “Buồn ngủ rồi, về ngủ thôi.”