Hai người một ngựa bước đi, lúc đầu, Gia Thố còn nói chuyện với Chu Phó, phát hiện anh lơ đãng thì không thèm để ý anh nữa.
Trân Châu không cần phải dắt, nó sẽ tự đi theo Gia Thố.
Gió đêm dần lạnh, trong không khí có thêm một loại mùi vị, Chu Phó biết, là mùi bơ.
Thảo nguyên bát ngát, dãy núi trùng điệp, không có giao thông, không có liên lạc, ngôn ngữ bất đồng.
Chu Phó là tự nguyện ở lại nhưng lại có cảm giác chẳng khác nào phụ nữ trẻ em bị bắt cóc lên vùng núi sâu, nhưng anh không có ‘giá trị’ của phụ nữ trẻ em, càng không hiểu nổi vì sao Mã Dương cứ khăng khăng đòi 1000 tệ…
Mã Dương thoạt nhìn không giống người xấu…
Bỏ đi.
Chu Phó tự giễu cười khẩy, anh làm gì biết nhìn người.
Cát Mỗ biết hôm nay Gia Thố được nghỉ về nhà nên về sớm hơn ngày thường, chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn cho con gái.
Bánh bao nhân thịt bò được đặt trực tiếp lên bếp than để nướng, đối với sự xuất hiện đột ngột của Chu Phó, Cát Mỗ không hề tỏ ra ngạc nhiên hay thắc mắc, chỉ vội vàng đặt thêm vài củ khoai tây lên bếp than rồi đưa cho anh một bát trà bơ.
Bữa tối ăn luôn trong bếp, ở giữa là một bếp lửa, xung quanh trải thảm Tạng và đệm ngồi dệt từ lông cừu.
Cát Mỗ đưa bộ đồ ăn cho Chu Phó: “Đây, đều là đồ mới cả.”
Chu Phó đỡ lấy, gật đầu cảm ơn: “Cảm ơn dì.”
Cát Mỗ quan tâm hỏi: “Cơ thể cháu đã đỡ hơn chưa?”
Chu Phó khựng lại một lát rồi trả lời: “Đã khỏe lại rồi ạ.”
Cát Mỗ gắp một miếng thịt bò Yak lớn cho Chu Phó: “Ăn nhiều thịt vào, cơ thể mới khỏe mạnh được.”
Chu Phó dùng hai tay nâng bát đón nhận sự nhiệt tình này: “Cảm… Cảm ơn dì.”
Bữa tối kết thúc, trời đã tối mịt mà Mã Dương vẫn chưa về, Cát Mỗ dọn dẹp phòng cho Chu Phó, lấy đồ dùng sinh hoạt, bảo anh trong bếp có nước, có thể rửa mặt mũi.
Năm 2009, thôn làng ở khu vực này vẫn chưa được kết nối với mạng lưới điện quốc gia, ngày thường dựa vào hệ thống điện năng lượng mặt trời độc lập để cấp điện, bị ảnh hưởng rất nhiều bởi thời tiết, nếu gặp ngày mưa dầm, ngay cả việc thắp sáng cũng chỉ có thể dựa vào đèn bơ.
Chu Phó sắp xếp xong đồ đạc, xách đèn bơ đi vào bếp.
Tắm rửa tối nay là không thể nào rồi, chỉ có thể lau người qua loa, nước lạnh trong chum chứa nước lạnh đến mức rùng mình.
Tiếng bước chân từ xa tiến lại gần, là Mã Dương đã về, cầm đèn pin, vào bếp ăn tối.
Mã Dương nhìn thấy Chu Phó liền nhíu mày: “Đừng dùng nước lạnh, dễ bị cảm, dễ bị phản ứng cao nguyên.”
Mã Dương mở nắp nồi trên bếp lửa, bưng thức ăn bốc khói ra, chỉ vào bên trong bếp lửa: “Chỗ này có nước nóng.”
Chu Phó nhìn Mã Dương một giây rồi bưng chậu nước bước qua.
Mã Dương đứng bên cạnh bếp lửa, một miếng thịt bò Yak, một miếng bánh lúa mạch:
“Bánh bao Cát Mỗ làm rất ngon, phải không?”
Chu Phó khẽ gật đầu: “Vâng.”
Thấy Chu Phó múc nước nóng trong nồi, Mã Dương nhắc nhở: “Dùng nước rồi thì phải châm thêm nước, lượng nước đừng vượt quá vạch đánh dấu bên mép nồi.”
Chu Phó châm thêm nước vào nồi, Mã Dương lại nói: “Sáng mai nhớ đổ đầy chum chứa nước đấy.”
Động tác lau mặt của Chu Phó dừng lại, lấy khăn từ trên mặt xuống: “Rốt cuộc chú muốn tôi làm gì? Làm thế nào để kiếm được 1000 tệ đó?”
Mã Dương: “Gấp cái gì? Đã sắp xếp xong cả rồi, hai ngày nay cậu cứ giúp việc nhà trước đi.”
Chu Phó không muốn nói gì thêm nữa, nhanh chóng rửa mặt rồi về phòng.
Chu Phó cởi áo khoác, vừa định tắt đèn thì nghe tiếng bước chân ngoài cửa, tiếp đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Mã Dương: “Chu Phó, trả lại đồ cho cậu.”
Cửa phòng vội vã mở ra, Mã Dương ôm một cái hộp trong tay, Chu Phó lập tức ôm lấy cái hộp, quay lại phòng, cất vào ba lô của mình.
Mã Dương không có ý định vào phòng: “Ngủ sớm đi, con người cần phải ngủ.”
Chu Phó đã mất ngủ từ rất lâu rồi, không rõ lời Mã Dương nói có ẩn ý gì không.
Chu Phó bước tới nhìn thẳng vào mắt Mã Dương: “Chú không sợ tôi không giữ lời hứa, lén bỏ trốn sao?”
Mã Dương đưa tay khép cửa: “Cậu là đứa trẻ thế nào, trong lòng tôi đại khái có thể hiểu rõ.”
Cửa phòng đóng lại, ngăn cách bầu không khí lạnh lẽo.
Tiếng bước chân ngoài cửa đi xa, chốt cửa bên trong được cài xuống.
Chu Phó dậy từ rất sớm, lúc đó trời mới chỉ hửng sáng.
Gia Thố dậy còn sớm hơn Chu Phó, đã cưỡi ngựa được một vòng trở về rồi.
Gia Thố nhìn thấy Chu Phó liền nhảy xuống từ lưng ngựa, hôm nay cô bé mặc áo choàng Tạng màu xanh lam đậm, đeo vòng cổ và hoa tai mã não đỏ, đầu tết đầy bím tóc nhỏ, bên mai rủ xuống những hạt cườm rực rỡ sắc màu. Đi ra từ ánh ban mai, nụ cười xán lạn động lòng người.
Chu Phó không hiểu: “Sớm thế này đã cưỡi ngựa sao?”
Gia Thố nói lại: “Thế anh dậy sớm thế này làm gì? Anh làm gì có ngựa.”
Chu Phó cười cười: “Đúng rồi, nước trong chum chứa nước phải lấy ở đâu?”
Gia Thố: “Chum hết nước rồi sao?”
Chu Phó: “Còn nửa chum.”
Gia Thố: “Sau cửa bếp có thùng nước đấy, anh cầm lấy, em dẫn anh đi lấy nước.”
Nơi đây không có công trình hồ chứa nước, người dân chủ yếu dùng nước giếng cho sinh hoạt, trong làng có vài cái giếng, nhưng mùa đông nước giếng sẽ đóng băng, khi đó chỉ còn cách đi xa hơn để lấy nước suối trên núi hoặc nước khe suối.
Gần nhà Gia Thố có một cái giếng, trên miệng giếng bắc ngang một cái ròng rọc gỗ, quấn sợi dây thừng to cỡ hai ngón tay, đầu dây buộc một cái móc, vừa vặn móc vào chỗ lõm của thùng nước.
Chu Phó từ từ thả thùng gỗ xuống, thùng gỗ nổi lềnh bềnh trên mặt nước, bất kể anh kéo giật sợi dây giếng thế nào nước cũng không vào.
Gia Thố đứng bên cạnh bật cười thành tiếng, kéo lấy sợi dây thừng: “Để em.”
Gia Thố kéo thùng gỗ lên trước rồi buông tay, khoảnh khắc buông tay liền hất nhẹ về phía trước một cái, thùng gỗ đập vỡ mặt nước, thân thùng nghiêng đi, rất nhanh đã múc đầy.
Gia Thố chéo tay kéo sợi dây, Chu Phó nắm chặt lấy, tay Gia Thố lập tức nhẹ bẫng.
Chu Phó nhẹ nhàng gạt tay Gia Thố ra: “Để anh.”
Một thùng nước không thể làm đầy chum chứa nước, chuyến thứ hai Gia Thố không đi theo.
Khoảng nửa giờ sau, Chu Phó xách thùng nước thứ hai trở về.
Gia Thố ngồi trước cửa bếp, một tay chống cằm cười: “Cuối cùng cũng múc được lên rồi à?”
Chu Phó gật đầu, lặng lẽ cười lắc đầu, cũng bị một đứa trẻ châm chọc rồi, nhưng nói thật, việc múc nước nhìn thì đơn giản nhưng kỹ thuật bên trong phải từ từ thử mới hiểu được.
Chu Phó đổ nước trong thùng gỗ vào chum chứa nước, lại xách thùng ra ngoài lần nữa, đi ngang qua Gia Thố: “Em thử một lần là học được cách quăng thùng múc nước luôn à?”
Gia Thố ngẩng đầu, vì ánh nắng nên hơi nheo mắt lại: “Không biết nữa, từ lúc em có ký ức là đã biết múc nước rồi.”
Nói đến đây, mắt cô bé bỗng trợn tròn, đen láy và sáng ngời: “Thế chẳng phải em sinh ra đã biết múc nước sao?”
Chu Phó cạn lời bật cười, cười mãi cười mãi, rồi trong lòng bỗng dâng lên một nỗi nặng nề, anh lại có thêm một tầng nhận thức về sự nghèo khó ở đây, trẻ con ở đây, chưa hình thành ký ức đã phải làm việc rồi.
Chu Phó xách thùng nước thứ ba trở về, bắt gặp Cát Mỗ và Gia Thố chuẩn bị đi vắt sữa bò.
Chu Phó đi theo.
Kéo cái ghế đẩu nhỏ ngồi xuống bên cạnh bò sữa, ngón cái và ngón trỏ khép lại bóp chặt gốc b** v*, nhẹ nhàng dùng sức, tia sữa b*n r*.
Gia Thố nhìn động tác vắt sữa của Chu Phó: “Oa! Anh sinh ra đã biết vắt sữa bò!”
Chu Phó không giải thích rằng ở thành phố, vắt sữa bò là một hạng mục vui chơi mất tiền mới được trải nghiệm trong nông trại sinh thái tự nhiên, hồi nhỏ anh vô tình đã từng trải nghiệm qua.
Có Chu Phó giúp một tay, Cát Mỗ rảnh tay đi làm bữa sáng, hai người vắt sữa xong thì bữa sáng đã được dọn lên bàn.
Bốn người ngồi quanh bàn ăn, Cát Mỗ dạy Chu Phó nặn bánh tsampa.
Bột lúa mạch trộn với sữa bò tươi vừa vắt, thêm chút bơ, thêm chút đường, đặt trong lòng bàn tay vừa xoay vừa nặn cho đến khi biến thành một cục bột nhỏ tròn vo.
Gia Thố vừa nặn vừa liếc nhìn Chu Phó rồi phì cười thành tiếng.
Cát Mỗ: “Cười gì vậy? Chu Phó nặn đẹp lắm mà.”
Gia Thố lắc đầu: “Không có không có.”
Chu Phó biết cô bé đang cười cái gì.
Trước ngực áo khoác gió màu đen của anh ướt sũng một mảng, là chỗ bị bò sữa đá trúng, vết bẩn dùng nước lau mới sạch.
Bây giờ cô bé cười còn tương đối tém lại, lúc nãy ở ngoài chuồng bò đã cười lăn từ trên ghế đẩu xuống đất luôn rồi.
Haiz.
Chu Phó nhớ rất rõ, nhân viên ở nông trại sinh thái tự nhiên từng nói: “Đừng sợ, bò sữa không đá người đâu.”
Nhưng bò sữa ở đây thì khác.