Lấy nước, vắt sữa, ăn cơm, một mạch xong xuôi cũng mới tám rưỡi sáng.
Mã Dương bị một người dân Tạng gọi ra khỏi nhà, Cát Mỗ đem chỗ sữa bò tươi còn lại đi tinh luyện để làm bơ, Gia Thố và Chu Phó cùng nhau đi chăn bò.
Trên thảm cỏ xanh non, bò Yak thong thả gặm cỏ, thi thoảng rống lên trầm đục.
Gia Thố nhảy lò cò đến bên Chu Phó, đôi mắt sáng ngời lộ vẻ ranh mãnh: “Chúng ta thương lượng chuyện này nhé.”
Chu Phó khẽ nhếch môi: “Chuyện gì?”
Gia Thố: “Anh xem, chỉ có vài con bò thế này, hai chúng ta cùng nhau canh, có phải hơi lãng phí nhân lực không?”
Chu Phó khẽ gật đầu: “Đúng là có một chút.”
Gia Thố vui vẻ chắp hai tay lại, đưa ra phương án: “Vậy thế này đi, hôm nay anh canh, ngày mai em canh, thấy sao?”
Cô bé này hẳn là muốn đi chơi. Chu Phó cũng chẳng so đo những thứ này: “Ừ.”
Gia Thố sung sướng chạy đi, chạy xa được chục mét lại quay lại dặn dò: “Đừng để lũ bò đánh nhau! Đừng để lũ bò chạy quá xa! Còn nữa, đừng đứng sau mông bò, cẩn thận bị đá đấy!”
Chu Phó đành cười bất đắc dĩ, hất cằm lên một cái, biểu thị đã biết.
Gần trưa Gia Thố mới quay lại, hai người lùa bò về nhà.
Buổi chiều, Gia Thố và Chu Phó mỗi người đeo một cái gùi ra khỏi cửa.
Tháng này, vùng thảo nguyên hướng nắng có hành dại và cỏ sắt để hái, nếu may mắn, còn có thể bắt gặp vài cây đông trùng hạ thảo.
(Cỏ sắt: tên khoa học là Pedicularis. là cây thân thảo và sống lâu năm, chiều cao có thể lên tới 50cm, được sử dụng rộng rãi trong y học cổ truyền của một số quốc gia trên thế giới, đặc biệt là các quốc gia châu Á)
Người dân Tạng đến đào hái không ít, nhưng vùng đất quá bao la, con người trở nên vô cùng nhỏ bé.
Gia Thố hét lớn về phía trước: “Ny Ma!”
Một thiếu niên mặc áo choàng Tạng màu đen ngoái đầu lại, da ngăm đen ửng đỏ, mái tóc dài xoăn tự nhiên, tai trái đeo khuyên tai đá ngọc lam.
Gia Thố chạy qua đó rồi lại chạy về, cẩn thận chìa ra cho Chu Phó xem đông trùng hạ thảo trong lòng bàn tay: “Đây chính là đông trùng hạ thảo, nếu anh phát hiện ra thứ này thì phải gọi em ngay, anh không biết đào, làm đứt thì sẽ không còn giá trị đâu.”
Đông trùng hạ thảo vừa được đào từ dưới đất lên, màu nâu sẫm, mang những vòng vân sọc nhỏ li ti.
Chu Phó: “Được.”
Gia Thố lại chạy đi, lần này không quay lại nữa, chạy theo thiếu niên tên là ‘Ny Ma’ đó.
Chu Phó đào được một ít rau dại nhưng không phát hiện ra cây đông trùng hạ thảo nào.
“Anh từ đâu tới?”
Không biết từ lúc nào, bên cạnh Chu Phó xuất hiện một cậu bé tầm bảy tám tuổi, dùng ánh mắt tò mò nhìn Chu Phó.
Chu Phó mỉm cười: “Thành Đô.”
Cậu bé: “Thành Đô ở đâu? Có xa không?”
Chu Phó nhìn cậu bé: “Hơi xa.”
Cậu bé: “Xa hơn cả huyện luôn sao?”
Chu Phó: “Xa hơn huyện.”
Cậu bé mơ hồ gật đầu một cái: “Em chưa đi huyện bao giờ, a ma bảo huyện xa lắm, không đi được.”
Chu Phó không đáp lời.
Cậu bé đánh giá cách ăn mặc của Chu Phó: “Anh không lạnh sao?”
Nhiệt độ chênh lệch ngày đêm trên cao nguyên rất lớn, người dân Tạng mặc áo choàng Tạng, thường chỉ xỏ một tay áo, lúc lạnh thì kéo tay áo kia lên, lúc nóng thì cởi tuột cả hai tay áo ra, bây giờ mới là tháng tư, bên trong áo choàng Tạng còn lót thêm lông cừu, trong ngoài mấy lớp trông rất cồng kềnh.
Chiếc áo khoác gió của Chu Phó trong mắt cậu bé chỉ là một lớp vải mỏng dính.
Cậu bé lo lắng nhìn Chu Phó: “Anh không có quần áo mặc sao?”
Chu Phó bị chọc cười: “Anh không lạnh, đây là vải công nghệ, có thể chống rét.”
Cậu bé: “Vải công nghệ?”
Chu Phó giải thích: “Là loại vải ép nhiều lớp, ở giữa có màng mỏng, trên mỗi centimet vuông màng mỏng có hàng tỷ lỗ nhỏ không đều, những lỗ này sẽ làm phân tán luồng khí trong vải, nên gió không thổi vào được.”
Cậu bé nghe không hiểu, đưa tay lơ lửng giữa không trung, có chút rụt rè: “Em sờ được không?”
Chu Phó chủ động đưa cánh tay ra: “Được chứ.”
Cậu bé v**t v* rất nhẹ nhàng, ngước mắt: “Gió thật sự không thổi vào được sao?”
Chu Phó: “Về mặt lý thuyết là vậy.”
Cậu bé nghiêng cái đầu nhỏ: “Thế còn mưa thì sao?”
Chu Phó: “Mưa cũng không lọt vào được.”
Cậu bé kinh ngạc trố mắt: “Vì sao?”
Chu Phó im lặng vài giây, chậm rãi giải thích: “Vẫn là tác dụng của màng mỏng trong loại vải ép nhiều lớp đó, hàng tỷ lỗ nhỏ trên mỗi centimet vuông, nhỏ hơn giọt nước vài vạn lần, lại lớn hơn hơi nước vài trăm lần, nên nước không thể xuyên qua nó, chỉ có hơi nước mới có thể, điều này giúp nó chống nước, đồng thời thoáng khí, giữ cho cơ thể khô ráo, không dễ bị mất nhiệt.”
Nói đến đây, Chu Phó dịu dàng cong khóe miệng: “Có hiểu không?”
Cậu bé thành thật lắc đầu.
Chu Phó an ủi: “Không sao, sau này em đi học, học rồi sẽ hiểu.”
Cậu bé gật gật đầu rồi lại hỏi: “Thành Đô đều mặc loại vải công nghệ này sao?”
Chu Phó: “Không phải, bên đó…”
“Chu Phó!” Gia Thố từ sườn dốc chạy tới, ngắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, chạy đến gần mới bổ sung thêm danh xưng lịch sự, “Anh, xẻng sừng dê đâu rồi?”
Chu Phó nhìn mấy công cụ đào bới, không nhận ra cái nào là xẻng sừng dê.
Cậu bé chỉ vào một cái xẻng sắt cỡ lòng bàn tay, hình tựa vầng trăng khuyết:
“Đây, đây.”
Gia Thố ghé sát mặt Chu Phó, khóe môi cong lên thành một vòng cung rạng rỡ: “Em phát hiện ra một cây đông trùng hạ thảo to lắm!”
Chưa đợi Chu Phó nói gì, Gia Thố vớ lấy cái xẻng sừng dê rồi chạy đi mất.
Cậu bé cũng chạy theo Gia Thố: “To cỡ nào? To cỡ nào…”
Chu Phó thui thủi một mình đào rau dại, tìm đông trùng hạ thảo, vô tình ngoái đầu lại, thấy Gia Thố đang đứng đối đầu với người ta trên sườn núi, bầu không khí có vẻ không tốt lắm.
Chu Phó đi tới, từ xa đã nghe thấy cơn giận của Gia Thố.
“Trả lại cho tôi!”
Người mà Gia Thố đối mặt là một cậu bé mặc áo choàng Tạng màu đỏ sẫm, cao hơn cô bé nửa cái đầu, vóc dáng to hơn gấp đôi.
Nhưng Gia Thố mới là người có khí thế hơn.
Sang Kiệt: “Cái này không phải là cây đông trùng hạ thảo cậu phát hiện đâu!”
Gia Thố: “Vậy cậu lấy ra cho tôi xem!”
Sang Kiệt che chở thứ trong ngực: “Không!”
Chu Phó vội vàng đi tới tìm hiểu tình hình: “Gia Thố, sao vậy?”
Gia Thố không trả lời Chu Phó, nửa nheo mắt nhìn chằm chằm Sang Kiệt, chất vấn rành mạch rõ ràng: “Lúc tôi phát hiện ra đông trùng hạ thảo chỉ có cậu ở bên cạnh, tôi vừa đi lấy xẻng sừng dê về thì đông trùng hạ thảo đã bị đào mất, không phải cậu thì là ai? Nếu cậu không chột dạ thì tại sao không lấy ra cho tôi xem?!”
Mặt Sang Kiệt đỏ bừng.
Cậu bé bên cạnh nói nhỏ cho Chu Phó biết: “Sang Kiệt lén lút đào đông trùng hạ thảo mất rồi.”
Gia Thố cảnh cáo Sang Kiệt: “Tôi hỏi lần cuối, cậu có trả hay không?!”
Sang Kiệt không trả, còn nói ngang: “Ai đào được thì là của người đó!”
Chu Phó đại khái đã hiểu rõ ngọn nguồn, anh bước tới: “Gia Thố…”
Gia Thố không cho Chu Phó thời gian nói chuyện, quăng gùi cho Chu Phó rồi hùng hổ lao tới túm lấy thắt lưng của Sang Kiệt, định quật ngã cậu ta.
Sang Kiệt phản ứng nhanh, cũng túm lấy thắt lưng Gia Thố, đứng tấn vững vàng.
Qua lại giằng co hai lượt, Gia Thố bước ngang một bước, dùng vai húc mạnh vào ngực Sang Kiệt, Sang Kiệt hừ một tiếng, lùi lại vài bước, khom người chuẩn bị ôm quật.
Chu Phó ngạc nhiên khi thấy trẻ con đánh nhau, lại thành thế đánh vật. Lời quát mắng còn chưa buột khỏi miệng, chỉ thấy Gia Thố tung một cú đá vào đầu gối Sang Kiệt, dùng chính sức nặng của mình kéo ngã Sang Kiệt.
Hai đứa trẻ lăn lông lốc xuống sườn dốc.
“Gia Thố!” Chu Phó vứt gùi xuống, đuổi theo xuống dốc.
Hai đứa trẻ lăn một đoạn rất xa mới dừng lại, không ai nhường ai, tiếp tục vật lộn.
Sức lực chênh lệch, Gia Thố đánh không lại, liền ôm chặt lấy đầu Sang Kiệt, dồn hết sức lực dùng trán húc mạnh một cái.
Sang Kiệt bị húc ngửa người ra sau, sững sờ một chút rồi ‘oà’ khóc.
Gia Thố thừa cơ bò lên trước, hai chân kẹp chặt chế ngự Sang Kiệt, giật lại cây đông trùng hạ thảo đã đứt thành hai khúc.
Sang Kiệt ra sức đẩy Gia Thố đang đè trên người ra, bò dậy từ dưới đất: “Tôi đi tìm anh tôi! Cậu đợi đấy cho tôi!”