Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 5

Trong văn phòng ủy ban thôn, vị trưởng thôn lớn tuổi dập tắt điếu thuốc lá sợi, đang ngủ gật, tiếng ngáy vang trời.

Sáchvà văn học

Gia Thố ngồi vào chỗ làm việc của Mã Dương, nhìn thoáng qua cái điện thoại bàn bên cạnh: “Sao anh không tự gọi điện thoại? Bây giờ anh có thể gọi điện thoại mà.”

Chu Phó không đáp lời, anh mở ba lô của mình ra, nhặt lại những món đồ vứt bừa bãi trên bàn.

Gia Thố đột nhiên gọi một tiếng: “Chu Phó!”

Bị gọi thẳng tên, động tác trên tay Chu Phó khựng lại, anh liếc nhìn Gia Thố

 

Gia Thố nhận ra không nên gọi một người lớn hơn mình vài tuổi như vậy, bèn lịch sự thêm vào một từ: “… Anh.”

Chu Phó không có thói quen trút giận bừa bãi lên người khác, huống hồ đây lại là một cô bé, anh ôn tồn hỏi: “Sao vậy?”

Gia Thố: “Là em phát hiện ra anh ở núi thiêng Genyen đấy.”

Chu Phó khẽ nheo mắt, như đang ngẫm nghĩ xem lời này là thật hay giả.

Gia Thố kể lại sống động: “Em phát hiện ra anh dưới vách đá, trên người anh đắp áo mưa giữ nhiệt, giăng bạt chống nước.”

Thấy Chu Phó không lên tiếng, Gia Thố nói tiếp: “Em còn vỗ cho anh tỉnh lại, anh nhớ không?”

Chu Phó cứ ngỡ đó là một giấc mơ.

Trong mơ, cơ thể anh rất nhẹ, không cảm nhận được sự tồn tại của tay chân, anh lờ mờ nhìn thấy một thiếu nữ dị vực, thiếu nữ mặc chiếc áo choàng dài kiểu Tạng màu đỏ, cổ áo màu trắng thêu hoa văn chỉ bạc, trước ngực đeo chuỗi vòng cổ đá ngọc lam nổi bật, tết hai bím tóc đuôi sam đen dày, trước trán lưa thưa vài sợi tóc.

Chu Phó vốn khó có thể đánh đồng thiếu nữ thần minh trong mơ với cô học sinh cấp hai mặc đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa trước mắt, nhưng khoảnh khắc này, ánh mắt anh từng tấc từng tấc khắc họa lại diện mạo của cô bé, đôi mắt đen linh động tràn đầy sức sống, đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn…

Hai khuôn mặt, vậy mà lại trùng khớp một cách kỳ lạ.

Gia Thố thấy Chu Phó nhìn chằm chằm mình mà không nói gì, còn tưởng anh không tin, liền nói tiếp: “Những thứ đồ này của anh đều là em nhặt về giúp anh, còn cả chú chó đồ chơi biết tự động quay đầu, biết phát ra ánh sáng đỏ kia nữa, cũng là em ôm về đấy.”

Chu Phó biết lúc này cô bé nhắc đến chuyện đó là có ý đồ khác. Anh nhoẻn miệng cười: “Cảm ơn em đã phát hiện ra anh.”

Gia Thố cong khóe môi, bàn tay đang gác trên bàn làm việc bật ra một ngón trỏ, chỉ vào: “Vậy anh có thể lấy cái đó làm quà cảm ơn không?”

Theo ngón tay cô bé chỉ, Chu Phó nhìn thấy thỏi sô cô la trên tay mình, anh bật cười nhẹ nhõm, đặt thỏi sô cô la ra trước mặt Gia Thố: “Được chứ.”

Gia Thố cười híp mắt, bóc sô cô la ra ăn thử, đắng hơn loại cô bé từng ăn trước đây, nhưng cũng rất ngon.

Chu Phó hào phóng hỏi: “Em còn muốn gì nữa không?”

Đôi mắt tròn xoe của Gia Thố chớp một cái, cô bé lắc đầu, nhưng giây tiếp theo lại gật đầu: “Chú chó đồ chơi có thể cho em không?”

Chu Phó không ngờ Gia Thố lại có hứng thú với chó robot: “… Cái đó thì không được.”

Gia Thố không vòi vĩnh: “Ồ, vâng.”

Cô bé chỉ tò mò: “Tại sao nó không sáng nữa? Là hết điện rồi sao?”

“Hỏng rồi.” Sau khi tỉnh dậy Chu Phó đã kiểm tra chó robot, đoán là bo mạch bị cháy, Chu Phó hỏi, “Ngoài nó ra em còn muốn gì khác không?”

Gia Thố lắc đầu.

Chu Phó im lặng vài giây, nói: “Nó tên là ‘Kẻ lang thang’, có ý nghĩa rất sâu sắc với anh, nên không thể cho em được, nếu em thích, đợi anh về nhà có thể chuyển phát nhanh cho em một con gần giống như vậy.”

Gia Thố hơi nghiêng đầu: “Chỗ chúng em không có chuyển phát nhanh.”

Chu Phó: “Anh có thể gửi đến trường em.”

Gia Thố cụp mí mắt xuống, mất hứng thú: “Thôi bỏ đi bỏ đi.”

Chu Phó hiểu nhầm sự mất hứng của cô bé, anh cười bất đắc dĩ: “Anh nói lời giữ lời, không phải đang lừa em đâu.”

Dường như Gia Thố cũng chẳng bận tâm: “Ồ.”

Gia Thố ở lại không lâu thì rời đi, nói là đi tìm Trân Châu chơi, Chu Phó nghĩ bụng, Trân Châu chắc là bạn nhỏ của cô bé.

Một lúc sau trưởng thôn cũng rời đi, nói hai câu tiếng Tạng mà Chu Phó nghe không hiểu.

 

Ủy ban thôn không có ai lui tới, yên tĩnh đến lạ thường, thời gian ở đây dường như ngưng đọng, còn mọi âm thanh ồn ào do gió mang tới đều giống như một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại nằm ngoài thời gian.

Chu Phó không ngồi yên được nữa, đeo toàn bộ gia tài trên lưng quay lại chuồng cừu.

Mã Dương vẫn đang ở chuồng cừu, nhìn thấy Chu Phó tới cũng không quá ngạc nhiên, tự nhiên gọi: “Chu Phó, qua đây giúp một tay.”

Vẫn cái giọng điệu hiển nhiên đó, Chu Phó không còn cảm thấy khó tin như lần trước, anh bước vào chuồng cừu.

Mã Dương làm mẫu cách vạch miệng cừu mẹ: “Vạch ra như thế này.”

Chu Phó nín thở, đưa tay làm theo.

Mã Dương giữ chặt cổ cừu mẹ, đổ thứ chất lỏng màu trắng vào cổ họng cừu mẹ.

Chu Phó thở nhẹ một cái, ngửi thấy mùi rượu, nhíu mày khó hiểu: “Chú đang làm gì vậy?”

Mã Dương: “Cừu mẹ không nhận con, đổ cho nó chút rượu rồi xịt chút rượu lên người cừu non, cừu mẹ sẽ dựa vào mùi hương mà gần gũi cừu non, có lẽ sẽ cho nó bú sữa đấy.”

Hai người thả cừu ra, canh chừng cừu, quan sát cừu.

Cuối cùng, cừu mẹ cúi đầu ngửi cừu non rồi l**m láp, rồi cho bú.

Mã Dương thở phào nhẹ nhõm: “Sống rồi.”

Chu Phó nghe thấy sự nhẹ nhõm trong giọng nói của Mã Dương, cũng nhớ lại lời Gia Thố nói, vì sao con cừu này lại quý giá.

Chuyện con cừu đã giải quyết xong, Chu Phó nôn nóng muốn giải đáp thắc mắc: “Sao chú biết trước khi mất ông nội tôi muốn đến Genyen?”

Mã Dương cúi đầu dọn dẹp cỏ khô trong chuồng cừu: “Lúc ý thức cậu không tỉnh táo, tự cậu nói ra.”

Trong lòng Chu Phó hụt hẫng, cứ tưởng đã đến gần câu trả lời, không ngờ lại là thế này, có cảm giác bị trêu đùa.

Chu Phó dứt khoát xoay người rời đi.

Mã Dương đứng thẳng người, vỗ vỗ tay: “Chu Phó, cậu cảm thấy ông nội cậu không để lại cho cậu thứ gì, là hận cậu, đúng không?”

Chu Phó dừng bước, xoay người lại một nửa: “Cũng là lúc ý thức tôi không tỉnh táo tự nói ra?”

Mã Dương: “Phải.”

Chu Phó không hiểu nổi: “Rốt cuộc chú muốn làm gì?”

Mã Dương: “Sự nghi hoặc của cậu, tôi có thể cho cậu câu trả lời.”

Chu Phó không lên tiếng.

Mã Dương bước tới gần: “Chu Phó, ở lại đi, chỉ cần ở đây kiếm đủ cho tôi 1000 tệ, tôi sẽ cho cậu câu trả lời.”

1000 tệ?

Không phải một trăm ngàn, thậm chí không phải mười ngàn, chỉ là 1000 tệ.

Chu Phó cảm thấy nực cười, và cũng thực sự bật cười.

Mã Dương nhìn ra ý cười của Chu Phó: “Chê ít sao? Đúng vậy, cũng chỉ 1000 tệ thôi, cậu có gì phải do dự?”

Chu Phó thu lại nụ cười.

Mã Dương xòe lòng bàn tay trái ra: “Ở lại, có thể nhận được câu trả lời.”

Lại xòe lòng bàn tay phải ra: “Mang theo bí ẩn vĩnh viễn, về nhà.”

Bốn mắt nhìn nhau, không biết có phải do ảo giác bị nhuốm màu huyền bí hay không, Chu Phó cảm thấy Mã Dương đang xuyên qua anh để nhìn vào thứ gì đó khác.

Mã Dương buông thõng hai tay, dời ánh mắt, lướt qua anh mà đi về phía trước: “Chu Phó, cậu tự chọn đi.”

Nói đến nước này, đã là một câu hỏi trắc nghiệm không thể đơn giản hơn rồi.

Chu Phó: “Tôi ở lại.”

Mã Dương dừng bước, Chu Phó tiến lên theo: “Tôi hứa với chú sẽ ở lại, nhưng cái hộp đó có thể trả lại cho tôi trước không, nó rất quan trọng với tôi.”

Mã Dương không cần suy nghĩ: “Được.”

Ngược lại Chu Phó khựng lại một chút, suy nghĩ xoay chuyển, giọng điệu có phần gấp gáp hơn: “Chú nhất quyết bắt tôi ở lại, lại khẳng định có thể giải đáp nghi hoặc của tôi như vậy, có phải chú quen biết ông nội tôi không?”

Mã Dương chắp tay sau lưng bước đi: “Đợi cậu kiếm đủ 1000 tệ cho tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết.”

Lại là 1000 tệ.

Chu Phó bình tâm lại, tự an ủi mình, không phải mười ngàn tệ, cũng không phải một trăm ngàn tệ, chỉ là 1000 tệ.

Cho dù Mã Dương đang cố tỏ ra bí hiểm để lừa anh thì cũng không lừa được bao lâu.

   

Chú ngựa trắng phi nước đại ngược ánh ráng chiều đi tới, cô bé trên lưng ngựa ung dung tự tại, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy phóng khoáng dễ chịu. Đến gần, Gia Thố phóng từ trên lưng ngựa xuống, dắt Trân Châu tiến lên: “A ba! Phải về nhà chưa?”

“Con và Trân Châu về trước đi.” Mã Dương liếc nhìn Chu Phó, “Dẫn cậu ấy theo.”

Hóa ra, Trân Châu là ngựa.

Trân Châu nhẹ nhàng cất móng, hướng về phía người lạ là Chu Phó mà ngửi, Chu Phó nghiêng người né tránh, mặc dù anh biết ngựa không cắn người.

Gia Thố kéo dây cương một cái, kéo Trân Châu ra xa.

Mã Dương dặn dò: “Nói với Cát Mỗ một tiếng, tạm thời Chu Phó ở nhà chúng ta.”

Gia Thố không hỏi nhiều, ‘vâng’ một tiếng rồi quay sang gọi Chu Phó: “Đi nào, về nhà thôi!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn