Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 4

Lao vào ủy ban thôn, vừa khóc vừa hét “nguy rồi” bằng tiếng Hán là một bé trai khoảng bảy tám tuổi.

Lúc Mã Dương nhìn cậu bé cũng chạm mặt với Gia Thố, Gia Thố đứng thẳng người từ sau cánh cửa, cười hì hì không thành tiếng.

Mã Dương quay sang an ủi cậu bé: “Đừng khóc vội, có chuyện gì xảy ra rồi?”

Cậu bé quệt nước mắt, thút tha thút thít nói một tràng tiếng Tạng dài.

Mã Dương nói với trưởng thôn một tiếng rồi dẫn cậu bé vội vã rời đi.

 

Chu Phó bị phớt lờ, trong tay vẫn cầm ống nghe, dây điện thoại xoắn tít nảy lên giữa không trung.

— Chu Phó, cậu không muốn biết vì sao trước khi mất ông nội cậu muốn cậu đi cùng đến Genyen sao?

Rốt cuộc là vì sao?

Cứ ngỡ là một bí ẩn tối tăm không thấy đường, không ngờ lại hé mở một tia sáng. Đặt ống nghe điện thoại xuống, Chu Phó quay người đi theo.

Nhà người du mục, chuồng cừu đầy cỏ khô và phân cừu, một con cừu mẹ kêu be be thê lương và yếu ớt.

Mã Dương ngồi xổm bên cạnh cừu mẹ, v**t v* cái cổ đang run rẩy của nó. Gia Thố khoác vai cậu bé đứng một bên.

Cừu mẹ r*n r* đứt quãng, nước ối đã thấm ướt lớp lông bụng, theo từng cơn co thắt, ở cửa sinh lộ ra một chút đầu móng của cừu con.

Cừu non mãi không chịu ra.

Mã Dương: “Gia Thố, lấy chút nước ấm tới đây.”

Gia Thố đáp một tiếng ‘vâng’, thuận tiện dẫn luôn cậu bé đang khóc lóc đi cùng.

Mã Dương nhìn sang Chu Phó đang đứng ngoài chuồng cừu: “Chu Phó, qua đây giúp một tay.”

Chu Phó: “Tôi á?”

Chu Phó cảm thấy khó tin với giọng điệu hiển nhiên của Mã Dương. Một là, vừa nãy anh và Mã Dương còn đối đầu gay gắt; hai là, anh không biết gì cả, qua đó thì giúp được gì?

Mã Dương khẳng định: “Đúng, cậu đấy!”

Chu Phó thở ra một hơi thật sâu, lại thở thêm một hơi nữa, chần chừ vài giây rồi mới bước vào chuồng cừu, mỗi bước đi đều cẩn thận tránh phân cừu.

Cừu mẹ vì khó sinh nên run rẩy đau đớn, r*n r* kéo dài.

Mã Dương chú ý quan sát cửa sinh, vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy Chu Phó cũng đang v**t v* cổ cừu mẹ giống như ông vừa nãy, vỗ về an ủi nó.

Lát sau, Gia Thố bưng nước ấm tới.

Mã Dương dùng nước ấm làm sạch cửa sinh cho cừu mẹ, sau đó một tay đỡ lấy vùng eo bụng của cừu mẹ, một tay cẩn thận dò xét vào trong.

Cừu mẹ đau đớn giãy giụa.

Mã Dương vội nói: “Giữ chặt nó!”

Chu Phó lập tức giữ chặt thân thể cừu mẹ, Gia Thố cũng đến giúp.

Mã Dương sờ thấy cừu con, từng chút một kéo nó ra khỏi cơ thể mẹ.

Hai con cừu non trước sau rơi xuống đất.

Cắt dây rốn, vỗ cho ra dịch nhầy trong miệng cừu non, lau khô cơ thể nhỏ bé mỏng manh của chúng rồi đặt bên cạnh cừu mẹ.

Mã Dương tận dụng chỗ nước ấm còn lại trong chậu, rửa sạch vết máu và dịch nhầy trên tay.

Nhiều mùi vị hòa quyện xộc thẳng vào mũi, lấn át cả sự xúc động của một sự sống mới chào đời, lúc này Chu Phó mới muộn màng nhận ra, lập tức chạy ra một góc nôn thốc nôn tháo.

Người lớn trong nhà du mục chưa về, Mã Dương phải ở lại theo dõi tình hình của cừu mẹ và cừu non.

Mã Dương: “Gia Thố, đưa cậu ấy về ủy ban thôn.”

Cậu ấy là ám chỉ Chu Phó đang nôn mửa chật vật. Đoán trước Chu Phó muốn hỏi gì, Mã Dương nói luôn: “Đợi tôi ở ủy ban thôn, xử lý xong bên này tôi sẽ từ từ nói với cậu.”

Chu Phó quả thực không thể ở lại đây thêm nữa, anh sắp nôn cả dịch mật ra rồi.

Chu Phó đi theo sau Gia Thố rời khỏi đó, đối diện với thảo nguyên, anh hít sâu mùi cỏ xanh để gột rửa mùi khó chịu mãi không tan.

Đột nhiên, Gia Thố chạy sang bên cạnh, ngoái đầu lại, nhiệt tình vẫy tay: “Qua đây mau!”

Thảo nguyên ôm lấy núi tuyết, con đường đất nối liền những ngôi nhà Tạng và lều bạt rải rác, một dòng suối trong vắt từ xa uốn lượn chảy ra, một dải mỏng manh, dưới ánh mặt trời sóng sánh lấp lánh, như bạc vụn trải trên mặt đất.

Gia Thố đứng bên bờ suối, quay lại nhìn, Chu Phó vẫn đứng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích.

Gia Thố hai tay chống hông: “Qua đây đi! Em có ăn thịt anh được đâu?”

Chu Phó bị cô bé nói chặn họng, bèn bước tới, đến gần mới phát hiện dòng suối nông ẩn mình dưới bụi cỏ.

Chu Phó ngồi xổm xuống, chà xát tay hết lần này đến lần khác.

Các ngón tay của người đàn ông thon dài, xương xẩu rõ ràng, khi cử động kéo căng những đường gân xanh dưới da, da lại trắng, chạm vào dòng nước lạnh thấu xương, một lớp màu đỏ liền ánh lên từ trong da thịt.

Gia Thố đưa đầu ngón trỏ chạm vào dòng suối, cảm nhận dòng chảy, cô bé nghiêng đầu nhìn Chu Phó, hỏi rất thẳng thắn: “Anh đề phòng như vậy, là nghĩ tất cả chúng tôi đều là người xấu sao?”

Động tác chà tay của Chu Phó khựng lại một nhịp rồi tiếp tục, không có ý định trả lời.

Ông chủ nhà nghỉ thực dụng, tài xế ô tô bỏ khách giữa đường, tài xế xe máy tự ý ép giá, cán bộ thôn ngang ngược vô lý, trưởng thôn cùng một giuộc…

Chặng đường này đã sớm lật đổ khái niệm ‘chất phác’ trong lòng Chu Phó.

Rửa tay xong, hai người tiếp tục bước đi.

Gia Thố dùng giọng điệu nhẹ nhàng mở ra một chủ đề mới: “Anh biết không? Cừu nhà Đa Cát quý giá lắm đấy.”

Đa Cát?

Gia Thố: “Bố Đa Cát mất rồi, Đa Cát chỉ còn mẹ, mẹ Đa Cát đã dùng tất cả gia sản đổi lấy năm con cừu, trước Tết có một bầy sói đến ăn thịt mất cừu, chỉ còn lại mỗi một con này thôi. Cho nên, cừu nhà Đa Cát cực kỳ cực kỳ quý giá, cừu mẹ không thể chết, cừu con cũng không thể chết.”

Thì ra cậu bé đó tên là Đa Cát.

Những lời này của Gia Thố khiến trong đầu Chu Phó nảy ra vài từ ngữ, nghèo khổ, đáng thương, và hy vọng.

Gia Thố hớn hở chạy lên trước, cúi người ngắt một bông hoa nhỏ màu tím, bứt một cánh hoa cho vào miệng, không quên chia sẻ với người phía sau: “Anh có muốn nếm thử không?”

Chu Phó nhìn bông hoa chĩa về phía mình, lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn.”

Gia Thố lại chạy lên trước.

Trên thảo nguyên bao la, cô bé còn vương nét trẻ con tung tăng chạy nhảy, lúc ngoái lại nhìn người, cười rạng rỡ vô hại.

Chu Phó chủ động bắt chuyện: “Em tên là Gia Thố à?”

Gia Thố đi chậm lại, gật đầu: “Vâng.”

Chu Phó bước lên: “Anh tên là Chu Phó.”

Gia Thố: “Em biết mà.”

Chu Phó: “Gia Thố trong tiếng Tạng có nghĩa là gì?”

Gia Thố: “Biển cả.”

Chu Phó lướt nhìn bộ đồng phục học sinh trên người Gia Thố: “Hôm nay trường cho nghỉ à?”

Gia Thố: “Vâng.”

Chu Phó: “Em học lớp mấy rồi?”

Gia Thố: “Lớp chín.”

Chu Phó khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Ở đây có đồn cảnh sát không?”

Gia Thố: “Trên trấn có.”

Chu Phó: “Vậy trong thôn có người nào có tiếng nói hơn cán bộ thôn ban nãy không?”

Gia Thố suy nghĩ một lát: “Trưởng thôn.”

Nhưng lập tức xoay chuyển lời nói: “Nhưng trưởng thôn cũng nghe lời ông ấy.”

 

(Thổ hoàng đế: Chỉ những kẻ cậy quyền thế, một mình một cõi ở một địa phương, coi thường pháp luật và coi vùng đất đó như giang sơn riêng của mình. Cụm từ này thường dùng với nghĩa tiêu cực để chỉ các quan chức th*m nh*ng hoặc những tên trùm tội phạm chi phối toàn bộ một khu vực.)

Gia Thố tỏ vẻ tinh nghịch: “Em nghĩ… Cát Mỗ có thể.”

Chu Phó vừa định hỏi Cát Mỗ là ai.

Gia Thố nói bồi thêm một câu: “Nhưng Cát Mỗ không quản ông ấy.”

Chu Phó không hỏi Cát Mỗ là ai nữa, anh dẫn dắt Gia Thố: “Em biết ông ta lấy đồ của anh, sau đó muốn giữ anh lại đây không?”

Gia Thố: “Biết, ban nãy đứng ngoài cửa em nghe hết rồi.”

Chu Phó thăm dò: “Em thấy ông ta làm vậy có đúng không?”

Gia Thố hơi suy nghĩ một chút: “Cảm giác không đúng lắm.”

Chu Phó tiếp tục dẫn dắt: “Ông ta chỉ là một cán bộ thôn, không có quyền chiếm đoạt tài sản cá nhân của anh, cũng không có quyền hạn chế việc anh đi hay ở, trên trường chắc em đã được học rồi, đúng không?”

Gia Thố đồng tình gật đầu.

Chu Phó: “Nếu ông ta một mực không trả lại đồ cho anh, không cho anh đi, em có thể giúp anh gọi một cuộc điện thoại…”

Không đợi Chu Phó nói xong, Gia Thố buột miệng từ chối: “Không được.”

Chu Phó cau mày: “Vì sao?”

Giọng điệu Gia Thố hoàn toàn tin tưởng: “Ông ấy làm vậy chắc chắn có lý do của ông ấy!”

Chu Phó còn muốn nói gì đó.

Gia Thố mím môi cười, cô bé tự thấy nếu không nói thật nữa thì hơi giống đang trêu chọc người ta: “Ông ấy là a ba của em, haha!”

Chu Phó: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn