Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 3

Thông tin liên lạc vẫn chưa khôi phục, bệnh viện huyện đường xá xa xôi, Mã Dương đành phải đưa người đến nhà thầy thuốc người Tạng trong thôn trước.

Thầy thuốc tên Đan Tăng, chừng 50 tuổi. Đan Tăng nhanh chóng sắc một thang thuốc, đổ nước thuốc vào miệng Chu Phó, nước thuốc lại từ khóe miệng anh chảy ra. Đan Tăng nói bằng tiếng Tạng: “Là bản thân cậu ta không muốn sống nữa.”

Gia Thố đứng bên cạnh nghịch chú chó rô bốt, con chó này hình như hết điện rồi, không sáng nữa, nghe Đan Tăng nói vậy, Gia Thố tò mò nhìn sang: “Vì sao anh ta lại không muốn sống nữa?”

Tay chân khỏe mạnh, sao lại không sống nữa? Gia Thố không thể hiểu nổi.

Mã Dương liếc nhìn Gia Thố một cái rồi quay sang hỏi Đan Tăng: “Còn cách nào khác thử xem không? Cậu ấy còn trẻ như vậy.”

Đan Tăng lấy một điếu ngải, châm lửa: “Lật người cậu ta lại.”

Khói ngải lượn lờ, quấn quanh trên chiếc sừng bò Yak, từ từ lan tỏa, hòa vào hơi thở của con người. Đan Tăng hơ ngải vào các huyệt vị của Chu Phó.

Đan Tăng: “Bí thư Mã, đây là người quen của ông à?”

Mã Dương: “Không quen, du khách của núi thiêng Genyen.”

Đan Tăng nhớ lại trận thời tiết khắc nghiệt vừa rồi: “Vậy đó là người mà thần núi muốn giữ lại.”

Mã Dương thở dài một hơi, trẻ tuổi thế này, cứ ở lại đây như vậy thì tiếc quá.

Đan Tăng: “Có biết cậu ta tên gì không?”

“Không biết.” Mã Dương lắc đầu.

“Chu Phó, anh ta tên Chu Phó.” Gia Thố một tay cầm cái ví da màu đen, một tay cầm chứng minh thư, dùng tiếng Tạng đọc chữ Hán, “Giới tính nam, dân tộc Hán, sinh ngày 3 tháng 9 năm 1986, địa chỉ là khu Cẩm Giang, thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên…”

Mã Dương rảo bước tới giật lấy chứng minh thư trên tay Gia Thố: “Con nói cậu ấy tên gì?”

Gia Thố: “Chu Phó.”

Mã Dương cầm chứng minh thư đưa dưới ngọn đèn bơ, nheo mắt tập trung nhìn.

Gia Thố thắc mắc: “Sao vậy a ba?”

Mã Dương: “Không… không có gì, a ba chỉ đang nghĩ xem làm sao liên lạc với người nhà cậu ấy…”

Gia Thố bĩu môi, kéo khóa toàn bộ ba lô của Chu Phó, dốc hết mọi thứ ra.

Những gì nhặt được đều mang về cả.

Cái điện thoại nắp gập nứt vỡ đen thui, cục pin, tai nghe, hộp thuốc chia ngăn, dụng cụ đa năng, bình xịt, những cái hộp kỳ lạ…

Oa!

Mắt Gia Thố sáng rực: Sô cô la! Là sô cô la!

Gia Thố cầm sô cô la lên, nhìn sang người đang hôn mê trên giường.

Người đàn ông nằm sấp, cơ lưng mở rộng tạo thành đường cong nhấp nhô như những dãy núi, quay mặt sang một bên, trên cổ nổi lên một đường gân rõ rệt, đường nét quai hàm sắc sảo, sống mũi cao thẳng tắp.

Ánh lửa đèn dầu nhảy múa yêu kiều trên xương lông mày đầy lập thể của anh.

Mã Dương nắm chặt chứng minh thư, bước tới cạnh giường: “Bây giờ tôi tìm xe đưa cậu ấy đến bệnh viện huyện có kịp không?”

 

Đan Tăng lắc đầu: “Cậu ta là người thần núi muốn giữ lại, đi không xa được đâu.”

Mã Dương khựng lại hai giây, phản bác: “Cậu ấy vẫn sống và được chúng ta tìm thấy, chứng tỏ thần núi không cần mạng cậu ấy nữa.”

Đan Tăng liếc Mã Dương: “Điều đó cũng phải xem bản thân cậu ta có muốn sống hay không.”

Mã Dương quay đầu dặn: “Gia Thố, con về nhà trước đi.”

Gia Thố ‘dạ’ một tiếng, bỏ sô cô la xuống rồi bước ra khỏi căn nhà Tạng.

Mã Dương nắm chặt mảnh chứng minh thư mỏng tang trong lòng bàn tay, cúi người bên mép giường: “Chu Phó, cậu phải tỉnh lại, cậu phải về nhà, nhà của cậu ở Thành Đô, cậu không thể ở lại đây. Hãy nghĩ đến ông nội cậu, ông nội cậu đang đợi cậu về nhà, đợi cậu về Thành Đô. Cậu mà ở lại đây thì ông nội cậu biết làm sao? Ông nội cậu đã trải qua một lần người đầu bạc tiễn người đầu xanh rồi…”

Thật kỳ diệu, người trên giường đột nhiên có động tĩnh, cau mày lẩm bẩm.

Mã Dương mừng rỡ, liền ghé sát tai vào, nghe thấy một giọng nói khàn khàn.

Đan Tăng không hiểu tiếng Hán, kinh ngạc vì Chu Phó đã có sinh khí, hỏi Mã Dương: “Ông niệm chú gọi hồn gì mà cậu ta nhập hồn lại được thế?”

Mã Dương không chớp mắt nhìn chằm chằm Chu Phó: “Tôi chỉ bảo cậu ấy nghĩ đến người nhà, đúng rồi, thuốc lúc nãy có cần sắc thêm một thang cho cậu ấy uống không? Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy có thể uống được rồi.”

Đan Tăng: “Có thể thử xem.”

Đan Tăng vừa định đặt điếu ngải xuống, Mã Dương: “Để tôi đi sắc thuốc!”

Mã Dương ở lại nhà Đan Tăng chăm sóc Chu Phó, đến đêm vẫn chưa về, Cát Mỗ nghe Gia Thố kể lại người đó bị thương rất nặng nên cũng không nói gì.

Sau khi khôi phục liên lạc, Gia Thố nhận được thông báo, do thời tiết khắc nghiệt bất ngờ nên trường học kéo dài kỳ nghỉ thêm hai ngày, sau đó Gia Thố mới cùng các bạn học trong thôn trở lại trường.

Trường học nằm trên thị trấn cách đó ba mươi cây số, Gia Thố hiện đang học lớp chín, cũng như nhiều bạn học khác, nửa tháng mới về nhà một lần, nếu tiếp tục đi học thì nửa năm sau lên cấp ba sẽ phải lên trường ở huyện cách đó 60 cây số.

Nhưng Gia Thố không muốn đi học nữa.

Hôm đó cô bé ở ủy ban thôn nói ý định này với a ba, không ngoài dự đoán liền bị mắng cho một trận, sau đó là chuyện của Chu Phó, còn về việc cô bé có học tiếp hay không thì vẫn chưa có kết quả.

Nửa tháng sau Gia Thố về nhà, nhà không có ai.

Gia Thố chạy ra chuồng ngựa: “Trân Châu!”

Trân Châu ngẩng đầu, cất tiếng hí dài đáp lại.

Gia Thố bước đến bên Trân Châu, v**t v* bộ lông bóng mượt của nó, lại đi đến trước mặt nó, ôm lấy đầu nó, cô bé đưa mặt sát vào, nó đầy linh tính mà cúi đầu xuống, chạm trán vào nhau.

Gia Thố: “Đi, tao dẫn mày ra ngoài!”

Gia Thố thả Trân Châu trên đồng cỏ rồi đi bộ đến ủy ban thôn, chưa bước qua cửa đã nghe thấy tiếng động.

Người đàn ông tức giận: “Chỗ này đủ chưa?”

Tiếp đó là tiếng loảng xoảng của đồ đạc rơi vãi.

Mắt đen láy của Gia Thố lanh lợi xoay chuyển, cô bé phồng má, rón rén nhón chân nấp bên cửa nhìn vào trong.

Người đàn ông đứng quay lưng ra cửa, mặc áo khoác gió màu đen, dáng cao, hơi gầy.

Bóng lưng này, lại còn nói tiếng Hán…

Gia Thố lập tức biết là ai, nhưng vẫn sững lại nửa giây mới nhớ ra tên anh ta, Chu Phó.

Mã Dương ngồi trên ghế, cách Chu Phó một cái bàn làm việc bằng gỗ cũ kỹ, góc trên bên phải bàn là một cái điện thoại bàn đời cũ có dây, trên bàn chất đống giấy tờ bừa bộn.

Lúc này, các giấy tờ bị lấp dưới những đồ vật lộn xộn.

Còn trên tay Chu Phó là một cái ba lô mở toang đang dốc ngược, chưa thu lại.

Rất rõ ràng, tiếng loảng xoảng lúc nãy là do anh dốc toàn bộ gia tài của mình lên bàn.

Mã Dương nói như thế này: “Tôi đã cứu mạng cậu, tôi muốn cậu ở lại trả nợ.”

Chu Phó buông thõng tay, nhắm mắt lại, hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh và phong thái: “Tôi biết chú đã cứu mạng tôi, tôi cũng rất biết ơn chú đã cứu mạng tôi, nhưng đây không phải là lý do để chú giữ đồ của tôi, không cho tôi đi. Đồ của tôi có thể đưa hết cho chú, nhưng cái hộp đó rất quan trọng với tôi. Hoặc là nói, chú cần bao nhiêu tiền? Trong phạm vi hợp lý tôi đều có thể chấp nhận. Nếu chú sợ tôi bỏ chạy, chú có thể cùng tôi lên huyện, đến ngân hàng rút tiền, đến đồn cảnh sát làm chứng đều được.”

Mã Dương: “Chỉ cần cậu ở lại trả xong nợ, hộp sẽ trả lại cho cậu.”

Chu Phó: “Chú làm thế này là chiếm đoạt tài sản của người khác trái phép, là phạm pháp!”

Mã Dương: “Tôi chỉ muốn cậu ở lại trả nợ thôi.”

Thấy nói lý không xong, Chu Phó nhìn sang ông lão mặc áo Tạng đang hút thuốc lá sợi bên cạnh, tiến lên lý luận: “Không phải ông là trưởng thôn sao? Ông ta biết luật mà phạm luật, ông không quản sao? Tôi muốn rời khỏi đây, tôi bị một người lái xe máy tự ý tăng giá đưa đến, bây giờ tôi muốn rời đi, làm ơn hãy trả lại đồ của tôi!”

Đức Cát không hiểu tiếng Hán, không biết họ đang nói gì, nhưng nhìn ra họ đang tranh cãi.

Đức Cát quay sang hỏi Mã Dương: “?” (Cậu ta nói gì vậy?)

Mã Dương: “.” (Cậu ta nói muốn ở lại, muốn một công việc.)

Đức Cát liếc nhìn Chu Phó với vẻ khó tin, rít một hơi thuốc, nhìn Mã Dương: “.” (Vậy cậu sắp xếp đi.)

Chu Phó không hiểu tiếng Tạng nhưng nhìn ra họ rất hòa thuận.

Chu Phó quay lại trước mặt Mã Dương, một tay chống lên bàn làm việc, giật lấy ống nghe điện thoại.

Anh muốn báo cảnh sát!

Mã Dương bình thản ngước mắt: “Chu Phó, cậu không muốn biết vì sao trước khi mất ông nội cậu muốn cậu đi cùng đến Genyen sao?”

Ngón tay định bấm số điện thoại của Chu Phó khựng lại, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt hằn sâu dấu vết thời gian của Mã Dương.

Chuyện này ông nội chỉ nhắc tới một lần qua điện thoại, làm sao người này biết được?

Chưa đợi Chu Phó nghĩ tiếp, bên ngoài đã vang lên một chuỗi tiếng hét chói tai từ xa đến gần.

“Nguy rồi! Nguy rồi! Nguy rồi!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn