Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 59

Vì cuộc gọi buổi sáng của Chu Phó mà Mã Dương ở cơ quan cứ thẫn thờ cả ngày, sau giờ làm liền vội vã về nhà bàn bạc với Cát Mỗ.

Nói là bàn bạc nhưng thực chất hai người lại chìm vào im lặng, trăm mối tơ vò.

Do dự một hồi, Cát Mỗ mới gọi cuộc điện thoại này.

Lúc này Mã Gia Gia mới biết, Chu Phó thế mà đã báo cáo chuyện hai người hẹn hò rồi, nhưng mà cô cũng chẳng có gì là không dám nhận. Chỉ là, Mã Gia Gia nghe ra được sự lo lắng trong giọng điệu của Cát Mỗ, giọng cô trở nên nhẹ nhõm: “A ma, a ma lo lắng anh Chu Phó đối xử không tốt với con sao?”

“Không phải.” Cát Mỗ thở dài, “Chỉ là… chỉ là một đứa trẻ bé xíu, sao đột nhiên đã lớn rồi thế này…”

Mã Gia Gia: “A ma…”

Lời Cát Mỗ nói, rất mâu thuẫn: “Tất nhiên a ma tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Phó, a ma rất yên tâm, nhưng… nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng cho con gái của mình…”

Mã Gia Gia im lặng vài giây, quay người lại, cách lớp cửa kính sát đất của nhà hàng nhìn về phía Chu Phó bên trong, vừa vặn bắt gặp ánh mắt anh quay lại nhìn cô.

Sự ồn ào xung quanh dường như nhạt nhòa đi vào khoảnh khắc này, thời gian bị kéo dài ra, chậm rãi và tĩnh lặng.

Mã Gia Gia mím chặt khóe môi đang cong lên, vô cùng thản nhiên: “A ma, con kể cho a ma nghe một bí mật được không?”

Cát Mỗ: “Bí mật gì?”

Mã Gia Gia: “Thực ra… con đã thích anh Chu Phó từ rất rất lâu rồi.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “Từ hồi ở Genyen con đã thích anh ấy rồi.”

Đầu dây bên kia, một lúc lâu sau mới vang lên tiếng nói: “Gia Thố, con… vậy con theo học chuyên ngành này… là vì…”

“Không phải!” Mã Gia Gia ngắt lời, cô biết Cát Mỗ đang nghĩ gì, cô giải thích, “Con chọn chuyên ngành này, làm những việc hiện tại, là vì con thích, bản thân con thích.”

Mã Gia Gia nói tiếp: “Con không phủ nhận, nhờ gặp được anh Chu Phó con mới nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, con mới tìm thấy lý tưởng cuộc đời của chính mình. A ma, con cảm thấy mình siêu may mắn, người con thích lại đi cùng con trên con đường lý tưởng của đời mình.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “A ma, bây giờ con cảm thấy cực kỳ! Cực kỳ hạnh phúc!”

Đầu dây bên Cát Mỗ đang bật loa ngoài, Mã Dương cũng nghe thấy, nghe thấy bí mật của Mã Gia Gia, và cũng nghe thấy sự hạnh phúc của cô vào lúc này.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Vì cuộc gọi buổi sáng của Chu Phó mà Mã Dương ở cơ quan cứ thẫn thờ cả ngày, sau giờ làm liền vội vã về nhà bàn bạc với Cát Mỗ.

Nói là bàn bạc nhưng thực chất hai người lại chìm vào im lặng, trăm mối tơ vò.

Do dự một hồi, Cát Mỗ mới gọi cuộc điện thoại này.

Lúc này Mã Gia Gia mới biết, Chu Phó thế mà đã báo cáo chuyện hai người hẹn hò rồi, nhưng mà cô cũng chẳng có gì là không dám nhận. Chỉ là, Mã Gia Gia nghe ra được sự lo lắng trong giọng điệu của Cát Mỗ, giọng cô trở nên nhẹ nhõm: “A ma, a ma lo lắng anh Chu Phó đối xử không tốt với con sao?”

“Không phải.” Cát Mỗ thở dài, “Chỉ là… chỉ là một đứa trẻ bé xíu, sao đột nhiên đã lớn rồi thế này…”

Mã Gia Gia: “A ma…”

Lời Cát Mỗ nói, rất mâu thuẫn: “Tất nhiên a ma tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Phó, a ma rất yên tâm, nhưng… nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng cho con gái của mình…”

Mã Gia Gia im lặng vài giây, quay người lại, cách lớp cửa kính sát đất của nhà hàng nhìn về phía Chu Phó bên trong, vừa vặn bắt gặp ánh mắt anh quay lại nhìn cô.

Sự ồn ào xung quanh dường như nhạt nhòa đi vào khoảnh khắc này, thời gian bị kéo dài ra, chậm rãi và tĩnh lặng.

Mã Gia Gia mím chặt khóe môi đang cong lên, vô cùng thản nhiên: “A ma, con kể cho a ma nghe một bí mật được không?”

Cát Mỗ: “Bí mật gì?”

Mã Gia Gia: “Thực ra… con đã thích anh Chu Phó từ rất rất lâu rồi.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “Từ hồi ở Genyen con đã thích anh ấy rồi.”

Đầu dây bên kia, một lúc lâu sau mới vang lên tiếng nói: “Gia Thố, con… vậy con theo học chuyên ngành này… là vì…”

“Không phải!” Mã Gia Gia ngắt lời, cô biết Cát Mỗ đang nghĩ gì, cô giải thích, “Con chọn chuyên ngành này, làm những việc hiện tại, là vì con thích, bản thân con thích.”

Mã Gia Gia nói tiếp: “Con không phủ nhận, nhờ gặp được anh Chu Phó con mới nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, con mới tìm thấy lý tưởng cuộc đời của chính mình. A ma, con cảm thấy mình siêu may mắn, người con thích lại đi cùng con trên con đường lý tưởng của đời mình.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “A ma, bây giờ con cảm thấy cực kỳ! Cực kỳ hạnh phúc!”

Đầu dây bên Cát Mỗ đang bật loa ngoài, Mã Dương cũng nghe thấy, nghe thấy bí mật của Mã Gia Gia, và cũng nghe thấy sự hạnh phúc của cô vào lúc này.

Vì cuộc gọi buổi sáng của Chu Phó mà Mã Dương ở cơ quan cứ thẫn thờ cả ngày, sau giờ làm liền vội vã về nhà bàn bạc với Cát Mỗ.

Nói là bàn bạc nhưng thực chất hai người lại chìm vào im lặng, trăm mối tơ vò.

Do dự một hồi, Cát Mỗ mới gọi cuộc điện thoại này.

Lúc này Mã Gia Gia mới biết, Chu Phó thế mà đã báo cáo chuyện hai người hẹn hò rồi, nhưng mà cô cũng chẳng có gì là không dám nhận. Chỉ là, Mã Gia Gia nghe ra được sự lo lắng trong giọng điệu của Cát Mỗ, giọng cô trở nên nhẹ nhõm: “A ma, a ma lo lắng anh Chu Phó đối xử không tốt với con sao?”

“Không phải.” Cát Mỗ thở dài, “Chỉ là… chỉ là một đứa trẻ bé xíu, sao đột nhiên đã lớn rồi thế này…”

Mã Gia Gia: “A ma…”

Lời Cát Mỗ nói, rất mâu thuẫn: “Tất nhiên a ma tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Phó, a ma rất yên tâm, nhưng… nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng cho con gái của mình…”

Mã Gia Gia im lặng vài giây, quay người lại, cách lớp cửa kính sát đất của nhà hàng nhìn về phía Chu Phó bên trong, vừa vặn bắt gặp ánh mắt anh quay lại nhìn cô.

Sự ồn ào xung quanh dường như nhạt nhòa đi vào khoảnh khắc này, thời gian bị kéo dài ra, chậm rãi và tĩnh lặng.

Mã Gia Gia mím chặt khóe môi đang cong lên, vô cùng thản nhiên: “A ma, con kể cho a ma nghe một bí mật được không?”

Cát Mỗ: “Bí mật gì?”

Mã Gia Gia: “Thực ra… con đã thích anh Chu Phó từ rất rất lâu rồi.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “Từ hồi ở Genyen con đã thích anh ấy rồi.”

Đầu dây bên kia, một lúc lâu sau mới vang lên tiếng nói: “Gia Thố, con… vậy con theo học chuyên ngành này… là vì…”

“Không phải!” Mã Gia Gia ngắt lời, cô biết Cát Mỗ đang nghĩ gì, cô giải thích, “Con chọn chuyên ngành này, làm những việc hiện tại, là vì con thích, bản thân con thích.”

Mã Gia Gia nói tiếp: “Con không phủ nhận, nhờ gặp được anh Chu Phó con mới nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, con mới tìm thấy lý tưởng cuộc đời của chính mình. A ma, con cảm thấy mình siêu may mắn, người con thích lại đi cùng con trên con đường lý tưởng của đời mình.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “A ma, bây giờ con cảm thấy cực kỳ! Cực kỳ hạnh phúc!”

Đầu dây bên Cát Mỗ đang bật loa ngoài, Mã Dương cũng nghe thấy, nghe thấy bí mật của Mã Gia Gia, và cũng nghe thấy sự hạnh phúc của cô vào lúc này.

Vì cuộc gọi buổi sáng của Chu Phó mà Mã Dương ở cơ quan cứ thẫn thờ cả ngày, sau giờ làm liền vội vã về nhà bàn bạc với Cát Mỗ.

Nói là bàn bạc nhưng thực chất hai người lại chìm vào im lặng, trăm mối tơ vò.

Do dự một hồi, Cát Mỗ mới gọi cuộc điện thoại này.

Lúc này Mã Gia Gia mới biết, Chu Phó thế mà đã báo cáo chuyện hai người hẹn hò rồi, nhưng mà cô cũng chẳng có gì là không dám nhận. Chỉ là, Mã Gia Gia nghe ra được sự lo lắng trong giọng điệu của Cát Mỗ, giọng cô trở nên nhẹ nhõm: “A ma, a ma lo lắng anh Chu Phó đối xử không tốt với con sao?”

“Không phải.” Cát Mỗ thở dài, “Chỉ là… chỉ là một đứa trẻ bé xíu, sao đột nhiên đã lớn rồi thế này…”

Mã Gia Gia: “A ma…”

Lời Cát Mỗ nói, rất mâu thuẫn: “Tất nhiên a ma tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Phó, a ma rất yên tâm, nhưng… nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng cho con gái của mình…”

Mã Gia Gia im lặng vài giây, quay người lại, cách lớp cửa kính sát đất của nhà hàng nhìn về phía Chu Phó bên trong, vừa vặn bắt gặp ánh mắt anh quay lại nhìn cô.

Sự ồn ào xung quanh dường như nhạt nhòa đi vào khoảnh khắc này, thời gian bị kéo dài ra, chậm rãi và tĩnh lặng.

Mã Gia Gia mím chặt khóe môi đang cong lên, vô cùng thản nhiên: “A ma, con kể cho a ma nghe một bí mật được không?”

Cát Mỗ: “Bí mật gì?”

Mã Gia Gia: “Thực ra… con đã thích anh Chu Phó từ rất rất lâu rồi.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “Từ hồi ở Genyen con đã thích anh ấy rồi.”

Đầu dây bên kia, một lúc lâu sau mới vang lên tiếng nói: “Gia Thố, con… vậy con theo học chuyên ngành này… là vì…”

“Không phải!” Mã Gia Gia ngắt lời, cô biết Cát Mỗ đang nghĩ gì, cô giải thích, “Con chọn chuyên ngành này, làm những việc hiện tại, là vì con thích, bản thân con thích.”

Mã Gia Gia nói tiếp: “Con không phủ nhận, nhờ gặp được anh Chu Phó con mới nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, con mới tìm thấy lý tưởng cuộc đời của chính mình. A ma, con cảm thấy mình siêu may mắn, người con thích lại đi cùng con trên con đường lý tưởng của đời mình.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “A ma, bây giờ con cảm thấy cực kỳ! Cực kỳ hạnh phúc!”

Đầu dây bên Cát Mỗ đang bật loa ngoài, Mã Dương cũng nghe thấy, nghe thấy bí mật của Mã Gia Gia, và cũng nghe thấy sự hạnh phúc của cô vào lúc này.

Vì cuộc gọi buổi sáng của Chu Phó mà Mã Dương ở cơ quan cứ thẫn thờ cả ngày, sau giờ làm liền vội vã về nhà bàn bạc với Cát Mỗ.

Nói là bàn bạc nhưng thực chất hai người lại chìm vào im lặng, trăm mối tơ vò.

Do dự một hồi, Cát Mỗ mới gọi cuộc điện thoại này.

Lúc này Mã Gia Gia mới biết, Chu Phó thế mà đã báo cáo chuyện hai người hẹn hò rồi, nhưng mà cô cũng chẳng có gì là không dám nhận. Chỉ là, Mã Gia Gia nghe ra được sự lo lắng trong giọng điệu của Cát Mỗ, giọng cô trở nên nhẹ nhõm: “A ma, a ma lo lắng anh Chu Phó đối xử không tốt với con sao?”

“Không phải.” Cát Mỗ thở dài, “Chỉ là… chỉ là một đứa trẻ bé xíu, sao đột nhiên đã lớn rồi thế này…”

Mã Gia Gia: “A ma…”

Lời Cát Mỗ nói, rất mâu thuẫn: “Tất nhiên a ma tin tưởng vào nhân phẩm của Chu Phó, a ma rất yên tâm, nhưng… nhưng vẫn không nhịn được mà lo lắng cho con gái của mình…”

Mã Gia Gia im lặng vài giây, quay người lại, cách lớp cửa kính sát đất của nhà hàng nhìn về phía Chu Phó bên trong, vừa vặn bắt gặp ánh mắt anh quay lại nhìn cô.

Sự ồn ào xung quanh dường như nhạt nhòa đi vào khoảnh khắc này, thời gian bị kéo dài ra, chậm rãi và tĩnh lặng.

Mã Gia Gia mím chặt khóe môi đang cong lên, vô cùng thản nhiên: “A ma, con kể cho a ma nghe một bí mật được không?”

Cát Mỗ: “Bí mật gì?”

Mã Gia Gia: “Thực ra… con đã thích anh Chu Phó từ rất rất lâu rồi.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “Từ hồi ở Genyen con đã thích anh ấy rồi.”

Đầu dây bên kia, một lúc lâu sau mới vang lên tiếng nói: “Gia Thố, con… vậy con theo học chuyên ngành này… là vì…”

“Không phải!” Mã Gia Gia ngắt lời, cô biết Cát Mỗ đang nghĩ gì, cô giải thích, “Con chọn chuyên ngành này, làm những việc hiện tại, là vì con thích, bản thân con thích.”

Mã Gia Gia nói tiếp: “Con không phủ nhận, nhờ gặp được anh Chu Phó con mới nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, con mới tìm thấy lý tưởng cuộc đời của chính mình. A ma, con cảm thấy mình siêu may mắn, người con thích lại đi cùng con trên con đường lý tưởng của đời mình.”

Cát Mỗ: “…”

Mã Gia Gia: “A ma, bây giờ con cảm thấy cực kỳ! Cực kỳ hạnh phúc!”

Đầu dây bên Cát Mỗ đang bật loa ngoài, Mã Dương cũng nghe thấy, nghe thấy bí mật của Mã Gia Gia, và cũng nghe thấy sự hạnh phúc của cô vào lúc này.

Hoàng Vũ Hào uất ức phẫn nộ: “Đúng là xui tận mạng!”

Vương Hạo cũng nói những lời tức giận: “Có trách thì trách chúng ta không KO được! Không giành được chiến thắng tuyệt đối!”

Mã Gia Gia thấy không khí của họ không đúng, liền nói lên quan điểm của mình:

“Đừng vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến tâm trạng, ảnh hưởng đến những trận đấu sau! Cố lên! Dùng thực lực để phản đòn bọn họ đi!”

Lễ Quốc Khánh, Mã Gia Gia không hề rảnh rỗi.

Phần cứng sử dụng camera mạng PTZ chi phí thấp thông thường và PC thông thường, phần mềm chính là thư viện thị giác máy tính OpenCV, cô tự tay xây dựng hệ thống theo dõi và điều khiển camera PTZ, thử nghiệm ghi lại hiệu suất tổng thể của hệ thống trong nhiều môi trường như trong nhà và ngoài trời.

Chu Phó luôn ở bên cạnh cùng làm với Mã Gia Gia.

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Quốc Khánh, nghỉ việc sớm.

Sau bữa tối, Chu Phó đưa Mã Gia Gia về, thời gian vẫn còn sớm, hai người đi đường vòng ra bờ sông đi dạo, tầm tám giờ, hai người nắm tay nhau đi về, vừa hay đi ngang qua viện nghiên cứu.

Vì xe của Chu Phó đỗ ở viện nghiên cứu nên Mã Gia Gia nói: “Anh không cần đưa em về đâu, dù sao em rẽ một ngã là tới rồi.”

Chu Phó: “Có hai bước chân.”

“Đúng vậy.” Mã Gia Gia lặp lại, “Có hai bước chân, nên không cần đưa.”

Nói đến đây, Mã Gia Gia dừng bước, quay người ôm lấy cổ Chu Phó, kiễng chân hôn lên má anh một cái.

Trình tự chào tạm biệt cố định mỗi ngày, Mã Gia Gia đã làm quen tay đến mức thuận buồm xuôi gió.

Chu Phó cười: “Đã vội vã đuổi anh đi thế sao?”

“Làm gì có?” Mã Gia Gia hờn dỗi một câu, hai tay nắm lấy những ngón tay của Chu Phó, lắc lắc, “Đi lấy xe đi, đi đường cẩn thận, ngày mai gặp lại.”

Nói xong, Mã Gia Gia liếc nhìn vào trong viện nghiên cứu, chợt, ánh mắt sững lại, hai mắt trợn tròn xoe.

Chu Phó không hiểu gì, nương theo tầm nhìn của Mã Gia Gia, thấy Tô Nghiên vừa từ viện nghiên cứu bước ra.

Tô Nghiên nhìn chằm chằm vào hai người, một lúc lâu, ánh mắt ngập ngừng rũ xuống, dừng lại ở hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của hai người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn