Mã Gia Gia nhận thấy ánh mắt khóa chặt của Tô Nghiên, vội vàng rút tay về, nhưng không thành công, ngược lại còn bị Chu Phó nắm chặt vào lòng bàn tay.
Chu Phó nhíu mày, không hiểu: “Sao vậy?”
“Không biết nữa.” Mã Gia Gia cũng thấy khó hiểu với tâm trạng của mình lúc này, cô và Chu Phó hoàn toàn không có ý định tránh né ai, chỉ là không công khai cho cả thế giới biết thôi, đụng phải Tô Nghiên thì hoảng hốt cái gì chứ? Mã Gia Gia nghiêng người, áp sát vào ngực Chu Phó, mi mắt ngước lên thật cao, khẽ miêu tả, “Cảm giác giống như yêu sớm, bị thầy giám thị bắt quả tang vậy.”
Lại còn thuộc kiểu sắp bị bêu tên phê bình toàn trường nữa chứ.
Chu Phó bị những lời Mã Gia Gia nói chọc cười, xoa đầu cô một cái: “Vậy em về trước nhé? Để anh đối phó với ‘thầy giám thị’ này?”
Mã Gia Gia cầu còn không được liền co cẳng bỏ chạy.
Đi ngang qua Tô Nghiên, Mã Gia Gia dừng bước, lịch sự chào hỏi: “Chào cô Tô, chúc cô Quốc Khánh vui vẻ!”
Mã Gia Gia về đến ký túc xá, sau khi tắm rửa súc miệng xong, tắt đèn lên giường.
Trong bóng tối, cô chợt thấy hơi áy náy. Yêu đương là chuyện của hai người, vậy mà cô lại bỏ anh lại một mình, có vẻ không được đạo đức lắm.
Nhưng chút áy náy này cũng không chống chọi lại được lũ sâu ngủ đang ồ ạt kéo đến.
Mã Gia Gia ngủ một cách mơ màng, cái điện thoại cầm trong tay rung lên một cái, cô giật mình tỉnh giấc, cố mở mí mắt, bật sáng màn hình điện thoại.
Bạn trai: [Anh về đến nhà rồi.]
Mã Gia Gia hé nửa con mắt gõ chữ: [Cô Tô nói anh gì thế?]
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mã Gia Gia nhận thấy ánh mắt khóa chặt của Tô Nghiên, vội vàng rút tay về, nhưng không thành công, ngược lại còn bị Chu Phó nắm chặt vào lòng bàn tay.
Chu Phó nhíu mày, không hiểu: “Sao vậy?”
“Không biết nữa.” Mã Gia Gia cũng thấy khó hiểu với tâm trạng của mình lúc này, cô và Chu Phó hoàn toàn không có ý định tránh né ai, chỉ là không công khai cho cả thế giới biết thôi, đụng phải Tô Nghiên thì hoảng hốt cái gì chứ? Mã Gia Gia nghiêng người, áp sát vào ngực Chu Phó, mi mắt ngước lên thật cao, khẽ miêu tả, “Cảm giác giống như yêu sớm, bị thầy giám thị bắt quả tang vậy.”
Lại còn thuộc kiểu sắp bị bêu tên phê bình toàn trường nữa chứ.
Chu Phó bị những lời Mã Gia Gia nói chọc cười, xoa đầu cô một cái: “Vậy em về trước nhé? Để anh đối phó với ‘thầy giám thị’ này?”
Mã Gia Gia cầu còn không được liền co cẳng bỏ chạy.
Đi ngang qua Tô Nghiên, Mã Gia Gia dừng bước, lịch sự chào hỏi: “Chào cô Tô, chúc cô Quốc Khánh vui vẻ!”
Mã Gia Gia về đến ký túc xá, sau khi tắm rửa súc miệng xong, tắt đèn lên giường.
Trong bóng tối, cô chợt thấy hơi áy náy. Yêu đương là chuyện của hai người, vậy mà cô lại bỏ anh lại một mình, có vẻ không được đạo đức lắm.
Nhưng chút áy náy này cũng không chống chọi lại được lũ sâu ngủ đang ồ ạt kéo đến.
Mã Gia Gia ngủ một cách mơ màng, cái điện thoại cầm trong tay rung lên một cái, cô giật mình tỉnh giấc, cố mở mí mắt, bật sáng màn hình điện thoại.
Bạn trai: [Anh về đến nhà rồi.]
Mã Gia Gia hé nửa con mắt gõ chữ: [Cô Tô nói anh gì thế?]
Mã Gia Gia nhận thấy ánh mắt khóa chặt của Tô Nghiên, vội vàng rút tay về, nhưng không thành công, ngược lại còn bị Chu Phó nắm chặt vào lòng bàn tay.
Chu Phó nhíu mày, không hiểu: “Sao vậy?”
“Không biết nữa.” Mã Gia Gia cũng thấy khó hiểu với tâm trạng của mình lúc này, cô và Chu Phó hoàn toàn không có ý định tránh né ai, chỉ là không công khai cho cả thế giới biết thôi, đụng phải Tô Nghiên thì hoảng hốt cái gì chứ? Mã Gia Gia nghiêng người, áp sát vào ngực Chu Phó, mi mắt ngước lên thật cao, khẽ miêu tả, “Cảm giác giống như yêu sớm, bị thầy giám thị bắt quả tang vậy.”
Lại còn thuộc kiểu sắp bị bêu tên phê bình toàn trường nữa chứ.
Chu Phó bị những lời Mã Gia Gia nói chọc cười, xoa đầu cô một cái: “Vậy em về trước nhé? Để anh đối phó với ‘thầy giám thị’ này?”
Mã Gia Gia cầu còn không được liền co cẳng bỏ chạy.
Đi ngang qua Tô Nghiên, Mã Gia Gia dừng bước, lịch sự chào hỏi: “Chào cô Tô, chúc cô Quốc Khánh vui vẻ!”
Mã Gia Gia về đến ký túc xá, sau khi tắm rửa súc miệng xong, tắt đèn lên giường.
Trong bóng tối, cô chợt thấy hơi áy náy. Yêu đương là chuyện của hai người, vậy mà cô lại bỏ anh lại một mình, có vẻ không được đạo đức lắm.
Nhưng chút áy náy này cũng không chống chọi lại được lũ sâu ngủ đang ồ ạt kéo đến.
Mã Gia Gia ngủ một cách mơ màng, cái điện thoại cầm trong tay rung lên một cái, cô giật mình tỉnh giấc, cố mở mí mắt, bật sáng màn hình điện thoại.
Bạn trai: [Anh về đến nhà rồi.]
Mã Gia Gia hé nửa con mắt gõ chữ: [Cô Tô nói anh gì thế?]
Mã Gia Gia nhận thấy ánh mắt khóa chặt của Tô Nghiên, vội vàng rút tay về, nhưng không thành công, ngược lại còn bị Chu Phó nắm chặt vào lòng bàn tay.
Chu Phó nhíu mày, không hiểu: “Sao vậy?”
“Không biết nữa.” Mã Gia Gia cũng thấy khó hiểu với tâm trạng của mình lúc này, cô và Chu Phó hoàn toàn không có ý định tránh né ai, chỉ là không công khai cho cả thế giới biết thôi, đụng phải Tô Nghiên thì hoảng hốt cái gì chứ? Mã Gia Gia nghiêng người, áp sát vào ngực Chu Phó, mi mắt ngước lên thật cao, khẽ miêu tả, “Cảm giác giống như yêu sớm, bị thầy giám thị bắt quả tang vậy.”
Lại còn thuộc kiểu sắp bị bêu tên phê bình toàn trường nữa chứ.
Chu Phó bị những lời Mã Gia Gia nói chọc cười, xoa đầu cô một cái: “Vậy em về trước nhé? Để anh đối phó với ‘thầy giám thị’ này?”
Mã Gia Gia cầu còn không được liền co cẳng bỏ chạy.
Đi ngang qua Tô Nghiên, Mã Gia Gia dừng bước, lịch sự chào hỏi: “Chào cô Tô, chúc cô Quốc Khánh vui vẻ!”
Mã Gia Gia về đến ký túc xá, sau khi tắm rửa súc miệng xong, tắt đèn lên giường.
Trong bóng tối, cô chợt thấy hơi áy náy. Yêu đương là chuyện của hai người, vậy mà cô lại bỏ anh lại một mình, có vẻ không được đạo đức lắm.
Nhưng chút áy náy này cũng không chống chọi lại được lũ sâu ngủ đang ồ ạt kéo đến.
Mã Gia Gia ngủ một cách mơ màng, cái điện thoại cầm trong tay rung lên một cái, cô giật mình tỉnh giấc, cố mở mí mắt, bật sáng màn hình điện thoại.
Bạn trai: [Anh về đến nhà rồi.]
Mã Gia Gia hé nửa con mắt gõ chữ: [Cô Tô nói anh gì thế?]
Mã Gia Gia nhận thấy ánh mắt khóa chặt của Tô Nghiên, vội vàng rút tay về, nhưng không thành công, ngược lại còn bị Chu Phó nắm chặt vào lòng bàn tay.
Chu Phó nhíu mày, không hiểu: “Sao vậy?”
“Không biết nữa.” Mã Gia Gia cũng thấy khó hiểu với tâm trạng của mình lúc này, cô và Chu Phó hoàn toàn không có ý định tránh né ai, chỉ là không công khai cho cả thế giới biết thôi, đụng phải Tô Nghiên thì hoảng hốt cái gì chứ? Mã Gia Gia nghiêng người, áp sát vào ngực Chu Phó, mi mắt ngước lên thật cao, khẽ miêu tả, “Cảm giác giống như yêu sớm, bị thầy giám thị bắt quả tang vậy.”
Lại còn thuộc kiểu sắp bị bêu tên phê bình toàn trường nữa chứ.
Chu Phó bị những lời Mã Gia Gia nói chọc cười, xoa đầu cô một cái: “Vậy em về trước nhé? Để anh đối phó với ‘thầy giám thị’ này?”
Mã Gia Gia cầu còn không được liền co cẳng bỏ chạy.
Đi ngang qua Tô Nghiên, Mã Gia Gia dừng bước, lịch sự chào hỏi: “Chào cô Tô, chúc cô Quốc Khánh vui vẻ!”
Mã Gia Gia về đến ký túc xá, sau khi tắm rửa súc miệng xong, tắt đèn lên giường.
Trong bóng tối, cô chợt thấy hơi áy náy. Yêu đương là chuyện của hai người, vậy mà cô lại bỏ anh lại một mình, có vẻ không được đạo đức lắm.
Nhưng chút áy náy này cũng không chống chọi lại được lũ sâu ngủ đang ồ ạt kéo đến.
Mã Gia Gia ngủ một cách mơ màng, cái điện thoại cầm trong tay rung lên một cái, cô giật mình tỉnh giấc, cố mở mí mắt, bật sáng màn hình điện thoại.
Bạn trai: [Anh về đến nhà rồi.]
Mã Gia Gia hé nửa con mắt gõ chữ: [Cô Tô nói anh gì thế?]
Chu Phó nới lỏng cánh tay, bàn tay giữ lấy eo Mã Gia Gia tạo ra một chút khoảng cách.
Lực tay trên eo không nặng không nhẹ, nhưng cảm giác tồn tại lại rất rõ ràng, Mã Gia Gia vô thức cúi đầu nhìn xuống. Hôm nay cô ăn mặc thoải mái, thân trên là chiếc áo hoodie sáng màu phom rộng, th*n d*** là chiếc váy dài, bàn tay Chu Phó nắm chặt ở hai bên eo cô, cách một lớp vải siết ra vòng eo thon gọn của cô.
Tuy nhiên, Mã Gia Gia rất nhanh đã bị chuyển hướng chú ý.
Chu Phó đảo khách thành chủ, hỏi ngược lại: “Ngược lại là em, có vẻ thân thuộc với tường confession lắm nhỉ? Quanh năm được lên đó à?”
Mã Gia Gia liếc nhìn Chu Phó một cái, trả lời nước đôi lấp lửng: “Cũng tàm tạm.”
Chu Phó hơi cúi người, nhìn ngang tầm mắt cô: “Anh cũng hỏi, trước anh, em có mối tình lãng mạn nào không?”
Mã Gia Gia: “Anh để ý à?”
Chu Phó: “Giống như em thôi.”
“Ây da, mỗi ngày em bận rộn lắm, làm gì có chuyện gì…” Mã Gia Gia chủ động sáp lại gần, ôm lấy eo Chu Phó, cười lấy lòng, “Anh không nhìn ra sao? Em là lần đầu tiên yêu đương, em hoàn toàn không biết gì luôn.”
Chu Phó cúi đầu, hôn lên tóc Mã Gia Gia một cái: “Anh cũng vậy, lần đầu tiên, đều không biết làm gì cả.”
Mã Gia Gia: “Thế… lúc nào rảnh em nghiên cứu thử xem sao nhé?”
“Được.” Chu Phó cười trầm thấp trong cổ họng, lồng ngực rung nhẹ, cúi xuống hôn lên tóc cô lần nữa, “Anh chờ em nghiên cứu.”