Hơn nửa tiếng sau, Mã Gia Gia lên tàu, tìm được ghế ngồi sát cửa sổ của mình, đặt balo xuống, ngồi vào chỗ.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Phó: [Em lên tàu rồi.]
Chu Phó trả lời ngay: [Ừ, vậy anh về đây.]
+++++: [Anh vẫn chưa về à?]
Chu Phó: [Bị tập kích, mãi mới phản ứng lại được.]
Tập kích?
Sao gọi là tập kích? Anh là bạn trai của cô, đây là quyền lợi hợp pháp của cô!
Hơn nữa, chẳng phải anh cũng đã hôn lên má cô sao, cái này gọi là có qua có lại! Sao lại kéo thành ‘tập kích’ được!
Nhưng mà, hình như cũng coi là… Ở ghế bên cạnh, có người đến ngồi, kỳ quặc liếc nhìn Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia thu lại nụ cười khó hiểu, hắng giọng một tiếng, gập cái bàn nhỏ xuống, lau qua rồi nằm bò ra bàn ngủ. Đoàn tàu khẽ rung chuyển, khởi hành.
Mã Gia Gia mở mắt ra.
Cửa sổ kính giống như một tấm gương di động, cùng với tốc độ tàu tăng lên, cảnh vật bên ngoài bị kéo dài ra, hóa thành những mảng màu lướt qua, trên những mảng màu lướt qua ấy là khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia đang tì lên cánh tay, đôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên.
Hơn một tiếng sau, tàu dừng lại ở ga Tây Hàng Châu, Mã Gia Gia xuống tàu, chuyển sang tàu điện ngầm để đến Đại học Chiết Giang, đi gặp bạn.
Bữa trưa ăn tại nhà ăn của Đại học Chiết Giang, Mã Gia Gia chụp một tấm ảnh gửi cho Chu Phó.
Người bạn cười nói: “Biết em định đăng vòng bạn bè thì anh đã mời em ra ngoài ăn đồ ngon rồi.”
“Nhà ăn cũng ngon mà, đâu phải ai cũng có cơ hội thưởng thức nhà ăn của Đại học Chiết Giang đâu.” Mã Gia Gia bỏ điện thoại xuống, cầm đũa lên, “Hơn nữa, em chỉ gửi cho bạn trai em xem thôi.”
Người bạn: “Em có bạn trai rồi à?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Hơn nửa tiếng sau, Mã Gia Gia lên tàu, tìm được ghế ngồi sát cửa sổ của mình, đặt balo xuống, ngồi vào chỗ.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Phó: [Em lên tàu rồi.]
Chu Phó trả lời ngay: [Ừ, vậy anh về đây.]
+++++: [Anh vẫn chưa về à?]
Chu Phó: [Bị tập kích, mãi mới phản ứng lại được.]
Tập kích?
Sao gọi là tập kích? Anh là bạn trai của cô, đây là quyền lợi hợp pháp của cô!
Hơn nữa, chẳng phải anh cũng đã hôn lên má cô sao, cái này gọi là có qua có lại! Sao lại kéo thành ‘tập kích’ được!
Nhưng mà, hình như cũng coi là… Ở ghế bên cạnh, có người đến ngồi, kỳ quặc liếc nhìn Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia thu lại nụ cười khó hiểu, hắng giọng một tiếng, gập cái bàn nhỏ xuống, lau qua rồi nằm bò ra bàn ngủ. Đoàn tàu khẽ rung chuyển, khởi hành.
Mã Gia Gia mở mắt ra.
Cửa sổ kính giống như một tấm gương di động, cùng với tốc độ tàu tăng lên, cảnh vật bên ngoài bị kéo dài ra, hóa thành những mảng màu lướt qua, trên những mảng màu lướt qua ấy là khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia đang tì lên cánh tay, đôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên.
Hơn một tiếng sau, tàu dừng lại ở ga Tây Hàng Châu, Mã Gia Gia xuống tàu, chuyển sang tàu điện ngầm để đến Đại học Chiết Giang, đi gặp bạn.
Bữa trưa ăn tại nhà ăn của Đại học Chiết Giang, Mã Gia Gia chụp một tấm ảnh gửi cho Chu Phó.
Người bạn cười nói: “Biết em định đăng vòng bạn bè thì anh đã mời em ra ngoài ăn đồ ngon rồi.”
“Nhà ăn cũng ngon mà, đâu phải ai cũng có cơ hội thưởng thức nhà ăn của Đại học Chiết Giang đâu.” Mã Gia Gia bỏ điện thoại xuống, cầm đũa lên, “Hơn nữa, em chỉ gửi cho bạn trai em xem thôi.”
Người bạn: “Em có bạn trai rồi à?”
Hơn nửa tiếng sau, Mã Gia Gia lên tàu, tìm được ghế ngồi sát cửa sổ của mình, đặt balo xuống, ngồi vào chỗ.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Phó: [Em lên tàu rồi.]
Chu Phó trả lời ngay: [Ừ, vậy anh về đây.]
+++++: [Anh vẫn chưa về à?]
Chu Phó: [Bị tập kích, mãi mới phản ứng lại được.]
Tập kích?
Sao gọi là tập kích? Anh là bạn trai của cô, đây là quyền lợi hợp pháp của cô!
Hơn nữa, chẳng phải anh cũng đã hôn lên má cô sao, cái này gọi là có qua có lại! Sao lại kéo thành ‘tập kích’ được!
Nhưng mà, hình như cũng coi là… Ở ghế bên cạnh, có người đến ngồi, kỳ quặc liếc nhìn Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia thu lại nụ cười khó hiểu, hắng giọng một tiếng, gập cái bàn nhỏ xuống, lau qua rồi nằm bò ra bàn ngủ. Đoàn tàu khẽ rung chuyển, khởi hành.
Mã Gia Gia mở mắt ra.
Cửa sổ kính giống như một tấm gương di động, cùng với tốc độ tàu tăng lên, cảnh vật bên ngoài bị kéo dài ra, hóa thành những mảng màu lướt qua, trên những mảng màu lướt qua ấy là khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia đang tì lên cánh tay, đôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên.
Hơn một tiếng sau, tàu dừng lại ở ga Tây Hàng Châu, Mã Gia Gia xuống tàu, chuyển sang tàu điện ngầm để đến Đại học Chiết Giang, đi gặp bạn.
Bữa trưa ăn tại nhà ăn của Đại học Chiết Giang, Mã Gia Gia chụp một tấm ảnh gửi cho Chu Phó.
Người bạn cười nói: “Biết em định đăng vòng bạn bè thì anh đã mời em ra ngoài ăn đồ ngon rồi.”
“Nhà ăn cũng ngon mà, đâu phải ai cũng có cơ hội thưởng thức nhà ăn của Đại học Chiết Giang đâu.” Mã Gia Gia bỏ điện thoại xuống, cầm đũa lên, “Hơn nữa, em chỉ gửi cho bạn trai em xem thôi.”
Người bạn: “Em có bạn trai rồi à?”
Hơn nửa tiếng sau, Mã Gia Gia lên tàu, tìm được ghế ngồi sát cửa sổ của mình, đặt balo xuống, ngồi vào chỗ.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Phó: [Em lên tàu rồi.]
Chu Phó trả lời ngay: [Ừ, vậy anh về đây.]
+++++: [Anh vẫn chưa về à?]
Chu Phó: [Bị tập kích, mãi mới phản ứng lại được.]
Tập kích?
Sao gọi là tập kích? Anh là bạn trai của cô, đây là quyền lợi hợp pháp của cô!
Hơn nữa, chẳng phải anh cũng đã hôn lên má cô sao, cái này gọi là có qua có lại! Sao lại kéo thành ‘tập kích’ được!
Nhưng mà, hình như cũng coi là… Ở ghế bên cạnh, có người đến ngồi, kỳ quặc liếc nhìn Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia thu lại nụ cười khó hiểu, hắng giọng một tiếng, gập cái bàn nhỏ xuống, lau qua rồi nằm bò ra bàn ngủ. Đoàn tàu khẽ rung chuyển, khởi hành.
Mã Gia Gia mở mắt ra.
Cửa sổ kính giống như một tấm gương di động, cùng với tốc độ tàu tăng lên, cảnh vật bên ngoài bị kéo dài ra, hóa thành những mảng màu lướt qua, trên những mảng màu lướt qua ấy là khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia đang tì lên cánh tay, đôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên.
Hơn một tiếng sau, tàu dừng lại ở ga Tây Hàng Châu, Mã Gia Gia xuống tàu, chuyển sang tàu điện ngầm để đến Đại học Chiết Giang, đi gặp bạn.
Bữa trưa ăn tại nhà ăn của Đại học Chiết Giang, Mã Gia Gia chụp một tấm ảnh gửi cho Chu Phó.
Người bạn cười nói: “Biết em định đăng vòng bạn bè thì anh đã mời em ra ngoài ăn đồ ngon rồi.”
“Nhà ăn cũng ngon mà, đâu phải ai cũng có cơ hội thưởng thức nhà ăn của Đại học Chiết Giang đâu.” Mã Gia Gia bỏ điện thoại xuống, cầm đũa lên, “Hơn nữa, em chỉ gửi cho bạn trai em xem thôi.”
Người bạn: “Em có bạn trai rồi à?”
Hơn nửa tiếng sau, Mã Gia Gia lên tàu, tìm được ghế ngồi sát cửa sổ của mình, đặt balo xuống, ngồi vào chỗ.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chu Phó: [Em lên tàu rồi.]
Chu Phó trả lời ngay: [Ừ, vậy anh về đây.]
+++++: [Anh vẫn chưa về à?]
Chu Phó: [Bị tập kích, mãi mới phản ứng lại được.]
Tập kích?
Sao gọi là tập kích? Anh là bạn trai của cô, đây là quyền lợi hợp pháp của cô!
Hơn nữa, chẳng phải anh cũng đã hôn lên má cô sao, cái này gọi là có qua có lại! Sao lại kéo thành ‘tập kích’ được!
Nhưng mà, hình như cũng coi là… Ở ghế bên cạnh, có người đến ngồi, kỳ quặc liếc nhìn Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia thu lại nụ cười khó hiểu, hắng giọng một tiếng, gập cái bàn nhỏ xuống, lau qua rồi nằm bò ra bàn ngủ. Đoàn tàu khẽ rung chuyển, khởi hành.
Mã Gia Gia mở mắt ra.
Cửa sổ kính giống như một tấm gương di động, cùng với tốc độ tàu tăng lên, cảnh vật bên ngoài bị kéo dài ra, hóa thành những mảng màu lướt qua, trên những mảng màu lướt qua ấy là khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Gia Gia đang tì lên cánh tay, đôi mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên.
Hơn một tiếng sau, tàu dừng lại ở ga Tây Hàng Châu, Mã Gia Gia xuống tàu, chuyển sang tàu điện ngầm để đến Đại học Chiết Giang, đi gặp bạn.
Bữa trưa ăn tại nhà ăn của Đại học Chiết Giang, Mã Gia Gia chụp một tấm ảnh gửi cho Chu Phó.
Người bạn cười nói: “Biết em định đăng vòng bạn bè thì anh đã mời em ra ngoài ăn đồ ngon rồi.”
“Nhà ăn cũng ngon mà, đâu phải ai cũng có cơ hội thưởng thức nhà ăn của Đại học Chiết Giang đâu.” Mã Gia Gia bỏ điện thoại xuống, cầm đũa lên, “Hơn nữa, em chỉ gửi cho bạn trai em xem thôi.”
Người bạn: “Em có bạn trai rồi à?”
Chu Phó vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, bàn tay đang đặt hờ hững trên bàn ăn, khớp xương rõ ràng, xương cổ tay nhấc lên, đầu ngón tay gõ gõ, phát ra âm thanh lách cách thanh thúy.
Động tác của Mã Gia Gia cứng đờ: Xong đời! Không lừa qua cửa được rồi!
Chu Phó nhắc nhở: “Tự giác một chút đi.”
Mã Gia Gia cò kè mặc cả: “Em ăn thêm một miếng nữa thôi.”
Chu Phó: “Không được.”
Mã Gia Gia: “Anh…”
Chu Phó căn bản không đợi Mã Gia Gia giở lại trò cũ: “Em quên mất răng em đau thế nào rồi sao?”
Mã Gia Gia vừa định cãi lý thì điện thoại bên cạnh rung lên, Mã Gia Gia cầm điện thoại lên xem, vội vàng bắt máy: “A ma!”
Cát Mỗ hỏi: “Gia Thố, ăn tối chưa con?”
Mã Gia Gia: “Đang ăn ạ.”
Cát Mỗ: “Đang ở cùng Chu Phó à?”
Mã Gia Gia liếc nhìn sang đối diện, gật đầu: “Vâng.”
“Gia Thố…” Cát Mỗ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Mã Gia Gia nhận ra, đôi mày thanh tú nhíu lại: “Sao vậy a ma?”
Cát Mỗ im lặng hai giây: “Con và Chu Phó đang hẹn hò à?”
“Hả, hả?” Mã Gia Gia giật mình, cầm điện thoại đứng lên đi ra ngoài nhà hàng, “Tín hiệu không tốt, a ma đợi chút.