Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 57

Thứ Bảy.

Mã Gia Gia dậy từ rất sớm, thu dọn một balo đồ đạc, xuống lầu, chuẩn bị bắt xe đến trạm tàu cao tốc.

Cô còn chưa ra khỏi tòa nhà thì từ xa đã thấy bên ngoài có một chiếc xe đỗ sẵn. Đứng trước mũi xe là một người đàn ông có tỷ lệ cơ thể vô cùng lý tưởng, anh mặc quần tây âu phục giản dị, khoác trên mình chiếc áo sơ mi phom rộng, hai tay khoanh trước ngực, hơi dựa vào xe, không biết đã đợi bao lâu, nhưng không hề tỏ ra nôn nóng.

Chu Phó nhìn thấy Mã Gia Gia, buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực ra, đứng thẳng người.

Mã Gia Gia ngoảnh mặt đi, lén lút hít một hơi thật sâu, quẹt thẻ mở cửa bước ra ngoài, điềm tĩnh tiến về phía Chu Phó, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Chu Phó không hề có vẻ không vui: “Đưa em ra ga tàu.”

Mã Gia Gia nhíu mày: “Sao anh biết em đi tàu lúc mấy giờ?”

Chu Phó vẫn có thể nói đùa: “Hôm đó em suýt nữa thì dí cả cái vé vào mặt anh rồi còn gì.”

Mã Gia Gia: “Ồ! Vậy cảm ơn anh!”

Nói xong, cô quay người lên xe.

Chu Phó lên xe, quay đầu nhìn một cái: “Ăn sáng chưa?”

Mã Gia Gia không thèm nhìn anh: “Chưa.”

Chu Phó vươn tay, xoa đầu Mã Gia Gia: “Vẫn còn sớm, chúng ta đi ăn sáng trước.”

Chưa kịp để Mã Gia Gia kháng nghị, Chu Phó đã rút tay về, quay vô lăng, khởi động xe.

Mã Gia Gia quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai má phồng lên.

Chiếc xe tiến ra đường chính.

Chu Phó: “Đi ăn quán sủi cảo chiên lần trước em bảo nhé?”

Lần trước làm xong điều trị tủy răng, đi ngang qua một quán sủi cảo chiên làm ăn rất phát đạt, mắt Mã Gia Gia sáng rực lên, nói khi nào răng khỏi thì sẽ đi ăn.

Trong lòng Mã Gia Gia có chút chua xót, lại có chút mềm lòng: “Vâng.”

Chu Phó bắt chuyện: “Anh nghe Tô Nghiên nói, về việc ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ có dị nghị với kết quả trận đấu lần trước, đã nộp đơn yêu cầu tổ trọng tài xem xét lại rồi?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thứ Bảy.

Mã Gia Gia dậy từ rất sớm, thu dọn một balo đồ đạc, xuống lầu, chuẩn bị bắt xe đến trạm tàu cao tốc.

Cô còn chưa ra khỏi tòa nhà thì từ xa đã thấy bên ngoài có một chiếc xe đỗ sẵn. Đứng trước mũi xe là một người đàn ông có tỷ lệ cơ thể vô cùng lý tưởng, anh mặc quần tây âu phục giản dị, khoác trên mình chiếc áo sơ mi phom rộng, hai tay khoanh trước ngực, hơi dựa vào xe, không biết đã đợi bao lâu, nhưng không hề tỏ ra nôn nóng.

Chu Phó nhìn thấy Mã Gia Gia, buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực ra, đứng thẳng người.

Mã Gia Gia ngoảnh mặt đi, lén lút hít một hơi thật sâu, quẹt thẻ mở cửa bước ra ngoài, điềm tĩnh tiến về phía Chu Phó, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Chu Phó không hề có vẻ không vui: “Đưa em ra ga tàu.”

Mã Gia Gia nhíu mày: “Sao anh biết em đi tàu lúc mấy giờ?”

Chu Phó vẫn có thể nói đùa: “Hôm đó em suýt nữa thì dí cả cái vé vào mặt anh rồi còn gì.”

Mã Gia Gia: “Ồ! Vậy cảm ơn anh!”

Nói xong, cô quay người lên xe.

Chu Phó lên xe, quay đầu nhìn một cái: “Ăn sáng chưa?”

Mã Gia Gia không thèm nhìn anh: “Chưa.”

Chu Phó vươn tay, xoa đầu Mã Gia Gia: “Vẫn còn sớm, chúng ta đi ăn sáng trước.”

Chưa kịp để Mã Gia Gia kháng nghị, Chu Phó đã rút tay về, quay vô lăng, khởi động xe.

Mã Gia Gia quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai má phồng lên.

Chiếc xe tiến ra đường chính.

Chu Phó: “Đi ăn quán sủi cảo chiên lần trước em bảo nhé?”

Lần trước làm xong điều trị tủy răng, đi ngang qua một quán sủi cảo chiên làm ăn rất phát đạt, mắt Mã Gia Gia sáng rực lên, nói khi nào răng khỏi thì sẽ đi ăn.

Trong lòng Mã Gia Gia có chút chua xót, lại có chút mềm lòng: “Vâng.”

Chu Phó bắt chuyện: “Anh nghe Tô Nghiên nói, về việc ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ có dị nghị với kết quả trận đấu lần trước, đã nộp đơn yêu cầu tổ trọng tài xem xét lại rồi?”

Thứ Bảy.

Mã Gia Gia dậy từ rất sớm, thu dọn một balo đồ đạc, xuống lầu, chuẩn bị bắt xe đến trạm tàu cao tốc.

Cô còn chưa ra khỏi tòa nhà thì từ xa đã thấy bên ngoài có một chiếc xe đỗ sẵn. Đứng trước mũi xe là một người đàn ông có tỷ lệ cơ thể vô cùng lý tưởng, anh mặc quần tây âu phục giản dị, khoác trên mình chiếc áo sơ mi phom rộng, hai tay khoanh trước ngực, hơi dựa vào xe, không biết đã đợi bao lâu, nhưng không hề tỏ ra nôn nóng.

Chu Phó nhìn thấy Mã Gia Gia, buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực ra, đứng thẳng người.

Mã Gia Gia ngoảnh mặt đi, lén lút hít một hơi thật sâu, quẹt thẻ mở cửa bước ra ngoài, điềm tĩnh tiến về phía Chu Phó, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Chu Phó không hề có vẻ không vui: “Đưa em ra ga tàu.”

Mã Gia Gia nhíu mày: “Sao anh biết em đi tàu lúc mấy giờ?”

Chu Phó vẫn có thể nói đùa: “Hôm đó em suýt nữa thì dí cả cái vé vào mặt anh rồi còn gì.”

Mã Gia Gia: “Ồ! Vậy cảm ơn anh!”

Nói xong, cô quay người lên xe.

Chu Phó lên xe, quay đầu nhìn một cái: “Ăn sáng chưa?”

Mã Gia Gia không thèm nhìn anh: “Chưa.”

Chu Phó vươn tay, xoa đầu Mã Gia Gia: “Vẫn còn sớm, chúng ta đi ăn sáng trước.”

Chưa kịp để Mã Gia Gia kháng nghị, Chu Phó đã rút tay về, quay vô lăng, khởi động xe.

Mã Gia Gia quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai má phồng lên.

Chiếc xe tiến ra đường chính.

Chu Phó: “Đi ăn quán sủi cảo chiên lần trước em bảo nhé?”

Lần trước làm xong điều trị tủy răng, đi ngang qua một quán sủi cảo chiên làm ăn rất phát đạt, mắt Mã Gia Gia sáng rực lên, nói khi nào răng khỏi thì sẽ đi ăn.

Trong lòng Mã Gia Gia có chút chua xót, lại có chút mềm lòng: “Vâng.”

Chu Phó bắt chuyện: “Anh nghe Tô Nghiên nói, về việc ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ có dị nghị với kết quả trận đấu lần trước, đã nộp đơn yêu cầu tổ trọng tài xem xét lại rồi?”

Thứ Bảy.

Mã Gia Gia dậy từ rất sớm, thu dọn một balo đồ đạc, xuống lầu, chuẩn bị bắt xe đến trạm tàu cao tốc.

Cô còn chưa ra khỏi tòa nhà thì từ xa đã thấy bên ngoài có một chiếc xe đỗ sẵn. Đứng trước mũi xe là một người đàn ông có tỷ lệ cơ thể vô cùng lý tưởng, anh mặc quần tây âu phục giản dị, khoác trên mình chiếc áo sơ mi phom rộng, hai tay khoanh trước ngực, hơi dựa vào xe, không biết đã đợi bao lâu, nhưng không hề tỏ ra nôn nóng.

Chu Phó nhìn thấy Mã Gia Gia, buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực ra, đứng thẳng người.

Mã Gia Gia ngoảnh mặt đi, lén lút hít một hơi thật sâu, quẹt thẻ mở cửa bước ra ngoài, điềm tĩnh tiến về phía Chu Phó, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Chu Phó không hề có vẻ không vui: “Đưa em ra ga tàu.”

Mã Gia Gia nhíu mày: “Sao anh biết em đi tàu lúc mấy giờ?”

Chu Phó vẫn có thể nói đùa: “Hôm đó em suýt nữa thì dí cả cái vé vào mặt anh rồi còn gì.”

Mã Gia Gia: “Ồ! Vậy cảm ơn anh!”

Nói xong, cô quay người lên xe.

Chu Phó lên xe, quay đầu nhìn một cái: “Ăn sáng chưa?”

Mã Gia Gia không thèm nhìn anh: “Chưa.”

Chu Phó vươn tay, xoa đầu Mã Gia Gia: “Vẫn còn sớm, chúng ta đi ăn sáng trước.”

Chưa kịp để Mã Gia Gia kháng nghị, Chu Phó đã rút tay về, quay vô lăng, khởi động xe.

Mã Gia Gia quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai má phồng lên.

Chiếc xe tiến ra đường chính.

Chu Phó: “Đi ăn quán sủi cảo chiên lần trước em bảo nhé?”

Lần trước làm xong điều trị tủy răng, đi ngang qua một quán sủi cảo chiên làm ăn rất phát đạt, mắt Mã Gia Gia sáng rực lên, nói khi nào răng khỏi thì sẽ đi ăn.

Trong lòng Mã Gia Gia có chút chua xót, lại có chút mềm lòng: “Vâng.”

Chu Phó bắt chuyện: “Anh nghe Tô Nghiên nói, về việc ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ có dị nghị với kết quả trận đấu lần trước, đã nộp đơn yêu cầu tổ trọng tài xem xét lại rồi?”

Thứ Bảy.

Mã Gia Gia dậy từ rất sớm, thu dọn một balo đồ đạc, xuống lầu, chuẩn bị bắt xe đến trạm tàu cao tốc.

Cô còn chưa ra khỏi tòa nhà thì từ xa đã thấy bên ngoài có một chiếc xe đỗ sẵn. Đứng trước mũi xe là một người đàn ông có tỷ lệ cơ thể vô cùng lý tưởng, anh mặc quần tây âu phục giản dị, khoác trên mình chiếc áo sơ mi phom rộng, hai tay khoanh trước ngực, hơi dựa vào xe, không biết đã đợi bao lâu, nhưng không hề tỏ ra nôn nóng.

Chu Phó nhìn thấy Mã Gia Gia, buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực ra, đứng thẳng người.

Mã Gia Gia ngoảnh mặt đi, lén lút hít một hơi thật sâu, quẹt thẻ mở cửa bước ra ngoài, điềm tĩnh tiến về phía Chu Phó, hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Chu Phó không hề có vẻ không vui: “Đưa em ra ga tàu.”

Mã Gia Gia nhíu mày: “Sao anh biết em đi tàu lúc mấy giờ?”

Chu Phó vẫn có thể nói đùa: “Hôm đó em suýt nữa thì dí cả cái vé vào mặt anh rồi còn gì.”

Mã Gia Gia: “Ồ! Vậy cảm ơn anh!”

Nói xong, cô quay người lên xe.

Chu Phó lên xe, quay đầu nhìn một cái: “Ăn sáng chưa?”

Mã Gia Gia không thèm nhìn anh: “Chưa.”

Chu Phó vươn tay, xoa đầu Mã Gia Gia: “Vẫn còn sớm, chúng ta đi ăn sáng trước.”

Chưa kịp để Mã Gia Gia kháng nghị, Chu Phó đã rút tay về, quay vô lăng, khởi động xe.

Mã Gia Gia quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai má phồng lên.

Chiếc xe tiến ra đường chính.

Chu Phó: “Đi ăn quán sủi cảo chiên lần trước em bảo nhé?”

Lần trước làm xong điều trị tủy răng, đi ngang qua một quán sủi cảo chiên làm ăn rất phát đạt, mắt Mã Gia Gia sáng rực lên, nói khi nào răng khỏi thì sẽ đi ăn.

Trong lòng Mã Gia Gia có chút chua xót, lại có chút mềm lòng: “Vâng.”

Chu Phó bắt chuyện: “Anh nghe Tô Nghiên nói, về việc ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ có dị nghị với kết quả trận đấu lần trước, đã nộp đơn yêu cầu tổ trọng tài xem xét lại rồi?”

Cổ họng Mã Gia Gia nghẹn lại một chút: “Ai bảo anh bắt nạt em?”

“Bắt nạt?” Chu Phó không nhận tội danh này, “Anh bắt nạt em lúc nào?”

Mã Gia Gia: “Anh chỉ đối xử tốt với em nhưng lại không tỏ tình với em, không phải bắt nạt em thì là gì?”

Chu Phó nhìn Mã Gia Gia, cô cáo trạng vô cùng nghiêm túc, anh không thể tin nổi mà mỉm cười gật đầu.

Thì ra mạch não của đàn ông và phụ nữ thực sự khác biệt đến vậy.

Cô cảm thấy, chỉ đơn thuần đối xử tốt với cô là một sự bắt nạt.

Cô hoàn toàn không biết rằng, cái mà anh cho là bắt nạt… là muốn làm gì đó với cô cơ.

Ga Nam Kinh, trạm soát vé.

Mã Gia Gia nhìn Chu Phó: “Vậy em vào nhé.”

Chu Phó: “Báo cáo lịch trình cho anh thường xuyên đấy.”

Mã Gia Gia cười: “Biết rồi ạ.”

Chu Phó buông tay Mã Gia Gia ra: “Chiều anh đến đón em.”

Mã Gia Gia gật đầu, ‘Vâng’ một tiếng, bước về phía trước, đi được vài bước lại dừng lại, cả người sững lại.

Chu Phó không hiểu gì, vừa định bước lên.

Mã Gia Gia quay phắt lại, hai bước lao vào lòng Chu Phó, Chu Phó lùi lại nửa bước, hai tay dang ra ôm lấy người. Mã Gia Gia vòng tay qua cổ Chu Phó, dùng chút lực, Chu Phó thuận thế cúi đầu, Mã Gia Gia kiễng chân, hôn thật mạnh lên má Chu Phó một cái.

Sau đó, chạy biến đi.

Vào trong cổng soát vé Mã Gia Gia mới quay lại vẫy tay chào tạm biệt với biên độ lớn.

Tiễn Mã Gia Gia xong, Chu Phó đi đến chỗ vắng người trong ga, lấy điện thoại ra, lướt tìm số điện thoại của Mã Dương, tâm trạng vừa mới bình ổn lại được đôi chút giờ lại trở nên căng thẳng.

Chu Phó hít sâu một hơi, gọi đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn