Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 56

Chu Phó ngồi trong xe, suy nghĩ chừng mười phút đồng hồ, đừng nói là nghĩ thông, đến một chút manh mối cũng không có, anh cảm thấy làm nghiên cứu khoa học năm xưa cũng không khó đến thế.

Chu Phó xuống xe, bước đến trước cửa sổ phòng bảo vệ, bảo vệ trực ban không phải là người lần trước. Chu Phó: “Chào anh, tôi tìm Mã Gia Gia ở phòng 807, anh có thể mở cửa giúp tôi được không?”

Bảo vệ nhìn Chu Phó một cái: “Anh gọi điện thoại cho cô ấy, bảo cô ấy xuống đón anh.”

Chu Phó: “… Được.”

Chu Phó đi sang một bên, dưới gốc cây ngô đồng, bấm số điện thoại của Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm cái điện thoại đang rung, một lúc lâu sau mới nhấc máy: “Alo.”

Chu Phó không có kinh nghiệm đối phó với những chuyện thế này, chần chừ hai giây: “Anh xin lỗi em.”

“Xin lỗi?” Mã Gia Gia hỏi, “Anh xin lỗi chuyện gì?”

Chu Phó bị hỏi khó, anh làm sao mà biết được? Chu Phó: “Anh làm em không vui.”

Mã Gia Gia: “Anh tự giác như vậy, chắc chắn sẽ không làm sai chuyện gì, sao có thể làm em không vui được?”

Chu Phó bị boomerang cắm phập vào người, nói vào trọng tâm: “Gia Gia, chuyện của chúng ta tạm để sang một bên, em nói cho anh biết trước, cuối tuần đi Hàng Châu làm gì?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chu Phó ngồi trong xe, suy nghĩ chừng mười phút đồng hồ, đừng nói là nghĩ thông, đến một chút manh mối cũng không có, anh cảm thấy làm nghiên cứu khoa học năm xưa cũng không khó đến thế.

Chu Phó xuống xe, bước đến trước cửa sổ phòng bảo vệ, bảo vệ trực ban không phải là người lần trước. Chu Phó: “Chào anh, tôi tìm Mã Gia Gia ở phòng 807, anh có thể mở cửa giúp tôi được không?”

Bảo vệ nhìn Chu Phó một cái: “Anh gọi điện thoại cho cô ấy, bảo cô ấy xuống đón anh.”

Chu Phó: “… Được.”

Chu Phó đi sang một bên, dưới gốc cây ngô đồng, bấm số điện thoại của Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm cái điện thoại đang rung, một lúc lâu sau mới nhấc máy: “Alo.”

Chu Phó không có kinh nghiệm đối phó với những chuyện thế này, chần chừ hai giây: “Anh xin lỗi em.”

“Xin lỗi?” Mã Gia Gia hỏi, “Anh xin lỗi chuyện gì?”

Chu Phó bị hỏi khó, anh làm sao mà biết được? Chu Phó: “Anh làm em không vui.”

Mã Gia Gia: “Anh tự giác như vậy, chắc chắn sẽ không làm sai chuyện gì, sao có thể làm em không vui được?”

Chu Phó bị boomerang cắm phập vào người, nói vào trọng tâm: “Gia Gia, chuyện của chúng ta tạm để sang một bên, em nói cho anh biết trước, cuối tuần đi Hàng Châu làm gì?”

Chu Phó ngồi trong xe, suy nghĩ chừng mười phút đồng hồ, đừng nói là nghĩ thông, đến một chút manh mối cũng không có, anh cảm thấy làm nghiên cứu khoa học năm xưa cũng không khó đến thế.

Chu Phó xuống xe, bước đến trước cửa sổ phòng bảo vệ, bảo vệ trực ban không phải là người lần trước. Chu Phó: “Chào anh, tôi tìm Mã Gia Gia ở phòng 807, anh có thể mở cửa giúp tôi được không?”

Bảo vệ nhìn Chu Phó một cái: “Anh gọi điện thoại cho cô ấy, bảo cô ấy xuống đón anh.”

Chu Phó: “… Được.”

Chu Phó đi sang một bên, dưới gốc cây ngô đồng, bấm số điện thoại của Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm cái điện thoại đang rung, một lúc lâu sau mới nhấc máy: “Alo.”

Chu Phó không có kinh nghiệm đối phó với những chuyện thế này, chần chừ hai giây: “Anh xin lỗi em.”

“Xin lỗi?” Mã Gia Gia hỏi, “Anh xin lỗi chuyện gì?”

Chu Phó bị hỏi khó, anh làm sao mà biết được? Chu Phó: “Anh làm em không vui.”

Mã Gia Gia: “Anh tự giác như vậy, chắc chắn sẽ không làm sai chuyện gì, sao có thể làm em không vui được?”

Chu Phó bị boomerang cắm phập vào người, nói vào trọng tâm: “Gia Gia, chuyện của chúng ta tạm để sang một bên, em nói cho anh biết trước, cuối tuần đi Hàng Châu làm gì?”

Chu Phó ngồi trong xe, suy nghĩ chừng mười phút đồng hồ, đừng nói là nghĩ thông, đến một chút manh mối cũng không có, anh cảm thấy làm nghiên cứu khoa học năm xưa cũng không khó đến thế.

Chu Phó xuống xe, bước đến trước cửa sổ phòng bảo vệ, bảo vệ trực ban không phải là người lần trước. Chu Phó: “Chào anh, tôi tìm Mã Gia Gia ở phòng 807, anh có thể mở cửa giúp tôi được không?”

Bảo vệ nhìn Chu Phó một cái: “Anh gọi điện thoại cho cô ấy, bảo cô ấy xuống đón anh.”

Chu Phó: “… Được.”

Chu Phó đi sang một bên, dưới gốc cây ngô đồng, bấm số điện thoại của Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm cái điện thoại đang rung, một lúc lâu sau mới nhấc máy: “Alo.”

Chu Phó không có kinh nghiệm đối phó với những chuyện thế này, chần chừ hai giây: “Anh xin lỗi em.”

“Xin lỗi?” Mã Gia Gia hỏi, “Anh xin lỗi chuyện gì?”

Chu Phó bị hỏi khó, anh làm sao mà biết được? Chu Phó: “Anh làm em không vui.”

Mã Gia Gia: “Anh tự giác như vậy, chắc chắn sẽ không làm sai chuyện gì, sao có thể làm em không vui được?”

Chu Phó bị boomerang cắm phập vào người, nói vào trọng tâm: “Gia Gia, chuyện của chúng ta tạm để sang một bên, em nói cho anh biết trước, cuối tuần đi Hàng Châu làm gì?”

Chu Phó ngồi trong xe, suy nghĩ chừng mười phút đồng hồ, đừng nói là nghĩ thông, đến một chút manh mối cũng không có, anh cảm thấy làm nghiên cứu khoa học năm xưa cũng không khó đến thế.

Chu Phó xuống xe, bước đến trước cửa sổ phòng bảo vệ, bảo vệ trực ban không phải là người lần trước. Chu Phó: “Chào anh, tôi tìm Mã Gia Gia ở phòng 807, anh có thể mở cửa giúp tôi được không?”

Bảo vệ nhìn Chu Phó một cái: “Anh gọi điện thoại cho cô ấy, bảo cô ấy xuống đón anh.”

Chu Phó: “… Được.”

Chu Phó đi sang một bên, dưới gốc cây ngô đồng, bấm số điện thoại của Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm cái điện thoại đang rung, một lúc lâu sau mới nhấc máy: “Alo.”

Chu Phó không có kinh nghiệm đối phó với những chuyện thế này, chần chừ hai giây: “Anh xin lỗi em.”

“Xin lỗi?” Mã Gia Gia hỏi, “Anh xin lỗi chuyện gì?”

Chu Phó bị hỏi khó, anh làm sao mà biết được? Chu Phó: “Anh làm em không vui.”

Mã Gia Gia: “Anh tự giác như vậy, chắc chắn sẽ không làm sai chuyện gì, sao có thể làm em không vui được?”

Chu Phó bị boomerang cắm phập vào người, nói vào trọng tâm: “Gia Gia, chuyện của chúng ta tạm để sang một bên, em nói cho anh biết trước, cuối tuần đi Hàng Châu làm gì?”

Mã Gia Gia lấy điện thoại ra đăng nhập diễn đàn, lướt xem bài viết.

Trên mạng cũng có một chút thảo luận về kết quả trận đấu giữa ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ và ‘Wolverine’, ngoài ra, trận đấu chiều nay ở sân bên cạnh đang được bàn tán sôi nổi, không phải là nghi ngờ về kết quả mà là ‘Thợ Săn Tối Thượng’ đã trực tiếp dùng bạo lực cắt nát ‘Cửu Vĩ Xà’ – hắc mã của giải đấu mùa này.

Mã Gia Gia bấm vào video.

Trận đấu bắt đầu chưa đầy một phút, vũ khí quay tốc độ cao của ‘Thợ Săn Tối Thượng’ đã chém mạnh vào ‘Cửu Vĩ Xà’, cánh tay kẹp vốn là niềm tự hào của ‘Cửu Vĩ Xà’ trực tiếp phế bỏ, ‘Thợ Săn Tối Thượng’ tiếp tục tấn công ‘Cửu Vĩ Xà’, chém đứt dải xích của nó, trong tình huống ‘Cửu Vĩ Xà’ đã mất đi khả năng di chuyển, nó áp sát và xẻ đôi thân thể của ‘Cửu Vĩ Xà’, các mảnh vỡ bay tung tóe trong nháy mắt.

‘Cửu Vĩ Xà’ bị KO đồng thời trực tiếp trở thành đống sắt vụn.

Video kết thúc ở cảnh người điều khiển ‘Cửu Vĩ Xà’ – một người đàn ông có râu quai nón – ôm đầu buồn bã không dám tin vào mắt mình.

Đây đã là con robot chiến đấu thứ tư bị ‘Thợ Săn Tối Thượng’ biến thành sắt vụn trong giải đấu mùa này, giữ vững kỷ lục “Không có con robot chiến đấu nào giữ được toàn thây trước mặt nó”.

Mã Gia Gia lướt xem các bình luận, đại khái chia làm hai phe.

Một phe cho rằng ‘Thợ Săn Tối Thượng’ quá bạo lực và máu me, không có sự đồng cảm.

Phe còn lại cho rằng đấu trường đối kháng vốn phải như vậy, mạnh được yếu thua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn