Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 53

Hai ngày trôi qua, Mã Gia Gia đã có thể ăn được rất nhiều thứ.

Chu Phó hỏi Mã Gia Gia muốn ăn gì, hai người nhắn qua nhắn lại, cuối cùng, Chu Phó đề nghị ngày mai là cuối tuần, anh có thể đích thân vào bếp.

Mã Gia Gia chấp nhận lời đề nghị.

Sáng sớm thứ Bảy, Chu Phó lái xe đến cửa chính tòa nhà ký túc xá phía sau viện nghiên cứu đón Mã Gia Gia.

Lúc Mã Gia Gia đeo balo ra khỏi cửa, vẫn còn đang nghĩ, không biết có đụng phải người quen nào không, kết quả là không có.

Mã Gia Gia vừa lên xe đã nói ngay: “Hoàng Vũ Hào biết chúng ta là bạn bè rồi, hôm đó anh mang đồ đến cho em, anh ấy đoán ra được.”

Chu Phó đối với việc này không có phản ứng gì lớn, mắt nhìn gương chiếu hậu, từ tốn bẻ vô lăng: “Cậu ta nói gì với em?”

Mã Gia Gia nhớ lại lời Hoàng Vũ Hào nói, phụt cười: “Anh ấy nói, sau này giàu sang xin đừng quên nhau.”

Chu Phó không nhịn được, cũng bật cười, sau đó mới nghiêm túc nói: “Có yêu cầu gì thì cứ trực tiếp đề xuất với Tô Nghiên, những thứ này không liên quan đến tình cảm, là quyền lợi mà các em giành được bằng chính thực lực của mình.”

Mắt Mã Gia Gia xoay tròn, nghiêng người bò lên bệ tỳ tay trung tâm, cô chớp chớp đôi mắt to: “Vậy… có thể nói với cô Tô là em muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của Chu tổng không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái rồi nhìn thẳng phía trước: “Chuyện này không tiện nói với Tô Nghiên.”

Anh hơi nhướng mày: “Em bảo cô ấy đến đề xuất với anh đi.”

Mã Gia Gia chun mũi, ‘hừ’ một tiếng, ngồi thẳng lại, cúi đầu nghịch vạt váy của mình.

Xe đỗ bên lề đường, hai người cùng đi đến một quán ăn nhỏ đã hẹn tối qua để ăn sáng.

Mã Gia Gia được ăn hoành thánh nước cá, một ngụm nước cá tươi ngon trượt qua đầu lưỡi, cô lại một lần nữa cảm nhận được sự tươi đẹp của cuộc đời.

Mã Gia Gia nhai chậm rãi, nuốt chậm rãi, ăn xong hai viên hoành thánh, sủi cảo hấp cỏ lăng và tiểu long bao vỏ mỏng do Chu Phó gọi được bưng lên bàn.

Sủi cảo hấp cỏ lăng, một cái to bằng nắm tay của Mã Gia Gia, cắn một miếng, bên trong là phần nhân cỏ lăng xanh mướt trộn mộc nhĩ và măng.

Mã Gia Gia nuốt nước bọt cái ực: “Anh Chu Phó.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Hai ngày trôi qua, Mã Gia Gia đã có thể ăn được rất nhiều thứ.

Chu Phó hỏi Mã Gia Gia muốn ăn gì, hai người nhắn qua nhắn lại, cuối cùng, Chu Phó đề nghị ngày mai là cuối tuần, anh có thể đích thân vào bếp.

Mã Gia Gia chấp nhận lời đề nghị.

Sáng sớm thứ Bảy, Chu Phó lái xe đến cửa chính tòa nhà ký túc xá phía sau viện nghiên cứu đón Mã Gia Gia.

Lúc Mã Gia Gia đeo balo ra khỏi cửa, vẫn còn đang nghĩ, không biết có đụng phải người quen nào không, kết quả là không có.

Mã Gia Gia vừa lên xe đã nói ngay: “Hoàng Vũ Hào biết chúng ta là bạn bè rồi, hôm đó anh mang đồ đến cho em, anh ấy đoán ra được.”

Chu Phó đối với việc này không có phản ứng gì lớn, mắt nhìn gương chiếu hậu, từ tốn bẻ vô lăng: “Cậu ta nói gì với em?”

Mã Gia Gia nhớ lại lời Hoàng Vũ Hào nói, phụt cười: “Anh ấy nói, sau này giàu sang xin đừng quên nhau.”

Chu Phó không nhịn được, cũng bật cười, sau đó mới nghiêm túc nói: “Có yêu cầu gì thì cứ trực tiếp đề xuất với Tô Nghiên, những thứ này không liên quan đến tình cảm, là quyền lợi mà các em giành được bằng chính thực lực của mình.”

Mắt Mã Gia Gia xoay tròn, nghiêng người bò lên bệ tỳ tay trung tâm, cô chớp chớp đôi mắt to: “Vậy… có thể nói với cô Tô là em muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của Chu tổng không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái rồi nhìn thẳng phía trước: “Chuyện này không tiện nói với Tô Nghiên.”

Anh hơi nhướng mày: “Em bảo cô ấy đến đề xuất với anh đi.”

Mã Gia Gia chun mũi, ‘hừ’ một tiếng, ngồi thẳng lại, cúi đầu nghịch vạt váy của mình.

Xe đỗ bên lề đường, hai người cùng đi đến một quán ăn nhỏ đã hẹn tối qua để ăn sáng.

Mã Gia Gia được ăn hoành thánh nước cá, một ngụm nước cá tươi ngon trượt qua đầu lưỡi, cô lại một lần nữa cảm nhận được sự tươi đẹp của cuộc đời.

Mã Gia Gia nhai chậm rãi, nuốt chậm rãi, ăn xong hai viên hoành thánh, sủi cảo hấp cỏ lăng và tiểu long bao vỏ mỏng do Chu Phó gọi được bưng lên bàn.

Sủi cảo hấp cỏ lăng, một cái to bằng nắm tay của Mã Gia Gia, cắn một miếng, bên trong là phần nhân cỏ lăng xanh mướt trộn mộc nhĩ và măng.

Mã Gia Gia nuốt nước bọt cái ực: “Anh Chu Phó.”

Hai ngày trôi qua, Mã Gia Gia đã có thể ăn được rất nhiều thứ.

Chu Phó hỏi Mã Gia Gia muốn ăn gì, hai người nhắn qua nhắn lại, cuối cùng, Chu Phó đề nghị ngày mai là cuối tuần, anh có thể đích thân vào bếp.

Mã Gia Gia chấp nhận lời đề nghị.

Sáng sớm thứ Bảy, Chu Phó lái xe đến cửa chính tòa nhà ký túc xá phía sau viện nghiên cứu đón Mã Gia Gia.

Lúc Mã Gia Gia đeo balo ra khỏi cửa, vẫn còn đang nghĩ, không biết có đụng phải người quen nào không, kết quả là không có.

Mã Gia Gia vừa lên xe đã nói ngay: “Hoàng Vũ Hào biết chúng ta là bạn bè rồi, hôm đó anh mang đồ đến cho em, anh ấy đoán ra được.”

Chu Phó đối với việc này không có phản ứng gì lớn, mắt nhìn gương chiếu hậu, từ tốn bẻ vô lăng: “Cậu ta nói gì với em?”

Mã Gia Gia nhớ lại lời Hoàng Vũ Hào nói, phụt cười: “Anh ấy nói, sau này giàu sang xin đừng quên nhau.”

Chu Phó không nhịn được, cũng bật cười, sau đó mới nghiêm túc nói: “Có yêu cầu gì thì cứ trực tiếp đề xuất với Tô Nghiên, những thứ này không liên quan đến tình cảm, là quyền lợi mà các em giành được bằng chính thực lực của mình.”

Mắt Mã Gia Gia xoay tròn, nghiêng người bò lên bệ tỳ tay trung tâm, cô chớp chớp đôi mắt to: “Vậy… có thể nói với cô Tô là em muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của Chu tổng không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái rồi nhìn thẳng phía trước: “Chuyện này không tiện nói với Tô Nghiên.”

Anh hơi nhướng mày: “Em bảo cô ấy đến đề xuất với anh đi.”

Mã Gia Gia chun mũi, ‘hừ’ một tiếng, ngồi thẳng lại, cúi đầu nghịch vạt váy của mình.

Xe đỗ bên lề đường, hai người cùng đi đến một quán ăn nhỏ đã hẹn tối qua để ăn sáng.

Mã Gia Gia được ăn hoành thánh nước cá, một ngụm nước cá tươi ngon trượt qua đầu lưỡi, cô lại một lần nữa cảm nhận được sự tươi đẹp của cuộc đời.

Mã Gia Gia nhai chậm rãi, nuốt chậm rãi, ăn xong hai viên hoành thánh, sủi cảo hấp cỏ lăng và tiểu long bao vỏ mỏng do Chu Phó gọi được bưng lên bàn.

Sủi cảo hấp cỏ lăng, một cái to bằng nắm tay của Mã Gia Gia, cắn một miếng, bên trong là phần nhân cỏ lăng xanh mướt trộn mộc nhĩ và măng.

Mã Gia Gia nuốt nước bọt cái ực: “Anh Chu Phó.”

Hai ngày trôi qua, Mã Gia Gia đã có thể ăn được rất nhiều thứ.

Chu Phó hỏi Mã Gia Gia muốn ăn gì, hai người nhắn qua nhắn lại, cuối cùng, Chu Phó đề nghị ngày mai là cuối tuần, anh có thể đích thân vào bếp.

Mã Gia Gia chấp nhận lời đề nghị.

Sáng sớm thứ Bảy, Chu Phó lái xe đến cửa chính tòa nhà ký túc xá phía sau viện nghiên cứu đón Mã Gia Gia.

Lúc Mã Gia Gia đeo balo ra khỏi cửa, vẫn còn đang nghĩ, không biết có đụng phải người quen nào không, kết quả là không có.

Mã Gia Gia vừa lên xe đã nói ngay: “Hoàng Vũ Hào biết chúng ta là bạn bè rồi, hôm đó anh mang đồ đến cho em, anh ấy đoán ra được.”

Chu Phó đối với việc này không có phản ứng gì lớn, mắt nhìn gương chiếu hậu, từ tốn bẻ vô lăng: “Cậu ta nói gì với em?”

Mã Gia Gia nhớ lại lời Hoàng Vũ Hào nói, phụt cười: “Anh ấy nói, sau này giàu sang xin đừng quên nhau.”

Chu Phó không nhịn được, cũng bật cười, sau đó mới nghiêm túc nói: “Có yêu cầu gì thì cứ trực tiếp đề xuất với Tô Nghiên, những thứ này không liên quan đến tình cảm, là quyền lợi mà các em giành được bằng chính thực lực của mình.”

Mắt Mã Gia Gia xoay tròn, nghiêng người bò lên bệ tỳ tay trung tâm, cô chớp chớp đôi mắt to: “Vậy… có thể nói với cô Tô là em muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của Chu tổng không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái rồi nhìn thẳng phía trước: “Chuyện này không tiện nói với Tô Nghiên.”

Anh hơi nhướng mày: “Em bảo cô ấy đến đề xuất với anh đi.”

Mã Gia Gia chun mũi, ‘hừ’ một tiếng, ngồi thẳng lại, cúi đầu nghịch vạt váy của mình.

Xe đỗ bên lề đường, hai người cùng đi đến một quán ăn nhỏ đã hẹn tối qua để ăn sáng.

Mã Gia Gia được ăn hoành thánh nước cá, một ngụm nước cá tươi ngon trượt qua đầu lưỡi, cô lại một lần nữa cảm nhận được sự tươi đẹp của cuộc đời.

Mã Gia Gia nhai chậm rãi, nuốt chậm rãi, ăn xong hai viên hoành thánh, sủi cảo hấp cỏ lăng và tiểu long bao vỏ mỏng do Chu Phó gọi được bưng lên bàn.

Sủi cảo hấp cỏ lăng, một cái to bằng nắm tay của Mã Gia Gia, cắn một miếng, bên trong là phần nhân cỏ lăng xanh mướt trộn mộc nhĩ và măng.

Mã Gia Gia nuốt nước bọt cái ực: “Anh Chu Phó.”

Hai ngày trôi qua, Mã Gia Gia đã có thể ăn được rất nhiều thứ.

Chu Phó hỏi Mã Gia Gia muốn ăn gì, hai người nhắn qua nhắn lại, cuối cùng, Chu Phó đề nghị ngày mai là cuối tuần, anh có thể đích thân vào bếp.

Mã Gia Gia chấp nhận lời đề nghị.

Sáng sớm thứ Bảy, Chu Phó lái xe đến cửa chính tòa nhà ký túc xá phía sau viện nghiên cứu đón Mã Gia Gia.

Lúc Mã Gia Gia đeo balo ra khỏi cửa, vẫn còn đang nghĩ, không biết có đụng phải người quen nào không, kết quả là không có.

Mã Gia Gia vừa lên xe đã nói ngay: “Hoàng Vũ Hào biết chúng ta là bạn bè rồi, hôm đó anh mang đồ đến cho em, anh ấy đoán ra được.”

Chu Phó đối với việc này không có phản ứng gì lớn, mắt nhìn gương chiếu hậu, từ tốn bẻ vô lăng: “Cậu ta nói gì với em?”

Mã Gia Gia nhớ lại lời Hoàng Vũ Hào nói, phụt cười: “Anh ấy nói, sau này giàu sang xin đừng quên nhau.”

Chu Phó không nhịn được, cũng bật cười, sau đó mới nghiêm túc nói: “Có yêu cầu gì thì cứ trực tiếp đề xuất với Tô Nghiên, những thứ này không liên quan đến tình cảm, là quyền lợi mà các em giành được bằng chính thực lực của mình.”

Mắt Mã Gia Gia xoay tròn, nghiêng người bò lên bệ tỳ tay trung tâm, cô chớp chớp đôi mắt to: “Vậy… có thể nói với cô Tô là em muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của Chu tổng không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái rồi nhìn thẳng phía trước: “Chuyện này không tiện nói với Tô Nghiên.”

Anh hơi nhướng mày: “Em bảo cô ấy đến đề xuất với anh đi.”

Mã Gia Gia chun mũi, ‘hừ’ một tiếng, ngồi thẳng lại, cúi đầu nghịch vạt váy của mình.

Xe đỗ bên lề đường, hai người cùng đi đến một quán ăn nhỏ đã hẹn tối qua để ăn sáng.

Mã Gia Gia được ăn hoành thánh nước cá, một ngụm nước cá tươi ngon trượt qua đầu lưỡi, cô lại một lần nữa cảm nhận được sự tươi đẹp của cuộc đời.

Mã Gia Gia nhai chậm rãi, nuốt chậm rãi, ăn xong hai viên hoành thánh, sủi cảo hấp cỏ lăng và tiểu long bao vỏ mỏng do Chu Phó gọi được bưng lên bàn.

Sủi cảo hấp cỏ lăng, một cái to bằng nắm tay của Mã Gia Gia, cắn một miếng, bên trong là phần nhân cỏ lăng xanh mướt trộn mộc nhĩ và măng.

Mã Gia Gia nuốt nước bọt cái ực: “Anh Chu Phó.”

Chu Phó gật đầu: “Ừm.”

Lưu Khải không ngờ Chu Phó lại gật đầu, vội vàng hỏi: “Là Tô Nghiên sao? Tháng trước cô ấy đến tìm tôi lấy tài liệu, còn nhắc đến cậu, tôi nghe nói dạo này hai người liên lạc rất mật thiết.”

Chu Phó: “Không phải Tô Nghiên, với Tô Nghiên chỉ là liên lạc công việc.”

Chu Phó chỉ phủ nhận Tô Nghiên.

Lưu Khải: “Có bạn gái thật rồi à? Thằng nhóc này! Sao không dẫn ra cho tôi gặp mặt chút hả?”

Chu Phó: “Vẫn chưa phải bạn gái.”

Lưu Khải nhìn chằm chằm Chu Phó một hồi, trêu chọc: “Sao thế? Tán không đổ à?”

“Cũng… tạm ổn…” Chu Phó tự cảm nhận, trong đầu hiện lên những phản ứng nhỏ sinh động của Mã Gia Gia, bất giác khóe miệng cong lên, “Chỉ là… tuổi cô ấy còn nhỏ nên cũng không theo đuổi quá gắt gao, muốn để cô ấy… nhìn thêm một chút, lựa chọn thêm một chút.”

Tuổi của Mã Gia Gia vốn dĩ đã nhỏ, hai người tuy quen biết nhau đã lâu nhưng thời gian chung sống dưới thân phận người trưởng thành không nhiều, Mã Gia Gia lại đang đối mặt với cuộc thi áp lực cao, không thể phân tâm, không thể bị ảnh hưởng. Dù nhìn thế nào, hiện tại cũng chỉ nên là giai đoạn để Chu Phó thể hiện chứ chưa phải là thời cơ để tiến thêm một bước.

Lưu Khải không biết nhiều như vậy, chỉ đành nương theo lời mà hỏi: “Còn có người không chọn trúng cậu sao?”

Chu Phó nhớ lại tờ giấy viết chữ ‘KO’ của Mã Gia Gia, bất lực thở dài, có chút mùi vị tự trêu chọc mình: “Không biết nữa, hình như tôi trong mắt cô ấy… mức độ hài lòng chỉ có 80% thôi.”

Lưu Khải bật cười: “Mức độ hài lòng 80%? Cái quái gì thế? 20% kia trừ của cậu ở điểm nào?!”

Chu Phó cũng cười theo, cười rồi lắc đầu.

Cô nhóc đó không cho hỏi, hễ nhắc đến là lại giở trò lưu manh bảo đau răng cho nên anh mới đau đầu đây, chẳng làm gì được cô cả.

Tuy nhiên, nếu không phải là 100%, vậy thì cứ xoắn xuýt vào 20% kia cũng không cần thiết, chỉ chứng tỏ anh vẫn cần phải cố gắng.

Cười thì cười, Lưu Khải kéo câu chuyện lại: “Nói vậy là cậu cứ đợi cô ấy chọn lựa à? Cậu không theo đuổi gắt hơn chút đi? Không sợ cô ấy bị người đàn ông khác nẫng tay trên, cướp mất sao?”

Chu Phó nghe vậy, nụ cười trên mặt nhạt dần đi một cách hờ hững, rồi trong khoảnh khắc tiếp theo lại cố ý khôi phục: “Nếu là người tốt hơn tôi, người mà cô ấy thích, thì tất nhiên là chúc phúc cho cô ấy rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn