Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 52

Ngay đêm hôm đó, Mã Gia Gia bị đau đến tỉnh giấc từ trong mộng, thức dậy uống một viên thuốc giảm đau, cô cứ nghĩ ngày hôm sau có thể sẽ sưng lên thành cái đầu heo to, kết quả lại không hề, lực cắn cũng đã hồi phục hơn phân nửa, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Nha sĩ nói, không được vận động mạnh.

Mã Gia Gia cũng tuân thủ đàng hoàng, buổi sáng không ra ngoài chạy bộ, tự hâm nóng sữa cho mình, hấp trứng gà.

Sữa rót vào cốc thủy tinh, trứng đập vào bát sứ, thêm nước khuấy đều, cùng cho vào nồi hấp đun, nhấn công tắc, lớp vỏ trong suốt rất nhanh đã bị màn sương mù mờ ảo che phủ.

Mã Gia Gia bước ra ban công.

Buổi sáng cuối tháng Tám đã có thêm vài phần mát mẻ của đầu thu so với giữa mùa hè chói chang, lá cây ngô đồng Pháp dưới lầu cũng sẫm màu hơn nhiều so với giữa hè, ánh nắng xuyên qua tán cây xanh đậm, rải xuống mặt đất những vụn vàng lấp lánh.

Mã Gia Gia hít sâu một hơi, tiếp đó vươn vai duỗi chân, vặn eo xoay hông, thư giãn cơ thể.

Không lâu sau, nồi hấp phát ra tiếng bíp bíp báo hiệu, Mã Gia Gia quay lại phòng, rút phích cắm, mở nắp ra, mùi thơm của sữa và mùi thơm của trứng hòa quyện với hơi nóng phả vào mặt.

Mã Gia Gia ăn sáng xong, mở máy tính lên, tìm kiếm các tài liệu liên quan đến luận văn.

Lúc này điện thoại rung lên một cái, là hình ảnh bữa sáng Chu Phó gửi tới, một bát cháo trắng, hai quả trứng luộc, hai cái bánh bao.

Mã Gia Gia nhìn bức ảnh vài giây, vui đến mức không kìm được.

Hôm qua cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Chu Phó lại thật sự để cô quản chuyện ăn uống, nhưng bữa sáng này cũng quá lành mạnh rồi, khiến cô không có chút không gian nào để trêu chọc cả. Điện thoại lại rung một cái, tin nhắn nhảy ra.

Chu Phó: [Còn đau không?]

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngay đêm hôm đó, Mã Gia Gia bị đau đến tỉnh giấc từ trong mộng, thức dậy uống một viên thuốc giảm đau, cô cứ nghĩ ngày hôm sau có thể sẽ sưng lên thành cái đầu heo to, kết quả lại không hề, lực cắn cũng đã hồi phục hơn phân nửa, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Nha sĩ nói, không được vận động mạnh.

Mã Gia Gia cũng tuân thủ đàng hoàng, buổi sáng không ra ngoài chạy bộ, tự hâm nóng sữa cho mình, hấp trứng gà.

Sữa rót vào cốc thủy tinh, trứng đập vào bát sứ, thêm nước khuấy đều, cùng cho vào nồi hấp đun, nhấn công tắc, lớp vỏ trong suốt rất nhanh đã bị màn sương mù mờ ảo che phủ.

Mã Gia Gia bước ra ban công.

Buổi sáng cuối tháng Tám đã có thêm vài phần mát mẻ của đầu thu so với giữa mùa hè chói chang, lá cây ngô đồng Pháp dưới lầu cũng sẫm màu hơn nhiều so với giữa hè, ánh nắng xuyên qua tán cây xanh đậm, rải xuống mặt đất những vụn vàng lấp lánh.

Mã Gia Gia hít sâu một hơi, tiếp đó vươn vai duỗi chân, vặn eo xoay hông, thư giãn cơ thể.

Không lâu sau, nồi hấp phát ra tiếng bíp bíp báo hiệu, Mã Gia Gia quay lại phòng, rút phích cắm, mở nắp ra, mùi thơm của sữa và mùi thơm của trứng hòa quyện với hơi nóng phả vào mặt.

Mã Gia Gia ăn sáng xong, mở máy tính lên, tìm kiếm các tài liệu liên quan đến luận văn.

Lúc này điện thoại rung lên một cái, là hình ảnh bữa sáng Chu Phó gửi tới, một bát cháo trắng, hai quả trứng luộc, hai cái bánh bao.

Mã Gia Gia nhìn bức ảnh vài giây, vui đến mức không kìm được.

Hôm qua cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Chu Phó lại thật sự để cô quản chuyện ăn uống, nhưng bữa sáng này cũng quá lành mạnh rồi, khiến cô không có chút không gian nào để trêu chọc cả. Điện thoại lại rung một cái, tin nhắn nhảy ra.

Chu Phó: [Còn đau không?]

Ngay đêm hôm đó, Mã Gia Gia bị đau đến tỉnh giấc từ trong mộng, thức dậy uống một viên thuốc giảm đau, cô cứ nghĩ ngày hôm sau có thể sẽ sưng lên thành cái đầu heo to, kết quả lại không hề, lực cắn cũng đã hồi phục hơn phân nửa, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Nha sĩ nói, không được vận động mạnh.

Mã Gia Gia cũng tuân thủ đàng hoàng, buổi sáng không ra ngoài chạy bộ, tự hâm nóng sữa cho mình, hấp trứng gà.

Sữa rót vào cốc thủy tinh, trứng đập vào bát sứ, thêm nước khuấy đều, cùng cho vào nồi hấp đun, nhấn công tắc, lớp vỏ trong suốt rất nhanh đã bị màn sương mù mờ ảo che phủ.

Mã Gia Gia bước ra ban công.

Buổi sáng cuối tháng Tám đã có thêm vài phần mát mẻ của đầu thu so với giữa mùa hè chói chang, lá cây ngô đồng Pháp dưới lầu cũng sẫm màu hơn nhiều so với giữa hè, ánh nắng xuyên qua tán cây xanh đậm, rải xuống mặt đất những vụn vàng lấp lánh.

Mã Gia Gia hít sâu một hơi, tiếp đó vươn vai duỗi chân, vặn eo xoay hông, thư giãn cơ thể.

Không lâu sau, nồi hấp phát ra tiếng bíp bíp báo hiệu, Mã Gia Gia quay lại phòng, rút phích cắm, mở nắp ra, mùi thơm của sữa và mùi thơm của trứng hòa quyện với hơi nóng phả vào mặt.

Mã Gia Gia ăn sáng xong, mở máy tính lên, tìm kiếm các tài liệu liên quan đến luận văn.

Lúc này điện thoại rung lên một cái, là hình ảnh bữa sáng Chu Phó gửi tới, một bát cháo trắng, hai quả trứng luộc, hai cái bánh bao.

Mã Gia Gia nhìn bức ảnh vài giây, vui đến mức không kìm được.

Hôm qua cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Chu Phó lại thật sự để cô quản chuyện ăn uống, nhưng bữa sáng này cũng quá lành mạnh rồi, khiến cô không có chút không gian nào để trêu chọc cả. Điện thoại lại rung một cái, tin nhắn nhảy ra.

Chu Phó: [Còn đau không?]

Ngay đêm hôm đó, Mã Gia Gia bị đau đến tỉnh giấc từ trong mộng, thức dậy uống một viên thuốc giảm đau, cô cứ nghĩ ngày hôm sau có thể sẽ sưng lên thành cái đầu heo to, kết quả lại không hề, lực cắn cũng đã hồi phục hơn phân nửa, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Nha sĩ nói, không được vận động mạnh.

Mã Gia Gia cũng tuân thủ đàng hoàng, buổi sáng không ra ngoài chạy bộ, tự hâm nóng sữa cho mình, hấp trứng gà.

Sữa rót vào cốc thủy tinh, trứng đập vào bát sứ, thêm nước khuấy đều, cùng cho vào nồi hấp đun, nhấn công tắc, lớp vỏ trong suốt rất nhanh đã bị màn sương mù mờ ảo che phủ.

Mã Gia Gia bước ra ban công.

Buổi sáng cuối tháng Tám đã có thêm vài phần mát mẻ của đầu thu so với giữa mùa hè chói chang, lá cây ngô đồng Pháp dưới lầu cũng sẫm màu hơn nhiều so với giữa hè, ánh nắng xuyên qua tán cây xanh đậm, rải xuống mặt đất những vụn vàng lấp lánh.

Mã Gia Gia hít sâu một hơi, tiếp đó vươn vai duỗi chân, vặn eo xoay hông, thư giãn cơ thể.

Không lâu sau, nồi hấp phát ra tiếng bíp bíp báo hiệu, Mã Gia Gia quay lại phòng, rút phích cắm, mở nắp ra, mùi thơm của sữa và mùi thơm của trứng hòa quyện với hơi nóng phả vào mặt.

Mã Gia Gia ăn sáng xong, mở máy tính lên, tìm kiếm các tài liệu liên quan đến luận văn.

Lúc này điện thoại rung lên một cái, là hình ảnh bữa sáng Chu Phó gửi tới, một bát cháo trắng, hai quả trứng luộc, hai cái bánh bao.

Mã Gia Gia nhìn bức ảnh vài giây, vui đến mức không kìm được.

Hôm qua cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Chu Phó lại thật sự để cô quản chuyện ăn uống, nhưng bữa sáng này cũng quá lành mạnh rồi, khiến cô không có chút không gian nào để trêu chọc cả. Điện thoại lại rung một cái, tin nhắn nhảy ra.

Chu Phó: [Còn đau không?]

Ngay đêm hôm đó, Mã Gia Gia bị đau đến tỉnh giấc từ trong mộng, thức dậy uống một viên thuốc giảm đau, cô cứ nghĩ ngày hôm sau có thể sẽ sưng lên thành cái đầu heo to, kết quả lại không hề, lực cắn cũng đã hồi phục hơn phân nửa, cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Nha sĩ nói, không được vận động mạnh.

Mã Gia Gia cũng tuân thủ đàng hoàng, buổi sáng không ra ngoài chạy bộ, tự hâm nóng sữa cho mình, hấp trứng gà.

Sữa rót vào cốc thủy tinh, trứng đập vào bát sứ, thêm nước khuấy đều, cùng cho vào nồi hấp đun, nhấn công tắc, lớp vỏ trong suốt rất nhanh đã bị màn sương mù mờ ảo che phủ.

Mã Gia Gia bước ra ban công.

Buổi sáng cuối tháng Tám đã có thêm vài phần mát mẻ của đầu thu so với giữa mùa hè chói chang, lá cây ngô đồng Pháp dưới lầu cũng sẫm màu hơn nhiều so với giữa hè, ánh nắng xuyên qua tán cây xanh đậm, rải xuống mặt đất những vụn vàng lấp lánh.

Mã Gia Gia hít sâu một hơi, tiếp đó vươn vai duỗi chân, vặn eo xoay hông, thư giãn cơ thể.

Không lâu sau, nồi hấp phát ra tiếng bíp bíp báo hiệu, Mã Gia Gia quay lại phòng, rút phích cắm, mở nắp ra, mùi thơm của sữa và mùi thơm của trứng hòa quyện với hơi nóng phả vào mặt.

Mã Gia Gia ăn sáng xong, mở máy tính lên, tìm kiếm các tài liệu liên quan đến luận văn.

Lúc này điện thoại rung lên một cái, là hình ảnh bữa sáng Chu Phó gửi tới, một bát cháo trắng, hai quả trứng luộc, hai cái bánh bao.

Mã Gia Gia nhìn bức ảnh vài giây, vui đến mức không kìm được.

Hôm qua cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ Chu Phó lại thật sự để cô quản chuyện ăn uống, nhưng bữa sáng này cũng quá lành mạnh rồi, khiến cô không có chút không gian nào để trêu chọc cả. Điện thoại lại rung một cái, tin nhắn nhảy ra.

Chu Phó: [Còn đau không?]

Hoàng Vũ Hào lập tức nắm lấy bằng cả hai tay: “Chị Gia, sau này giàu sang, xin đừng quên nhau nha!

Mã Gia Gia rút tay ra, dở khóc dở cười: “Em đã bảo rồi, đừng chọc em cười!”

Hoàng Vũ Hào lại gật đầu, kéo cửa buồng thang bộ cho Mã Gia Gia, làm động tác ‘Xin mời’.

Mã Gia Gia cạn lời.

Mã Gia Gia về ký túc xá viết luận văn một lúc, vừa đói vừa không có cảm giác thèm ăn, tắt máy tính, nạo một bát chuối nghiền, bỏ vào máy hấp.

Mã Gia Gia chán nản lấy điện thoại ra, có tin nhắn chưa đọc, cô mở ra, là hình ảnh bữa tối mà Chu Phó gửi tới ban nãy.

Một bát mì thanh đạm, trên mặt thả một quả trứng, vài cọng rau xanh.

Haiz!

Còn bảo là thèm.

Cái thứ canh trong nước nhạt này, làm sao mà khiến người ta thèm cho được?

Mã Gia Gia bỏ điện thoại xuống, bỗng nhiên, cái đầu đang trống rỗng lóe lên một tia sáng, cô vội vàng cầm điện thoại lên, lật xem lại những bức ảnh Chu Phó gửi đến trong hai ngày nay.

Sau đó cô ôm điện thoại, đôi mắt cười híp lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn