Cửa phòng mở ra.
Hai tay Chu Phó đều xách đồ, liếc nhìn thấy không cần thay giày liền trực tiếp bước vào nhà.
Chu Phó: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Mã Gia Gia đóng cửa lại: “Đỡ nhiều rồi ạ.”
Chu Phó đặt toàn bộ đồ đạc lên bàn, Mã Gia Gia bước theo đến cạnh bàn nhìn Chu Phó, cũng nhìn xem anh đã mang theo những thứ gì.
Chu Phó lấy một hộp cơm từ trong túi thực phẩm ra, mở nắp, đặt vào chỗ bên cạnh:
“Đã ba tiếng rồi, có thể ăn đồ ăn được rồi.”
Nói xong, anh kéo cái ghế bên cạnh ra.
Mã Gia Gia ngồi xuống, nhìn món súp đặc màu trắng sữa trong hộp cơm, hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô, anh đưa cái thìa qua: “Hôm nay em chỉ có thể ăn món này.”
Mã Gia Gia chằm chằm nhìn Chu Phó một cái rồi nhận lấy cái thìa.
Miệng Mã Gia Gia chỉ có thể há to được một nửa, cái thìa hình bầu dục dẹt và nhỏ, lại vừa vặn hợp lý.
Món súp đặc màu trắng sữa ngon hơn nhiều so với tưởng tượng của Mã Gia Gia, có cả lớp bùn thức ăn nhuyễn mịn, có thể nếm được hương vị nguyên bản của nguyên liệu.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Cửa phòng mở ra.
Hai tay Chu Phó đều xách đồ, liếc nhìn thấy không cần thay giày liền trực tiếp bước vào nhà.
Chu Phó: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Mã Gia Gia đóng cửa lại: “Đỡ nhiều rồi ạ.”
Chu Phó đặt toàn bộ đồ đạc lên bàn, Mã Gia Gia bước theo đến cạnh bàn nhìn Chu Phó, cũng nhìn xem anh đã mang theo những thứ gì.
Chu Phó lấy một hộp cơm từ trong túi thực phẩm ra, mở nắp, đặt vào chỗ bên cạnh:
“Đã ba tiếng rồi, có thể ăn đồ ăn được rồi.”
Nói xong, anh kéo cái ghế bên cạnh ra.
Mã Gia Gia ngồi xuống, nhìn món súp đặc màu trắng sữa trong hộp cơm, hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô, anh đưa cái thìa qua: “Hôm nay em chỉ có thể ăn món này.”
Mã Gia Gia chằm chằm nhìn Chu Phó một cái rồi nhận lấy cái thìa.
Miệng Mã Gia Gia chỉ có thể há to được một nửa, cái thìa hình bầu dục dẹt và nhỏ, lại vừa vặn hợp lý.
Món súp đặc màu trắng sữa ngon hơn nhiều so với tưởng tượng của Mã Gia Gia, có cả lớp bùn thức ăn nhuyễn mịn, có thể nếm được hương vị nguyên bản của nguyên liệu.
Cửa phòng mở ra.
Hai tay Chu Phó đều xách đồ, liếc nhìn thấy không cần thay giày liền trực tiếp bước vào nhà.
Chu Phó: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Mã Gia Gia đóng cửa lại: “Đỡ nhiều rồi ạ.”
Chu Phó đặt toàn bộ đồ đạc lên bàn, Mã Gia Gia bước theo đến cạnh bàn nhìn Chu Phó, cũng nhìn xem anh đã mang theo những thứ gì.
Chu Phó lấy một hộp cơm từ trong túi thực phẩm ra, mở nắp, đặt vào chỗ bên cạnh:
“Đã ba tiếng rồi, có thể ăn đồ ăn được rồi.”
Nói xong, anh kéo cái ghế bên cạnh ra.
Mã Gia Gia ngồi xuống, nhìn món súp đặc màu trắng sữa trong hộp cơm, hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô, anh đưa cái thìa qua: “Hôm nay em chỉ có thể ăn món này.”
Mã Gia Gia chằm chằm nhìn Chu Phó một cái rồi nhận lấy cái thìa.
Miệng Mã Gia Gia chỉ có thể há to được một nửa, cái thìa hình bầu dục dẹt và nhỏ, lại vừa vặn hợp lý.
Món súp đặc màu trắng sữa ngon hơn nhiều so với tưởng tượng của Mã Gia Gia, có cả lớp bùn thức ăn nhuyễn mịn, có thể nếm được hương vị nguyên bản của nguyên liệu.
Cửa phòng mở ra.
Hai tay Chu Phó đều xách đồ, liếc nhìn thấy không cần thay giày liền trực tiếp bước vào nhà.
Chu Phó: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Mã Gia Gia đóng cửa lại: “Đỡ nhiều rồi ạ.”
Chu Phó đặt toàn bộ đồ đạc lên bàn, Mã Gia Gia bước theo đến cạnh bàn nhìn Chu Phó, cũng nhìn xem anh đã mang theo những thứ gì.
Chu Phó lấy một hộp cơm từ trong túi thực phẩm ra, mở nắp, đặt vào chỗ bên cạnh:
“Đã ba tiếng rồi, có thể ăn đồ ăn được rồi.”
Nói xong, anh kéo cái ghế bên cạnh ra.
Mã Gia Gia ngồi xuống, nhìn món súp đặc màu trắng sữa trong hộp cơm, hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô, anh đưa cái thìa qua: “Hôm nay em chỉ có thể ăn món này.”
Mã Gia Gia chằm chằm nhìn Chu Phó một cái rồi nhận lấy cái thìa.
Miệng Mã Gia Gia chỉ có thể há to được một nửa, cái thìa hình bầu dục dẹt và nhỏ, lại vừa vặn hợp lý.
Món súp đặc màu trắng sữa ngon hơn nhiều so với tưởng tượng của Mã Gia Gia, có cả lớp bùn thức ăn nhuyễn mịn, có thể nếm được hương vị nguyên bản của nguyên liệu.
Cửa phòng mở ra.
Hai tay Chu Phó đều xách đồ, liếc nhìn thấy không cần thay giày liền trực tiếp bước vào nhà.
Chu Phó: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Mã Gia Gia đóng cửa lại: “Đỡ nhiều rồi ạ.”
Chu Phó đặt toàn bộ đồ đạc lên bàn, Mã Gia Gia bước theo đến cạnh bàn nhìn Chu Phó, cũng nhìn xem anh đã mang theo những thứ gì.
Chu Phó lấy một hộp cơm từ trong túi thực phẩm ra, mở nắp, đặt vào chỗ bên cạnh:
“Đã ba tiếng rồi, có thể ăn đồ ăn được rồi.”
Nói xong, anh kéo cái ghế bên cạnh ra.
Mã Gia Gia ngồi xuống, nhìn món súp đặc màu trắng sữa trong hộp cơm, hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, dường như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cô, anh đưa cái thìa qua: “Hôm nay em chỉ có thể ăn món này.”
Mã Gia Gia chằm chằm nhìn Chu Phó một cái rồi nhận lấy cái thìa.
Miệng Mã Gia Gia chỉ có thể há to được một nửa, cái thìa hình bầu dục dẹt và nhỏ, lại vừa vặn hợp lý.
Món súp đặc màu trắng sữa ngon hơn nhiều so với tưởng tượng của Mã Gia Gia, có cả lớp bùn thức ăn nhuyễn mịn, có thể nếm được hương vị nguyên bản của nguyên liệu.
Chu Phó liếc mắt nhìn ra phía sau Mã Gia Gia, khoảnh khắc xoay mắt, giống như một con cáo xảo quyệt: “Hình như anh nhìn thấy tên mình rồi.”
Tim Mã Gia Gia đập như đánh trống, vo tờ giấy tạo ra tiếng sột soạt: “Anh nhìn nhầm rồi!”
Chu Phó híp mắt lại, sâu thẳm và đầy vẻ soi xét, giây tiếp theo, anh rướn mi mắt lên, tiến sát lại gần thêm vài phần: “Thế à?”
Mã Gia Gia cảm giác như có vật nặng gì đó đè lên trái tim, sắp không thở nổi nữa, da mặt cô nóng bừng lên, gồng mình chống đỡ vài giây, sau đó xoay người ôm lấy má phải: “Á~ đau quá… đau chết đi được…”
Cô rúc vào ghế sofa, nhét tờ giấy xuống dưới mông, hai tay ôm lấy má phải, nhìn thẳng vào anh, r*n r* kêu đau.
Hàng lông mày của Chu Phó hơi nhíu lại, trên mặt hiện rõ vẻ bất lực.
Mã Gia Gia: “Đau…”
“Hừ!” Khóe miệng Chu Phó vẽ nên một đường cong cực nhỏ, chiều chuộng và cam chịu gật đầu. Anh nói với giọng trầm, mang theo sự khàn khàn như bị chọc cho buồn cười, “Được, là anh nhìn nhầm.”
Mã Gia Gia lập tức ngậm miệng, ngoảnh mặt đi. Bầu không khí giằng co tan biến, càng cảm thấy hai má nóng ran.
Cô biết anh đã nhìn thấy.
Cô đành giở trò lưu manh thôi. Đã lật bài ngửa rồi.
Nếu đã lật bài ngửa thì phải có cách đánh của lật bài ngửa.