Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 50

— Nghe lời bạn trai cháu đi, chắc chắn cậu ấy cũng đã đi hỏi những nha sĩ khác rồi.

Lúc Mã Gia Gia nằm trên ghế điều trị nha khoa, trong đầu vẫn còn đang dư âm câu nói này, hơn nữa, vừa rồi Chu Phó cũng không hề phủ nhận…

Nha sĩ ngồi xuống, nhắc nhở: “Có thể sẽ hơi đau một chút, chúng ta tiêm thuốc tê trước.”

Một câu nói đã kéo tâm trí Mã Gia Gia quay lại. Đèn trần sáng chói mắt, chóp mũi toàn mùi thuốc sát trùng, bên tai quanh quẩn đủ loại tiếng lạch cạch điều chỉnh dụng cụ.

Mã Gia Gia chẳng còn tâm trí nào mà bay bướm nữa, cô nắm chặt tay vịn ghế, rất nhanh đã cảm nhận được lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nha sĩ cầm ống kim tiêm, ló đầu ra, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt: “Há miệng ra, tiêm thuốc tê cho cháu.”

Mã Gia Gia cố gắng há miệng.

Mũi kim tiêm thuốc tê đâm vào nướu, Mã Gia Gia không kìm được, hơi co rúm người lại: “Ưm~”

Nha sĩ: “Giữ miệng há ra, đừng cử động.”

Tiêm thuốc tê xong, nha sĩ lấy máy khoan ra: “Nếu cảm thấy rất khó chịu thì giơ tay trái lên ra hiệu nhé.”

Tiếp đó, tiếng máy khoan rè rè vang lên.

Rất nhanh, Mã Gia Gia đã giơ tay trái lên, tiếng rè rè dừng lại, Mã Gia Gia vùi người sang bên cạnh, nhổ ra một ngụm máu loãng.

Nha sĩ mở vòi nước, rót một cốc nước, chỉ dẫn: “Ngậm một ngụm nước, súc miệng đi.”

Mã Gia Gia súc miệng, liên tục nhổ ra máu loãng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

— Nghe lời bạn trai cháu đi, chắc chắn cậu ấy cũng đã đi hỏi những nha sĩ khác rồi.

Lúc Mã Gia Gia nằm trên ghế điều trị nha khoa, trong đầu vẫn còn đang dư âm câu nói này, hơn nữa, vừa rồi Chu Phó cũng không hề phủ nhận…

Nha sĩ ngồi xuống, nhắc nhở: “Có thể sẽ hơi đau một chút, chúng ta tiêm thuốc tê trước.”

Một câu nói đã kéo tâm trí Mã Gia Gia quay lại. Đèn trần sáng chói mắt, chóp mũi toàn mùi thuốc sát trùng, bên tai quanh quẩn đủ loại tiếng lạch cạch điều chỉnh dụng cụ.

Mã Gia Gia chẳng còn tâm trí nào mà bay bướm nữa, cô nắm chặt tay vịn ghế, rất nhanh đã cảm nhận được lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nha sĩ cầm ống kim tiêm, ló đầu ra, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt: “Há miệng ra, tiêm thuốc tê cho cháu.”

Mã Gia Gia cố gắng há miệng.

Mũi kim tiêm thuốc tê đâm vào nướu, Mã Gia Gia không kìm được, hơi co rúm người lại: “Ưm~”

Nha sĩ: “Giữ miệng há ra, đừng cử động.”

Tiêm thuốc tê xong, nha sĩ lấy máy khoan ra: “Nếu cảm thấy rất khó chịu thì giơ tay trái lên ra hiệu nhé.”

Tiếp đó, tiếng máy khoan rè rè vang lên.

Rất nhanh, Mã Gia Gia đã giơ tay trái lên, tiếng rè rè dừng lại, Mã Gia Gia vùi người sang bên cạnh, nhổ ra một ngụm máu loãng.

Nha sĩ mở vòi nước, rót một cốc nước, chỉ dẫn: “Ngậm một ngụm nước, súc miệng đi.”

Mã Gia Gia súc miệng, liên tục nhổ ra máu loãng.

— Nghe lời bạn trai cháu đi, chắc chắn cậu ấy cũng đã đi hỏi những nha sĩ khác rồi.

Lúc Mã Gia Gia nằm trên ghế điều trị nha khoa, trong đầu vẫn còn đang dư âm câu nói này, hơn nữa, vừa rồi Chu Phó cũng không hề phủ nhận…

Nha sĩ ngồi xuống, nhắc nhở: “Có thể sẽ hơi đau một chút, chúng ta tiêm thuốc tê trước.”

Một câu nói đã kéo tâm trí Mã Gia Gia quay lại. Đèn trần sáng chói mắt, chóp mũi toàn mùi thuốc sát trùng, bên tai quanh quẩn đủ loại tiếng lạch cạch điều chỉnh dụng cụ.

Mã Gia Gia chẳng còn tâm trí nào mà bay bướm nữa, cô nắm chặt tay vịn ghế, rất nhanh đã cảm nhận được lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nha sĩ cầm ống kim tiêm, ló đầu ra, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt: “Há miệng ra, tiêm thuốc tê cho cháu.”

Mã Gia Gia cố gắng há miệng.

Mũi kim tiêm thuốc tê đâm vào nướu, Mã Gia Gia không kìm được, hơi co rúm người lại: “Ưm~”

Nha sĩ: “Giữ miệng há ra, đừng cử động.”

Tiêm thuốc tê xong, nha sĩ lấy máy khoan ra: “Nếu cảm thấy rất khó chịu thì giơ tay trái lên ra hiệu nhé.”

Tiếp đó, tiếng máy khoan rè rè vang lên.

Rất nhanh, Mã Gia Gia đã giơ tay trái lên, tiếng rè rè dừng lại, Mã Gia Gia vùi người sang bên cạnh, nhổ ra một ngụm máu loãng.

Nha sĩ mở vòi nước, rót một cốc nước, chỉ dẫn: “Ngậm một ngụm nước, súc miệng đi.”

Mã Gia Gia súc miệng, liên tục nhổ ra máu loãng.

— Nghe lời bạn trai cháu đi, chắc chắn cậu ấy cũng đã đi hỏi những nha sĩ khác rồi.

Lúc Mã Gia Gia nằm trên ghế điều trị nha khoa, trong đầu vẫn còn đang dư âm câu nói này, hơn nữa, vừa rồi Chu Phó cũng không hề phủ nhận…

Nha sĩ ngồi xuống, nhắc nhở: “Có thể sẽ hơi đau một chút, chúng ta tiêm thuốc tê trước.”

Một câu nói đã kéo tâm trí Mã Gia Gia quay lại. Đèn trần sáng chói mắt, chóp mũi toàn mùi thuốc sát trùng, bên tai quanh quẩn đủ loại tiếng lạch cạch điều chỉnh dụng cụ.

Mã Gia Gia chẳng còn tâm trí nào mà bay bướm nữa, cô nắm chặt tay vịn ghế, rất nhanh đã cảm nhận được lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nha sĩ cầm ống kim tiêm, ló đầu ra, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt: “Há miệng ra, tiêm thuốc tê cho cháu.”

Mã Gia Gia cố gắng há miệng.

Mũi kim tiêm thuốc tê đâm vào nướu, Mã Gia Gia không kìm được, hơi co rúm người lại: “Ưm~”

Nha sĩ: “Giữ miệng há ra, đừng cử động.”

Tiêm thuốc tê xong, nha sĩ lấy máy khoan ra: “Nếu cảm thấy rất khó chịu thì giơ tay trái lên ra hiệu nhé.”

Tiếp đó, tiếng máy khoan rè rè vang lên.

Rất nhanh, Mã Gia Gia đã giơ tay trái lên, tiếng rè rè dừng lại, Mã Gia Gia vùi người sang bên cạnh, nhổ ra một ngụm máu loãng.

Nha sĩ mở vòi nước, rót một cốc nước, chỉ dẫn: “Ngậm một ngụm nước, súc miệng đi.”

Mã Gia Gia súc miệng, liên tục nhổ ra máu loãng.

— Nghe lời bạn trai cháu đi, chắc chắn cậu ấy cũng đã đi hỏi những nha sĩ khác rồi.

Lúc Mã Gia Gia nằm trên ghế điều trị nha khoa, trong đầu vẫn còn đang dư âm câu nói này, hơn nữa, vừa rồi Chu Phó cũng không hề phủ nhận…

Nha sĩ ngồi xuống, nhắc nhở: “Có thể sẽ hơi đau một chút, chúng ta tiêm thuốc tê trước.”

Một câu nói đã kéo tâm trí Mã Gia Gia quay lại. Đèn trần sáng chói mắt, chóp mũi toàn mùi thuốc sát trùng, bên tai quanh quẩn đủ loại tiếng lạch cạch điều chỉnh dụng cụ.

Mã Gia Gia chẳng còn tâm trí nào mà bay bướm nữa, cô nắm chặt tay vịn ghế, rất nhanh đã cảm nhận được lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Nha sĩ cầm ống kim tiêm, ló đầu ra, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt: “Há miệng ra, tiêm thuốc tê cho cháu.”

Mã Gia Gia cố gắng há miệng.

Mũi kim tiêm thuốc tê đâm vào nướu, Mã Gia Gia không kìm được, hơi co rúm người lại: “Ưm~”

Nha sĩ: “Giữ miệng há ra, đừng cử động.”

Tiêm thuốc tê xong, nha sĩ lấy máy khoan ra: “Nếu cảm thấy rất khó chịu thì giơ tay trái lên ra hiệu nhé.”

Tiếp đó, tiếng máy khoan rè rè vang lên.

Rất nhanh, Mã Gia Gia đã giơ tay trái lên, tiếng rè rè dừng lại, Mã Gia Gia vùi người sang bên cạnh, nhổ ra một ngụm máu loãng.

Nha sĩ mở vòi nước, rót một cốc nước, chỉ dẫn: “Ngậm một ngụm nước, súc miệng đi.”

Mã Gia Gia súc miệng, liên tục nhổ ra máu loãng.

Trả lời tin nhắn xong, Mã Gia Gia đặt điện thoại xuống.

Bỗng nhiên, cô nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình, ngồi thẳng lưng dậy, đưa tay phải lên, lật tới lật lui nhìn về phía trần nhà.

Bàn tay anh rất to, lòng bàn tay rất nóng, có thể sờ thấy xương, lại rất mềm mại.

Cũng coi như là, nắm tay rồi nhỉ?

Nhịn không được, khóe miệng cong lên, rồi lại vì kéo theo cơn đau của nửa khuôn mặt, cô vội vàng khống chế khóe miệng.

Trời dần tối. Điện thoại của Mã Gia Gia rung một cái, là tin nhắn Chu Phó gửi đến.

Chu Phó: [Em ở tầng mấy, phòng số mấy?]

Mã Gia Gia gửi số phòng qua.

Tòa nhà này trực thuộc viện nghiên cứu, cung cấp cho nhân sự nội bộ sử dụng, đều là dạng căn hộ nhỏ một phòng ngủ một phòng khách, lại không mua bán cho thuê, do đó, tỷ lệ lấp đầy phòng rất thấp.

Lúc này Mã Gia Gia mới sực nhớ ra, Chu Phó sắp tới, mình có nên dọn dẹp phòng một chút không, cô vội vàng kiểm tra.

Phòng không có vách ngăn, liếc mắt một cái là nhìn thấy hết.

Bình thường Mã Gia Gia không để đồ đạc bừa bãi, dăm bữa nửa tháng còn tổng vệ sinh một lần. Bây giờ cô chỉ việc dọn lại bộ đồ ngủ thay ra lúc sáng, đang tiện tay vứt trên giường.

Chẳng bao lâu, có tiếng gõ cửa phòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn