Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 54

Chu Phó về nhà, xách theo một ít trái cây.

Cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng ở sảnh bật sáng, Chu Phó đặt trái cây lên quầy, ngồi xuống thay giày, ánh mắt không chớp nhìn đôi giày vải kia. Trong một loạt những đôi giày nam màu sẫm, đôi giày vải đó đặc biệt thanh tú, nổi bật một cách đáng yêu.

Chu Phó vào nhà, rửa tay, bước nhẹ nhàng đến cửa phòng làm việc.

Hơn bốn giờ chiều, ánh nắng đã vơi bớt cái nóng bức và gay gắt của buổi trưa, xiên xiên xuyên qua lớp kính, nhuộm cả không gian một màu dịu dàng, nồng đượm.

Mã Gia Gia ngồi trước bàn làm việc, bóng người được ánh sáng của cái đèn bàn bao bọc, hàng mày khẽ nhíu, chăm chú nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

Từ góc độ của Chu Phó, có thể nhìn thấy hai bầu má đầy đặn đến mức hơi phồng lên của Mã Gia Gia vì tuổi đời còn trẻ.

Chu Phó giơ tay gõ hai tiếng lên cửa.

Mã Gia Gia nghe thấy tiếng động, đột ngột nhìn sang, đôi lông mày giãn ra, khóe miệng cong lên: “Anh về rồi à!”

“Ừ.” Chu Phó hỏi, “Đói chưa?”

Mã Gia Gia nhăn mặt, vươn một cái vai thật to: “Vẫn ổn ạ.”

Chu Phó: “Anh có mua trái cây, ép cho em cốc nước nhé?”

Mã Gia Gia gật đầu: “Vâng ạ!”

Chu Phó ép nước trái cây xong, bưng vào phòng làm việc, Mã Gia Gia nhận lấy nước trái cây, bưng uống một ngụm rồi đột nhiên rụt cổ lại.

Chu Phó: “Chua à?”

Mã Gia Gia nhe răng: “Đúng là thần dược giúp tỉnh táo luôn đấy!”

Chu Phó bị chọc cười, lấy lại cốc nước ép đặt sang một bên: “Đừng uống nữa.”

Anh đưa cốc nước lọc qua: “Uống chút nước đi.”

Mã Gia Gia nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm, để sang một bên, tiếp tục viết luận văn.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Chu Phó về nhà, xách theo một ít trái cây.

Cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng ở sảnh bật sáng, Chu Phó đặt trái cây lên quầy, ngồi xuống thay giày, ánh mắt không chớp nhìn đôi giày vải kia. Trong một loạt những đôi giày nam màu sẫm, đôi giày vải đó đặc biệt thanh tú, nổi bật một cách đáng yêu.

Chu Phó vào nhà, rửa tay, bước nhẹ nhàng đến cửa phòng làm việc.

Hơn bốn giờ chiều, ánh nắng đã vơi bớt cái nóng bức và gay gắt của buổi trưa, xiên xiên xuyên qua lớp kính, nhuộm cả không gian một màu dịu dàng, nồng đượm.

Mã Gia Gia ngồi trước bàn làm việc, bóng người được ánh sáng của cái đèn bàn bao bọc, hàng mày khẽ nhíu, chăm chú nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

Từ góc độ của Chu Phó, có thể nhìn thấy hai bầu má đầy đặn đến mức hơi phồng lên của Mã Gia Gia vì tuổi đời còn trẻ.

Chu Phó giơ tay gõ hai tiếng lên cửa.

Mã Gia Gia nghe thấy tiếng động, đột ngột nhìn sang, đôi lông mày giãn ra, khóe miệng cong lên: “Anh về rồi à!”

“Ừ.” Chu Phó hỏi, “Đói chưa?”

Mã Gia Gia nhăn mặt, vươn một cái vai thật to: “Vẫn ổn ạ.”

Chu Phó: “Anh có mua trái cây, ép cho em cốc nước nhé?”

Mã Gia Gia gật đầu: “Vâng ạ!”

Chu Phó ép nước trái cây xong, bưng vào phòng làm việc, Mã Gia Gia nhận lấy nước trái cây, bưng uống một ngụm rồi đột nhiên rụt cổ lại.

Chu Phó: “Chua à?”

Mã Gia Gia nhe răng: “Đúng là thần dược giúp tỉnh táo luôn đấy!”

Chu Phó bị chọc cười, lấy lại cốc nước ép đặt sang một bên: “Đừng uống nữa.”

Anh đưa cốc nước lọc qua: “Uống chút nước đi.”

Mã Gia Gia nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm, để sang một bên, tiếp tục viết luận văn.

Chu Phó về nhà, xách theo một ít trái cây.

Cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng ở sảnh bật sáng, Chu Phó đặt trái cây lên quầy, ngồi xuống thay giày, ánh mắt không chớp nhìn đôi giày vải kia. Trong một loạt những đôi giày nam màu sẫm, đôi giày vải đó đặc biệt thanh tú, nổi bật một cách đáng yêu.

Chu Phó vào nhà, rửa tay, bước nhẹ nhàng đến cửa phòng làm việc.

Hơn bốn giờ chiều, ánh nắng đã vơi bớt cái nóng bức và gay gắt của buổi trưa, xiên xiên xuyên qua lớp kính, nhuộm cả không gian một màu dịu dàng, nồng đượm.

Mã Gia Gia ngồi trước bàn làm việc, bóng người được ánh sáng của cái đèn bàn bao bọc, hàng mày khẽ nhíu, chăm chú nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

Từ góc độ của Chu Phó, có thể nhìn thấy hai bầu má đầy đặn đến mức hơi phồng lên của Mã Gia Gia vì tuổi đời còn trẻ.

Chu Phó giơ tay gõ hai tiếng lên cửa.

Mã Gia Gia nghe thấy tiếng động, đột ngột nhìn sang, đôi lông mày giãn ra, khóe miệng cong lên: “Anh về rồi à!”

“Ừ.” Chu Phó hỏi, “Đói chưa?”

Mã Gia Gia nhăn mặt, vươn một cái vai thật to: “Vẫn ổn ạ.”

Chu Phó: “Anh có mua trái cây, ép cho em cốc nước nhé?”

Mã Gia Gia gật đầu: “Vâng ạ!”

Chu Phó ép nước trái cây xong, bưng vào phòng làm việc, Mã Gia Gia nhận lấy nước trái cây, bưng uống một ngụm rồi đột nhiên rụt cổ lại.

Chu Phó: “Chua à?”

Mã Gia Gia nhe răng: “Đúng là thần dược giúp tỉnh táo luôn đấy!”

Chu Phó bị chọc cười, lấy lại cốc nước ép đặt sang một bên: “Đừng uống nữa.”

Anh đưa cốc nước lọc qua: “Uống chút nước đi.”

Mã Gia Gia nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm, để sang một bên, tiếp tục viết luận văn.

Chu Phó về nhà, xách theo một ít trái cây.

Cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng ở sảnh bật sáng, Chu Phó đặt trái cây lên quầy, ngồi xuống thay giày, ánh mắt không chớp nhìn đôi giày vải kia. Trong một loạt những đôi giày nam màu sẫm, đôi giày vải đó đặc biệt thanh tú, nổi bật một cách đáng yêu.

Chu Phó vào nhà, rửa tay, bước nhẹ nhàng đến cửa phòng làm việc.

Hơn bốn giờ chiều, ánh nắng đã vơi bớt cái nóng bức và gay gắt của buổi trưa, xiên xiên xuyên qua lớp kính, nhuộm cả không gian một màu dịu dàng, nồng đượm.

Mã Gia Gia ngồi trước bàn làm việc, bóng người được ánh sáng của cái đèn bàn bao bọc, hàng mày khẽ nhíu, chăm chú nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

Từ góc độ của Chu Phó, có thể nhìn thấy hai bầu má đầy đặn đến mức hơi phồng lên của Mã Gia Gia vì tuổi đời còn trẻ.

Chu Phó giơ tay gõ hai tiếng lên cửa.

Mã Gia Gia nghe thấy tiếng động, đột ngột nhìn sang, đôi lông mày giãn ra, khóe miệng cong lên: “Anh về rồi à!”

“Ừ.” Chu Phó hỏi, “Đói chưa?”

Mã Gia Gia nhăn mặt, vươn một cái vai thật to: “Vẫn ổn ạ.”

Chu Phó: “Anh có mua trái cây, ép cho em cốc nước nhé?”

Mã Gia Gia gật đầu: “Vâng ạ!”

Chu Phó ép nước trái cây xong, bưng vào phòng làm việc, Mã Gia Gia nhận lấy nước trái cây, bưng uống một ngụm rồi đột nhiên rụt cổ lại.

Chu Phó: “Chua à?”

Mã Gia Gia nhe răng: “Đúng là thần dược giúp tỉnh táo luôn đấy!”

Chu Phó bị chọc cười, lấy lại cốc nước ép đặt sang một bên: “Đừng uống nữa.”

Anh đưa cốc nước lọc qua: “Uống chút nước đi.”

Mã Gia Gia nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm, để sang một bên, tiếp tục viết luận văn.

Chu Phó về nhà, xách theo một ít trái cây.

Cửa thang máy mở ra, đèn cảm ứng ở sảnh bật sáng, Chu Phó đặt trái cây lên quầy, ngồi xuống thay giày, ánh mắt không chớp nhìn đôi giày vải kia. Trong một loạt những đôi giày nam màu sẫm, đôi giày vải đó đặc biệt thanh tú, nổi bật một cách đáng yêu.

Chu Phó vào nhà, rửa tay, bước nhẹ nhàng đến cửa phòng làm việc.

Hơn bốn giờ chiều, ánh nắng đã vơi bớt cái nóng bức và gay gắt của buổi trưa, xiên xiên xuyên qua lớp kính, nhuộm cả không gian một màu dịu dàng, nồng đượm.

Mã Gia Gia ngồi trước bàn làm việc, bóng người được ánh sáng của cái đèn bàn bao bọc, hàng mày khẽ nhíu, chăm chú nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

Từ góc độ của Chu Phó, có thể nhìn thấy hai bầu má đầy đặn đến mức hơi phồng lên của Mã Gia Gia vì tuổi đời còn trẻ.

Chu Phó giơ tay gõ hai tiếng lên cửa.

Mã Gia Gia nghe thấy tiếng động, đột ngột nhìn sang, đôi lông mày giãn ra, khóe miệng cong lên: “Anh về rồi à!”

“Ừ.” Chu Phó hỏi, “Đói chưa?”

Mã Gia Gia nhăn mặt, vươn một cái vai thật to: “Vẫn ổn ạ.”

Chu Phó: “Anh có mua trái cây, ép cho em cốc nước nhé?”

Mã Gia Gia gật đầu: “Vâng ạ!”

Chu Phó ép nước trái cây xong, bưng vào phòng làm việc, Mã Gia Gia nhận lấy nước trái cây, bưng uống một ngụm rồi đột nhiên rụt cổ lại.

Chu Phó: “Chua à?”

Mã Gia Gia nhe răng: “Đúng là thần dược giúp tỉnh táo luôn đấy!”

Chu Phó bị chọc cười, lấy lại cốc nước ép đặt sang một bên: “Đừng uống nữa.”

Anh đưa cốc nước lọc qua: “Uống chút nước đi.”

Mã Gia Gia nhận lấy cốc nước, nhấp một ngụm, để sang một bên, tiếp tục viết luận văn.

Sự chú ý quay trở lại cái cà vạt, nền màu xám đen, sọc chéo nhỏ, độ bóng rất tốt.

Chu Phó lấy điện thoại ra: [Cảm ơn món quà Gia Gia nhà chúng ta tặng, anh rất thích.]

Bên kia trả lời trong tích tắc: [Anh thích là tốt rồi.]

Chu Phó gạt gạt mấy ngôi sao, đậy nắp hộp lại, gấp giấy gói về chỗ cũ, anh bỗng nhớ lại một loạt phản ứng của Mã Gia Gia trên xe ban nãy, anh lại cầm điện thoại lên: [Có phải vốn dĩ định tổ chức sinh nhật cho anh không?]

Gia Gia: [Vâng.]

Chu Phó hít sâu một hơi: [Vốn dĩ sắp xếp thế nào?]

Gia Gia: [Muốn mua cho anh một cái bánh kem, rồi nấu cho anh một bát mì mạo Lý Đường.]

Chu Phó: [Mì mạo Lý Đường là món gì?]

Gia Gia: [Gần giống mì trường thọ của mọi người đấy ạ.]

Bữa tiệc xã giao tối nay là do Chu Phó chủ động hẹn, thực sự không tiện thay đổi.

Chu Phó: [Năm sau nấu, có được không?]

Gia Gia: [Được ạ.]

Chu Phó đã không còn nhớ rõ, lần trước mong đợi đến sinh nhật là khi nào nữa.

Anh cong khóe môi: [Anh đã bắt đầu mong đợi sinh nhật năm sau rồi đây.]

Gia Gia: [Năm sau không còn là “anh” nữa rồi.]

Gia Gia: [Ba mươi tuổi, là chú rồi.]

Gia Gia: [Ông chú!

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn