Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 47

Giai đoạn vòng tính điểm, trận đối kháng chiến giáp thứ hai đã khép lại, ban tổ chức công bố bảng xếp hạng điểm số hiện tại của các chiến giáp tham dự trên mạng.

‘Chiến Binh’ tích 8 điểm, nằm ở nhóm dẫn đầu.

‘Nhi Đồng Năm Vạch’ tích 4 điểm, nằm ở nhóm giữa.

‘Phá Quân’ tích 2 điểm, nằm ở nhóm nửa dưới.

Toàn bộ số lượng chiến giáp tham dự đã giảm xuống còn ba mươi tám con.

Huấn luyện viên Tôn tổ chức họp sau trận đấu, chủ yếu phân tích trận thi đấu giữa ‘Mã Bí Ẩn’ và ‘Phá Quân’.

Trước khi có kết quả bốc thăm cho trận đối kháng thứ ba, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói rằng ‘Vũ Thiên’ mời mọi người đến tham quan và học hỏi tại bộ phận nghiên cứu và phát triển của công ty, ai có ý muốn đi thì đăng ký nối tiếp trong nhóm.

Lần trước Mã Gia Gia có nhắc với Chu Phó rằng cô muốn đến bộ phận nghiên cứu hình ảnh và thị giác của ‘Vũ Thiên’ xem thử, Chu Phó nói sẽ sắp xếp, không ngờ lại sắp xếp theo cách này.

Ngoại trừ đội của Lý Thành Nam đang chạy đua với thời gian để sửa chữa ‘Phá Quân’, những người khác gần như đều đăng ký đi.

Phía viện nghiên cứu do Tô Nghiên dẫn đoàn, phía ‘Vũ Thiên’ do Giám đốc Điền – Giám đốc bộ phận R&D đích thân đón tiếp.

Mọi người chỉ cưỡi ngựa xem hoa tìm hiểu qua loa nhưng Mã Gia Gia thì khác, cô mang theo đề tài của mình đến đây, hỏi không ngừng nghỉ, câu hỏi nhiều vô kể.

Tô Nghiên gọi Mã Gia Gia lại: “Mã Gia Gia, chúng ta cứ chú ý nghe Giám đốc Điền nói là được rồi.”

Mã Gia Gia ngoái đầu nhìn Tô Nghiên.

Tô Nghiên: “Giám đốc Điền, ngại quá, sinh viên ham học hỏi nên hơi nhiều câu hỏi.”

Giám đốc Điền xua tay: “Cô Tô, cô khách sáo quá, Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi rồi, mọi người có câu hỏi gì thì cứ hỏi, cứ nêu ra. Hơn nữa, tư duy của người trẻ rất mới mẻ, cũng là học hỏi lẫn nhau thôi.”

Những lời khách sáo chốn công sở thường chỉ có thể nghe một nửa.

Ví dụ như ‘Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi’, xác suất lớn là có chuyện này thật, nhưng Giám đốc Điền rốt cuộc có sẵn lòng biết gì nói nấy, nói hết những gì mình biết hay không, thì chưa biết được.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Giai đoạn vòng tính điểm, trận đối kháng chiến giáp thứ hai đã khép lại, ban tổ chức công bố bảng xếp hạng điểm số hiện tại của các chiến giáp tham dự trên mạng.

‘Chiến Binh’ tích 8 điểm, nằm ở nhóm dẫn đầu.

‘Nhi Đồng Năm Vạch’ tích 4 điểm, nằm ở nhóm giữa.

‘Phá Quân’ tích 2 điểm, nằm ở nhóm nửa dưới.

Toàn bộ số lượng chiến giáp tham dự đã giảm xuống còn ba mươi tám con.

Huấn luyện viên Tôn tổ chức họp sau trận đấu, chủ yếu phân tích trận thi đấu giữa ‘Mã Bí Ẩn’ và ‘Phá Quân’.

Trước khi có kết quả bốc thăm cho trận đối kháng thứ ba, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói rằng ‘Vũ Thiên’ mời mọi người đến tham quan và học hỏi tại bộ phận nghiên cứu và phát triển của công ty, ai có ý muốn đi thì đăng ký nối tiếp trong nhóm.

Lần trước Mã Gia Gia có nhắc với Chu Phó rằng cô muốn đến bộ phận nghiên cứu hình ảnh và thị giác của ‘Vũ Thiên’ xem thử, Chu Phó nói sẽ sắp xếp, không ngờ lại sắp xếp theo cách này.

Ngoại trừ đội của Lý Thành Nam đang chạy đua với thời gian để sửa chữa ‘Phá Quân’, những người khác gần như đều đăng ký đi.

Phía viện nghiên cứu do Tô Nghiên dẫn đoàn, phía ‘Vũ Thiên’ do Giám đốc Điền – Giám đốc bộ phận R&D đích thân đón tiếp.

Mọi người chỉ cưỡi ngựa xem hoa tìm hiểu qua loa nhưng Mã Gia Gia thì khác, cô mang theo đề tài của mình đến đây, hỏi không ngừng nghỉ, câu hỏi nhiều vô kể.

Tô Nghiên gọi Mã Gia Gia lại: “Mã Gia Gia, chúng ta cứ chú ý nghe Giám đốc Điền nói là được rồi.”

Mã Gia Gia ngoái đầu nhìn Tô Nghiên.

Tô Nghiên: “Giám đốc Điền, ngại quá, sinh viên ham học hỏi nên hơi nhiều câu hỏi.”

Giám đốc Điền xua tay: “Cô Tô, cô khách sáo quá, Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi rồi, mọi người có câu hỏi gì thì cứ hỏi, cứ nêu ra. Hơn nữa, tư duy của người trẻ rất mới mẻ, cũng là học hỏi lẫn nhau thôi.”

Những lời khách sáo chốn công sở thường chỉ có thể nghe một nửa.

Ví dụ như ‘Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi’, xác suất lớn là có chuyện này thật, nhưng Giám đốc Điền rốt cuộc có sẵn lòng biết gì nói nấy, nói hết những gì mình biết hay không, thì chưa biết được.

Giai đoạn vòng tính điểm, trận đối kháng chiến giáp thứ hai đã khép lại, ban tổ chức công bố bảng xếp hạng điểm số hiện tại của các chiến giáp tham dự trên mạng.

‘Chiến Binh’ tích 8 điểm, nằm ở nhóm dẫn đầu.

‘Nhi Đồng Năm Vạch’ tích 4 điểm, nằm ở nhóm giữa.

‘Phá Quân’ tích 2 điểm, nằm ở nhóm nửa dưới.

Toàn bộ số lượng chiến giáp tham dự đã giảm xuống còn ba mươi tám con.

Huấn luyện viên Tôn tổ chức họp sau trận đấu, chủ yếu phân tích trận thi đấu giữa ‘Mã Bí Ẩn’ và ‘Phá Quân’.

Trước khi có kết quả bốc thăm cho trận đối kháng thứ ba, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói rằng ‘Vũ Thiên’ mời mọi người đến tham quan và học hỏi tại bộ phận nghiên cứu và phát triển của công ty, ai có ý muốn đi thì đăng ký nối tiếp trong nhóm.

Lần trước Mã Gia Gia có nhắc với Chu Phó rằng cô muốn đến bộ phận nghiên cứu hình ảnh và thị giác của ‘Vũ Thiên’ xem thử, Chu Phó nói sẽ sắp xếp, không ngờ lại sắp xếp theo cách này.

Ngoại trừ đội của Lý Thành Nam đang chạy đua với thời gian để sửa chữa ‘Phá Quân’, những người khác gần như đều đăng ký đi.

Phía viện nghiên cứu do Tô Nghiên dẫn đoàn, phía ‘Vũ Thiên’ do Giám đốc Điền – Giám đốc bộ phận R&D đích thân đón tiếp.

Mọi người chỉ cưỡi ngựa xem hoa tìm hiểu qua loa nhưng Mã Gia Gia thì khác, cô mang theo đề tài của mình đến đây, hỏi không ngừng nghỉ, câu hỏi nhiều vô kể.

Tô Nghiên gọi Mã Gia Gia lại: “Mã Gia Gia, chúng ta cứ chú ý nghe Giám đốc Điền nói là được rồi.”

Mã Gia Gia ngoái đầu nhìn Tô Nghiên.

Tô Nghiên: “Giám đốc Điền, ngại quá, sinh viên ham học hỏi nên hơi nhiều câu hỏi.”

Giám đốc Điền xua tay: “Cô Tô, cô khách sáo quá, Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi rồi, mọi người có câu hỏi gì thì cứ hỏi, cứ nêu ra. Hơn nữa, tư duy của người trẻ rất mới mẻ, cũng là học hỏi lẫn nhau thôi.”

Những lời khách sáo chốn công sở thường chỉ có thể nghe một nửa.

Ví dụ như ‘Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi’, xác suất lớn là có chuyện này thật, nhưng Giám đốc Điền rốt cuộc có sẵn lòng biết gì nói nấy, nói hết những gì mình biết hay không, thì chưa biết được.

Giai đoạn vòng tính điểm, trận đối kháng chiến giáp thứ hai đã khép lại, ban tổ chức công bố bảng xếp hạng điểm số hiện tại của các chiến giáp tham dự trên mạng.

‘Chiến Binh’ tích 8 điểm, nằm ở nhóm dẫn đầu.

‘Nhi Đồng Năm Vạch’ tích 4 điểm, nằm ở nhóm giữa.

‘Phá Quân’ tích 2 điểm, nằm ở nhóm nửa dưới.

Toàn bộ số lượng chiến giáp tham dự đã giảm xuống còn ba mươi tám con.

Huấn luyện viên Tôn tổ chức họp sau trận đấu, chủ yếu phân tích trận thi đấu giữa ‘Mã Bí Ẩn’ và ‘Phá Quân’.

Trước khi có kết quả bốc thăm cho trận đối kháng thứ ba, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói rằng ‘Vũ Thiên’ mời mọi người đến tham quan và học hỏi tại bộ phận nghiên cứu và phát triển của công ty, ai có ý muốn đi thì đăng ký nối tiếp trong nhóm.

Lần trước Mã Gia Gia có nhắc với Chu Phó rằng cô muốn đến bộ phận nghiên cứu hình ảnh và thị giác của ‘Vũ Thiên’ xem thử, Chu Phó nói sẽ sắp xếp, không ngờ lại sắp xếp theo cách này.

Ngoại trừ đội của Lý Thành Nam đang chạy đua với thời gian để sửa chữa ‘Phá Quân’, những người khác gần như đều đăng ký đi.

Phía viện nghiên cứu do Tô Nghiên dẫn đoàn, phía ‘Vũ Thiên’ do Giám đốc Điền – Giám đốc bộ phận R&D đích thân đón tiếp.

Mọi người chỉ cưỡi ngựa xem hoa tìm hiểu qua loa nhưng Mã Gia Gia thì khác, cô mang theo đề tài của mình đến đây, hỏi không ngừng nghỉ, câu hỏi nhiều vô kể.

Tô Nghiên gọi Mã Gia Gia lại: “Mã Gia Gia, chúng ta cứ chú ý nghe Giám đốc Điền nói là được rồi.”

Mã Gia Gia ngoái đầu nhìn Tô Nghiên.

Tô Nghiên: “Giám đốc Điền, ngại quá, sinh viên ham học hỏi nên hơi nhiều câu hỏi.”

Giám đốc Điền xua tay: “Cô Tô, cô khách sáo quá, Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi rồi, mọi người có câu hỏi gì thì cứ hỏi, cứ nêu ra. Hơn nữa, tư duy của người trẻ rất mới mẻ, cũng là học hỏi lẫn nhau thôi.”

Những lời khách sáo chốn công sở thường chỉ có thể nghe một nửa.

Ví dụ như ‘Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi’, xác suất lớn là có chuyện này thật, nhưng Giám đốc Điền rốt cuộc có sẵn lòng biết gì nói nấy, nói hết những gì mình biết hay không, thì chưa biết được.

Giai đoạn vòng tính điểm, trận đối kháng chiến giáp thứ hai đã khép lại, ban tổ chức công bố bảng xếp hạng điểm số hiện tại của các chiến giáp tham dự trên mạng.

‘Chiến Binh’ tích 8 điểm, nằm ở nhóm dẫn đầu.

‘Nhi Đồng Năm Vạch’ tích 4 điểm, nằm ở nhóm giữa.

‘Phá Quân’ tích 2 điểm, nằm ở nhóm nửa dưới.

Toàn bộ số lượng chiến giáp tham dự đã giảm xuống còn ba mươi tám con.

Huấn luyện viên Tôn tổ chức họp sau trận đấu, chủ yếu phân tích trận thi đấu giữa ‘Mã Bí Ẩn’ và ‘Phá Quân’.

Trước khi có kết quả bốc thăm cho trận đối kháng thứ ba, Tô Nghiên gửi một tin nhắn trong nhóm, nói rằng ‘Vũ Thiên’ mời mọi người đến tham quan và học hỏi tại bộ phận nghiên cứu và phát triển của công ty, ai có ý muốn đi thì đăng ký nối tiếp trong nhóm.

Lần trước Mã Gia Gia có nhắc với Chu Phó rằng cô muốn đến bộ phận nghiên cứu hình ảnh và thị giác của ‘Vũ Thiên’ xem thử, Chu Phó nói sẽ sắp xếp, không ngờ lại sắp xếp theo cách này.

Ngoại trừ đội của Lý Thành Nam đang chạy đua với thời gian để sửa chữa ‘Phá Quân’, những người khác gần như đều đăng ký đi.

Phía viện nghiên cứu do Tô Nghiên dẫn đoàn, phía ‘Vũ Thiên’ do Giám đốc Điền – Giám đốc bộ phận R&D đích thân đón tiếp.

Mọi người chỉ cưỡi ngựa xem hoa tìm hiểu qua loa nhưng Mã Gia Gia thì khác, cô mang theo đề tài của mình đến đây, hỏi không ngừng nghỉ, câu hỏi nhiều vô kể.

Tô Nghiên gọi Mã Gia Gia lại: “Mã Gia Gia, chúng ta cứ chú ý nghe Giám đốc Điền nói là được rồi.”

Mã Gia Gia ngoái đầu nhìn Tô Nghiên.

Tô Nghiên: “Giám đốc Điền, ngại quá, sinh viên ham học hỏi nên hơi nhiều câu hỏi.”

Giám đốc Điền xua tay: “Cô Tô, cô khách sáo quá, Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi rồi, mọi người có câu hỏi gì thì cứ hỏi, cứ nêu ra. Hơn nữa, tư duy của người trẻ rất mới mẻ, cũng là học hỏi lẫn nhau thôi.”

Những lời khách sáo chốn công sở thường chỉ có thể nghe một nửa.

Ví dụ như ‘Chu tổng đã đặc biệt dặn dò tôi’, xác suất lớn là có chuyện này thật, nhưng Giám đốc Điền rốt cuộc có sẵn lòng biết gì nói nấy, nói hết những gì mình biết hay không, thì chưa biết được.

“Em không tức giận.” Mã Gia Gia thanh minh cho mình một câu trước rồi mới mang theo thái độ chất vấn, “Anh mua nhiều thế này làm gì?”

Chu Phó giơ tay lên xoa sau đầu Mã Gia Gia, vò một cái: “Anh trai không phải nên đối xử tốt với em một chút sao?”

Nói xong bỏ tay xuống, đẩy xe đi về phía trước. Đầu óc Mã Gia Gia ong ong mất mấy giây mới đi theo: “Anh trai gì chứ? Ai gọi anh là anh trai?”

Chu Phó đưa mắt ra hiệu: “Em đấy.”

Mã Gia Gia trố mắt cãi lại: “Khi nào chứ?”

Chu Phó: “Lúc bán đông trùng hạ thảo.”

Mã Gia Gia nhớ lại, không thể chối cãi, đành lầm bầm: “Chuyện đời nảo đời nào rồi, sao anh vẫn còn nhớ?”

Chu Phó: “Chẳng phải em nói, người lớn tuổi trí nhớ mới không tốt sao?”

Mã Gia Gia: “Em nói lúc nào…”

Lời phản bác im bặt.

Mã Gia Gia nhớ lại ngày đầu tiên đến Nam Kinh, câu oán trách ở trạm xe buýt.

— Đều nói người lớn tuổi trí nhớ sẽ không tốt, Chu Phó! Anh già thật rồi!

Mã Gia Gia cứng họng, liếc xéo Chu Phó.

Chu Phó cười: “Anh đã nói rồi, cái tuổi này của anh cũng cùng lắm là trưởng thành, không liên quan đến lớn tuổi đâu.”

Mã Gia Gia bước về phía trước: “Biết rồi, không cần phải nhấn mạnh mãi thế đâu.”

Rẽ qua một góc, Mã Gia Gia mới cong mắt, khóe miệng mới cong lên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn