Chu Phó đi thẳng tới, đứng chờ bên cạnh máy nhảy.
Mã Gia Gia quay đầu liếc nhìn Chu Phó một cái, cười vô tư lự, vì phân tâm nên cô lỡ mất một nhịp, bước chân lập tức trở nên lộn xộn.
Chu Phó xoay người nhìn lại, vẻ ôn hòa thường ngày đã thu lại, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng toát lên vẻ lạnh lùng.
Hai gã nhuộm tóc kia thấy hoa đã có chủ, biết điều bỏ đi.
Mã Gia Gia bị lỡ nhịp, trò chơi cũng nhanh chóng báo kết thúc.
Cô bước từ máy nhảy xuống. Vừa mới ăn lẩu xong, lại còn nhảy nhót một lúc nên bây giờ rất khát, nhìn thấy đồ uống Chu Phó đang xách trên tay, cô chỉ vào: “Ly nào là của em?”
Chu Phó xách hai ly đồ uống lên: “Một ly trà sữa, một ly trà đá trái cây, em muốn uống ly nào?”
Mã Gia Gia: “Trà đá ạ.”
Trà đá đựng trong ly trong suốt, có thể nhìn thấy trái cây bên trong.
Chu Phó: “Ly này.”
Mã Gia Gia vươn tay định lấy.
Chu Phó nhấc tay lên một chút, né đi, hỏi: “Đã rửa tay chưa?”
Mã Gia Gia: “…”
“Anh rửa rồi.” Chu Phó nói. Anh rút ống hút từ trong túi ra, xé bỏ lớp giấy bọc, cắm thủng màng nilon.
Mã Gia Gia vừa định đưa tay ra nhận thì Chu Phó đã bưng ly đồ uống đưa thẳng đến miệng Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia sững người, giây tiếp theo, cô nhìn Chu Phó với vẻ nghi ngờ.
Sắc mặt Chu Phó cực kỳ thản nhiên, dường như không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn.
Mã Gia Gia chớp chớp mắt, rũ mí mắt xuống, hé miệng ngậm lấy ống hút, nuốt từng ngụm từng ngụm. Giữa môi trường ồn ào như thế này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng ực ực khi mình nuốt nước.
Mã Gia Gia uống xong, Chu Phó tự nhiên cất ly trà đá đi. Anh nhìn số xèng còn lại: “Còn muốn chơi gì nữa không?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Chu Phó đi thẳng tới, đứng chờ bên cạnh máy nhảy.
Mã Gia Gia quay đầu liếc nhìn Chu Phó một cái, cười vô tư lự, vì phân tâm nên cô lỡ mất một nhịp, bước chân lập tức trở nên lộn xộn.
Chu Phó xoay người nhìn lại, vẻ ôn hòa thường ngày đã thu lại, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng toát lên vẻ lạnh lùng.
Hai gã nhuộm tóc kia thấy hoa đã có chủ, biết điều bỏ đi.
Mã Gia Gia bị lỡ nhịp, trò chơi cũng nhanh chóng báo kết thúc.
Cô bước từ máy nhảy xuống. Vừa mới ăn lẩu xong, lại còn nhảy nhót một lúc nên bây giờ rất khát, nhìn thấy đồ uống Chu Phó đang xách trên tay, cô chỉ vào: “Ly nào là của em?”
Chu Phó xách hai ly đồ uống lên: “Một ly trà sữa, một ly trà đá trái cây, em muốn uống ly nào?”
Mã Gia Gia: “Trà đá ạ.”
Trà đá đựng trong ly trong suốt, có thể nhìn thấy trái cây bên trong.
Chu Phó: “Ly này.”
Mã Gia Gia vươn tay định lấy.
Chu Phó nhấc tay lên một chút, né đi, hỏi: “Đã rửa tay chưa?”
Mã Gia Gia: “…”
“Anh rửa rồi.” Chu Phó nói. Anh rút ống hút từ trong túi ra, xé bỏ lớp giấy bọc, cắm thủng màng nilon.
Mã Gia Gia vừa định đưa tay ra nhận thì Chu Phó đã bưng ly đồ uống đưa thẳng đến miệng Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia sững người, giây tiếp theo, cô nhìn Chu Phó với vẻ nghi ngờ.
Sắc mặt Chu Phó cực kỳ thản nhiên, dường như không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn.
Mã Gia Gia chớp chớp mắt, rũ mí mắt xuống, hé miệng ngậm lấy ống hút, nuốt từng ngụm từng ngụm. Giữa môi trường ồn ào như thế này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng ực ực khi mình nuốt nước.
Mã Gia Gia uống xong, Chu Phó tự nhiên cất ly trà đá đi. Anh nhìn số xèng còn lại: “Còn muốn chơi gì nữa không?”
Chu Phó đi thẳng tới, đứng chờ bên cạnh máy nhảy.
Mã Gia Gia quay đầu liếc nhìn Chu Phó một cái, cười vô tư lự, vì phân tâm nên cô lỡ mất một nhịp, bước chân lập tức trở nên lộn xộn.
Chu Phó xoay người nhìn lại, vẻ ôn hòa thường ngày đã thu lại, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng toát lên vẻ lạnh lùng.
Hai gã nhuộm tóc kia thấy hoa đã có chủ, biết điều bỏ đi.
Mã Gia Gia bị lỡ nhịp, trò chơi cũng nhanh chóng báo kết thúc.
Cô bước từ máy nhảy xuống. Vừa mới ăn lẩu xong, lại còn nhảy nhót một lúc nên bây giờ rất khát, nhìn thấy đồ uống Chu Phó đang xách trên tay, cô chỉ vào: “Ly nào là của em?”
Chu Phó xách hai ly đồ uống lên: “Một ly trà sữa, một ly trà đá trái cây, em muốn uống ly nào?”
Mã Gia Gia: “Trà đá ạ.”
Trà đá đựng trong ly trong suốt, có thể nhìn thấy trái cây bên trong.
Chu Phó: “Ly này.”
Mã Gia Gia vươn tay định lấy.
Chu Phó nhấc tay lên một chút, né đi, hỏi: “Đã rửa tay chưa?”
Mã Gia Gia: “…”
“Anh rửa rồi.” Chu Phó nói. Anh rút ống hút từ trong túi ra, xé bỏ lớp giấy bọc, cắm thủng màng nilon.
Mã Gia Gia vừa định đưa tay ra nhận thì Chu Phó đã bưng ly đồ uống đưa thẳng đến miệng Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia sững người, giây tiếp theo, cô nhìn Chu Phó với vẻ nghi ngờ.
Sắc mặt Chu Phó cực kỳ thản nhiên, dường như không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn.
Mã Gia Gia chớp chớp mắt, rũ mí mắt xuống, hé miệng ngậm lấy ống hút, nuốt từng ngụm từng ngụm. Giữa môi trường ồn ào như thế này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng ực ực khi mình nuốt nước.
Mã Gia Gia uống xong, Chu Phó tự nhiên cất ly trà đá đi. Anh nhìn số xèng còn lại: “Còn muốn chơi gì nữa không?”
Chu Phó đi thẳng tới, đứng chờ bên cạnh máy nhảy.
Mã Gia Gia quay đầu liếc nhìn Chu Phó một cái, cười vô tư lự, vì phân tâm nên cô lỡ mất một nhịp, bước chân lập tức trở nên lộn xộn.
Chu Phó xoay người nhìn lại, vẻ ôn hòa thường ngày đã thu lại, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng toát lên vẻ lạnh lùng.
Hai gã nhuộm tóc kia thấy hoa đã có chủ, biết điều bỏ đi.
Mã Gia Gia bị lỡ nhịp, trò chơi cũng nhanh chóng báo kết thúc.
Cô bước từ máy nhảy xuống. Vừa mới ăn lẩu xong, lại còn nhảy nhót một lúc nên bây giờ rất khát, nhìn thấy đồ uống Chu Phó đang xách trên tay, cô chỉ vào: “Ly nào là của em?”
Chu Phó xách hai ly đồ uống lên: “Một ly trà sữa, một ly trà đá trái cây, em muốn uống ly nào?”
Mã Gia Gia: “Trà đá ạ.”
Trà đá đựng trong ly trong suốt, có thể nhìn thấy trái cây bên trong.
Chu Phó: “Ly này.”
Mã Gia Gia vươn tay định lấy.
Chu Phó nhấc tay lên một chút, né đi, hỏi: “Đã rửa tay chưa?”
Mã Gia Gia: “…”
“Anh rửa rồi.” Chu Phó nói. Anh rút ống hút từ trong túi ra, xé bỏ lớp giấy bọc, cắm thủng màng nilon.
Mã Gia Gia vừa định đưa tay ra nhận thì Chu Phó đã bưng ly đồ uống đưa thẳng đến miệng Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia sững người, giây tiếp theo, cô nhìn Chu Phó với vẻ nghi ngờ.
Sắc mặt Chu Phó cực kỳ thản nhiên, dường như không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn.
Mã Gia Gia chớp chớp mắt, rũ mí mắt xuống, hé miệng ngậm lấy ống hút, nuốt từng ngụm từng ngụm. Giữa môi trường ồn ào như thế này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng ực ực khi mình nuốt nước.
Mã Gia Gia uống xong, Chu Phó tự nhiên cất ly trà đá đi. Anh nhìn số xèng còn lại: “Còn muốn chơi gì nữa không?”
Chu Phó đi thẳng tới, đứng chờ bên cạnh máy nhảy.
Mã Gia Gia quay đầu liếc nhìn Chu Phó một cái, cười vô tư lự, vì phân tâm nên cô lỡ mất một nhịp, bước chân lập tức trở nên lộn xộn.
Chu Phó xoay người nhìn lại, vẻ ôn hòa thường ngày đã thu lại, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng toát lên vẻ lạnh lùng.
Hai gã nhuộm tóc kia thấy hoa đã có chủ, biết điều bỏ đi.
Mã Gia Gia bị lỡ nhịp, trò chơi cũng nhanh chóng báo kết thúc.
Cô bước từ máy nhảy xuống. Vừa mới ăn lẩu xong, lại còn nhảy nhót một lúc nên bây giờ rất khát, nhìn thấy đồ uống Chu Phó đang xách trên tay, cô chỉ vào: “Ly nào là của em?”
Chu Phó xách hai ly đồ uống lên: “Một ly trà sữa, một ly trà đá trái cây, em muốn uống ly nào?”
Mã Gia Gia: “Trà đá ạ.”
Trà đá đựng trong ly trong suốt, có thể nhìn thấy trái cây bên trong.
Chu Phó: “Ly này.”
Mã Gia Gia vươn tay định lấy.
Chu Phó nhấc tay lên một chút, né đi, hỏi: “Đã rửa tay chưa?”
Mã Gia Gia: “…”
“Anh rửa rồi.” Chu Phó nói. Anh rút ống hút từ trong túi ra, xé bỏ lớp giấy bọc, cắm thủng màng nilon.
Mã Gia Gia vừa định đưa tay ra nhận thì Chu Phó đã bưng ly đồ uống đưa thẳng đến miệng Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia sững người, giây tiếp theo, cô nhìn Chu Phó với vẻ nghi ngờ.
Sắc mặt Chu Phó cực kỳ thản nhiên, dường như không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn.
Mã Gia Gia chớp chớp mắt, rũ mí mắt xuống, hé miệng ngậm lấy ống hút, nuốt từng ngụm từng ngụm. Giữa môi trường ồn ào như thế này, cô vẫn có thể nghe rõ tiếng ực ực khi mình nuốt nước.
Mã Gia Gia uống xong, Chu Phó tự nhiên cất ly trà đá đi. Anh nhìn số xèng còn lại: “Còn muốn chơi gì nữa không?”
Lúc này Mã Gia Gia vẫn chưa bình tĩnh lại, cô cần một đối tượng để thổ lộ. Cô gọi lại cho Triệu Đình Di: “Đình Di, cậu ngủ chưa?”
Triệu Đình Di: “Chưa, còn chưa tới 12 giờ mà, tớ đâu có ngủ sớm mỗi ngày như cậu.”
Mã Gia Gia có ý ám chỉ: “Tớ cũng vừa mới về phòng xong.”
“Ồ.” Triệu Đình Di kịp phản ứng, “Hả? Cậu đi đâu thế?”
Mã Gia Gia vặn vẹo e thẹn: “Thì anh ấy… hôm nay ở cùng tớ đón sinh nhật.”
Triệu Đình Di bắt đầu hưng phấn: “Rồi sao nữa?”
Mã Gia Gia: “Tớ cảm giác, hình như anh ấy hơi thích tớ rồi.”
Triệu Đình Di: “Cảm giác thế nào? Kể nghe xem.”
Mã Gia Gia: “Thì cảm giác hình như không giống trước đây nữa, đối với tớ, có hơi… ừm…”
Mã Gia Gia cố gắng diễn tả cảm giác của mình: “Có ý thả thính.”
“Hả?” Triệu Đình Di nghi ngờ, “Cậu chắc chứ?”
Thôi được rồi. Mã Gia Gia xì hơi: “Cũng không chắc chắn lắm.”
Triệu Đình Di: “Vậy cậu làm sao mà cảm thấy… khụ, thả thính?”
Mã Gia Gia nói thật: “Hôm nay anh ấy đút đồ uống cho tớ, xong rồi còn hỏi tớ thích mẫu đàn ông thế nào nữa.”
Triệu Đình Di: “Mập mờ vậy sao?”
“Đúng không đúng không? Tớ cũng cảm thấy vậy, nhưng mà, lại nghĩ nếu anh ấy vẫn coi tớ là trẻ con, thì những việc anh ấy làm, những lời anh ấy nói cũng chẳng có vấn đề gì.” Mã Gia Gia chùng vai xuống, “Lúc đó anh ấy hỏi tớ thích đàn ông như thế nào, tớ cứ dựa theo đặc điểm của anh ấy mà mô tả đại khái một chút, xong rồi lại cảm thấy…”
Triệu Đình Di: “Cảm thấy gì?”
Mã Gia Gia: “Anh ấy hơi quá…”