Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 45

Mã Gia Gia đến miếu Phu Tử, đi thẳng lên tầng bốn của trung tâm thương mại, tìm thấy quán lẩu kia. Cô nhìn điện thoại một cái, không có tin nhắn chưa đọc, đoán là Chu Phó vẫn chưa đến.

Mã Gia Gia nhìn quanh, thấy biển chỉ “nhà vệ sinh”, liền đi vào. Cô không đi vệ sinh, mà đứng trước bồn rửa tay, đối diện gương, dặm thêm một lớp son mỏng.

Cô bỗng nhớ đến lời của Hoàng Vũ Hào.

Hẹn hò…

Nhìn rõ ràng vậy sao?

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm chính mình trong gương, từ từ, cả mắt và khóe miệng đều cong lên. Điện thoại rung một cái.

Chu Phó: [Anh đến bãi đỗ xe trung tâm thương mại rồi.]

+++++: [Anh lên thẳng tầng bốn nhé, em đợi anh ở cửa quán lẩu.]

Chu Phó: [Ừ.]

Mã Gia Gia cất thỏi son vào, quay lại trước cửa quán lẩu. Khoảng năm phút sau, Mã Gia Gia nhìn thấy Chu Phó, anh đang xách một cái hộp hình vuông màu đen trên tay, nhìn là biết ngay bánh kem.

Chu Phó bước đến gần: “Đợi lâu chưa?”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Không lâu đâu ạ.”

Chu Phó: “Sao không vào trong ngồi đợi?”

Nói rồi, anh đi vào trong quán lẩu.

Mã Gia Gia đi theo: “Đợi anh cùng vào chứ.”

Vì thời gian vẫn còn sớm, quán lẩu không có nhiều người. Hai người chọn một vị trí gần cửa sổ nhìn thẳng ra sông Tần Hoài.

Chu Phó đưa bánh kem cho nhân viên phục vụ, nhờ cất vào tủ lạnh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mã Gia Gia đến miếu Phu Tử, đi thẳng lên tầng bốn của trung tâm thương mại, tìm thấy quán lẩu kia. Cô nhìn điện thoại một cái, không có tin nhắn chưa đọc, đoán là Chu Phó vẫn chưa đến.

Mã Gia Gia nhìn quanh, thấy biển chỉ “nhà vệ sinh”, liền đi vào. Cô không đi vệ sinh, mà đứng trước bồn rửa tay, đối diện gương, dặm thêm một lớp son mỏng.

Cô bỗng nhớ đến lời của Hoàng Vũ Hào.

Hẹn hò…

Nhìn rõ ràng vậy sao?

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm chính mình trong gương, từ từ, cả mắt và khóe miệng đều cong lên. Điện thoại rung một cái.

Chu Phó: [Anh đến bãi đỗ xe trung tâm thương mại rồi.]

+++++: [Anh lên thẳng tầng bốn nhé, em đợi anh ở cửa quán lẩu.]

Chu Phó: [Ừ.]

Mã Gia Gia cất thỏi son vào, quay lại trước cửa quán lẩu. Khoảng năm phút sau, Mã Gia Gia nhìn thấy Chu Phó, anh đang xách một cái hộp hình vuông màu đen trên tay, nhìn là biết ngay bánh kem.

Chu Phó bước đến gần: “Đợi lâu chưa?”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Không lâu đâu ạ.”

Chu Phó: “Sao không vào trong ngồi đợi?”

Nói rồi, anh đi vào trong quán lẩu.

Mã Gia Gia đi theo: “Đợi anh cùng vào chứ.”

Vì thời gian vẫn còn sớm, quán lẩu không có nhiều người. Hai người chọn một vị trí gần cửa sổ nhìn thẳng ra sông Tần Hoài.

Chu Phó đưa bánh kem cho nhân viên phục vụ, nhờ cất vào tủ lạnh.

Mã Gia Gia đến miếu Phu Tử, đi thẳng lên tầng bốn của trung tâm thương mại, tìm thấy quán lẩu kia. Cô nhìn điện thoại một cái, không có tin nhắn chưa đọc, đoán là Chu Phó vẫn chưa đến.

Mã Gia Gia nhìn quanh, thấy biển chỉ “nhà vệ sinh”, liền đi vào. Cô không đi vệ sinh, mà đứng trước bồn rửa tay, đối diện gương, dặm thêm một lớp son mỏng.

Cô bỗng nhớ đến lời của Hoàng Vũ Hào.

Hẹn hò…

Nhìn rõ ràng vậy sao?

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm chính mình trong gương, từ từ, cả mắt và khóe miệng đều cong lên. Điện thoại rung một cái.

Chu Phó: [Anh đến bãi đỗ xe trung tâm thương mại rồi.]

+++++: [Anh lên thẳng tầng bốn nhé, em đợi anh ở cửa quán lẩu.]

Chu Phó: [Ừ.]

Mã Gia Gia cất thỏi son vào, quay lại trước cửa quán lẩu. Khoảng năm phút sau, Mã Gia Gia nhìn thấy Chu Phó, anh đang xách một cái hộp hình vuông màu đen trên tay, nhìn là biết ngay bánh kem.

Chu Phó bước đến gần: “Đợi lâu chưa?”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Không lâu đâu ạ.”

Chu Phó: “Sao không vào trong ngồi đợi?”

Nói rồi, anh đi vào trong quán lẩu.

Mã Gia Gia đi theo: “Đợi anh cùng vào chứ.”

Vì thời gian vẫn còn sớm, quán lẩu không có nhiều người. Hai người chọn một vị trí gần cửa sổ nhìn thẳng ra sông Tần Hoài.

Chu Phó đưa bánh kem cho nhân viên phục vụ, nhờ cất vào tủ lạnh.

Mã Gia Gia đến miếu Phu Tử, đi thẳng lên tầng bốn của trung tâm thương mại, tìm thấy quán lẩu kia. Cô nhìn điện thoại một cái, không có tin nhắn chưa đọc, đoán là Chu Phó vẫn chưa đến.

Mã Gia Gia nhìn quanh, thấy biển chỉ “nhà vệ sinh”, liền đi vào. Cô không đi vệ sinh, mà đứng trước bồn rửa tay, đối diện gương, dặm thêm một lớp son mỏng.

Cô bỗng nhớ đến lời của Hoàng Vũ Hào.

Hẹn hò…

Nhìn rõ ràng vậy sao?

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm chính mình trong gương, từ từ, cả mắt và khóe miệng đều cong lên. Điện thoại rung một cái.

Chu Phó: [Anh đến bãi đỗ xe trung tâm thương mại rồi.]

+++++: [Anh lên thẳng tầng bốn nhé, em đợi anh ở cửa quán lẩu.]

Chu Phó: [Ừ.]

Mã Gia Gia cất thỏi son vào, quay lại trước cửa quán lẩu. Khoảng năm phút sau, Mã Gia Gia nhìn thấy Chu Phó, anh đang xách một cái hộp hình vuông màu đen trên tay, nhìn là biết ngay bánh kem.

Chu Phó bước đến gần: “Đợi lâu chưa?”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Không lâu đâu ạ.”

Chu Phó: “Sao không vào trong ngồi đợi?”

Nói rồi, anh đi vào trong quán lẩu.

Mã Gia Gia đi theo: “Đợi anh cùng vào chứ.”

Vì thời gian vẫn còn sớm, quán lẩu không có nhiều người. Hai người chọn một vị trí gần cửa sổ nhìn thẳng ra sông Tần Hoài.

Chu Phó đưa bánh kem cho nhân viên phục vụ, nhờ cất vào tủ lạnh.

Mã Gia Gia đến miếu Phu Tử, đi thẳng lên tầng bốn của trung tâm thương mại, tìm thấy quán lẩu kia. Cô nhìn điện thoại một cái, không có tin nhắn chưa đọc, đoán là Chu Phó vẫn chưa đến.

Mã Gia Gia nhìn quanh, thấy biển chỉ “nhà vệ sinh”, liền đi vào. Cô không đi vệ sinh, mà đứng trước bồn rửa tay, đối diện gương, dặm thêm một lớp son mỏng.

Cô bỗng nhớ đến lời của Hoàng Vũ Hào.

Hẹn hò…

Nhìn rõ ràng vậy sao?

Mã Gia Gia nhìn chằm chằm chính mình trong gương, từ từ, cả mắt và khóe miệng đều cong lên. Điện thoại rung một cái.

Chu Phó: [Anh đến bãi đỗ xe trung tâm thương mại rồi.]

+++++: [Anh lên thẳng tầng bốn nhé, em đợi anh ở cửa quán lẩu.]

Chu Phó: [Ừ.]

Mã Gia Gia cất thỏi son vào, quay lại trước cửa quán lẩu. Khoảng năm phút sau, Mã Gia Gia nhìn thấy Chu Phó, anh đang xách một cái hộp hình vuông màu đen trên tay, nhìn là biết ngay bánh kem.

Chu Phó bước đến gần: “Đợi lâu chưa?”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Không lâu đâu ạ.”

Chu Phó: “Sao không vào trong ngồi đợi?”

Nói rồi, anh đi vào trong quán lẩu.

Mã Gia Gia đi theo: “Đợi anh cùng vào chứ.”

Vì thời gian vẫn còn sớm, quán lẩu không có nhiều người. Hai người chọn một vị trí gần cửa sổ nhìn thẳng ra sông Tần Hoài.

Chu Phó đưa bánh kem cho nhân viên phục vụ, nhờ cất vào tủ lạnh.

Đầu ngón tay sượt qua viền áo mỏng, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng bên hông thiếu nữ. Chu Phó cảm thấy như bị bỏng, liền buông ra: “Cẩn thận chút.”

Mã Gia Gia cong khóe miệng, không có chút dáng vẻ nào là hoảng sợ: “Anh Chu Phó, anh phản ứng nhanh thật đấy.”

Chu Phó: “…” Đúng lúc này, máy ném bóng phát ra âm thanh báo hiệu ‘game over’.

Chu Phó hỏi: “Khát không?”

Không đợi Mã Gia Gia nói, Chu Phó tiếp: “Anh đi mua chút đồ uống, em uống gì?”

Mã Gia Gia: “Gì cũng được ạ.”

Chu Phó khẽ gật đầu, xách hộp bánh kem bên cạnh lên: “Anh mang bánh kem ra xe cất, trên xe có tủ lạnh.”

Mã Gia Gia cởi balo hai quai xuống, nói rất nghiêm túc: “Giúp em mang cả balo ra xe đi, vừa rồi chính là do cái balo làm ảnh hưởng đến phong độ của em đấy.”

Chu Phó nhận lấy balo của Mã Gia Gia.

Chu Phó mang đồ ra xe cất, định đi mua hai chai nước lọc, nhưng lúc đi ngang qua một tiệm đồ uống, thấy có rất nhiều cô gái trẻ đang xếp hàng mua, Chu Phó cũng vào xếp hàng, mua hai ly đồ uống đặc trưng của tiệm.

Lúc quay lại khu vui chơi điện tử, Chu Phó nhìn quanh tìm người, đột nhiên, ánh mắt lạnh đi.

Trên máy nhảy auditon, ánh đèn nhấp nháy theo nhịp điệu âm nhạc, cắt sàn nhảy thành những khối màu chuyển động.

Phần thân trên của Mã Gia Gia mặc áo sơ mi trắng ngắn tay chít eo, phác họa lên đường cong duyên dáng đầy đặn. Phần th*n d*** mặc váy ngắn xếp ly màu đen, lộ ra đôi chân dài săn chắc với đường nét mượt mà.

Chu Phó không phải là một người cổ hủ, anh biết đây là phong cách thời trang mà giới trẻ hiện nay rất thích: JK.

Cái váy vốn không dài, lại vì những động tác nhảy lên nhảy xuống mà phần vải xòe ra như một đóa hoa, để lộ ra càng nhiều da thịt dưới lớp váy, da thịt trắng ngần và cái váy đen tạo nên sự tương phản thị giác mạnh mẽ.

Cô hoàn toàn không hay biết, ở cách đó không xa phía sau, có hai gã đàn ông nhuộm tóc, trên tay đang nghịch xèng chơi game, ánh mắt trắng trợn không kiêng dè lướt tới lướt lui trên người cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn