Mã Gia Gia và Chu Phó ăn tối xong, xách theo một túi to đồ ăn vặt về ký túc xá.
Cô dọn dẹp đồ đạc qua loa rồi nôn nóng gọi điện cho Triệu Đình Di để trút bầu tâm sự.
Trút bầu tâm sự xong, Mã Gia Gia ngồi vào bàn học, cầm một cây bút, rút một tờ giấy trắng, bên trái viết ‘Mã Gia Gia’, bên phải viết ‘Chu Phó’.
Mũi tên từ ‘Mã Gia Gia’ hướng về ‘Chu Phó’, chú thích ‘100%’, mũi tên từ ‘Chu Phó’ hướng về ‘Mã Gia Gia’, chú thích ‘80%’.
Mã Gia Gia suy nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘80%’, sửa thành ‘70%’.
Lại nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘70%’, sửa thành ‘75%’.
Nghĩ thêm nữa, gạch bỏ ‘75%’, sửa lại thành ‘80%’ như ban đầu.
Mã Gia Gia nheo mắt, khó chịu nhìn con số ‘80%’ này, cau mày một cái thật mạnh, lại muốn gạch bỏ.
Ngòi bút khựng lại, cô thở ra một hơi.
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Nếu không phải là mức độ thích 100% thì việc dây dưa vài điểm phần trăm đó chẳng có ý nghĩa gì.
Bây giờ cần xem xét là, bước tiếp theo nên đi thế nào.
Tỏ tình sao? Nói với anh ấy là mình thích anh ấy?
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mã Gia Gia và Chu Phó ăn tối xong, xách theo một túi to đồ ăn vặt về ký túc xá.
Cô dọn dẹp đồ đạc qua loa rồi nôn nóng gọi điện cho Triệu Đình Di để trút bầu tâm sự.
Trút bầu tâm sự xong, Mã Gia Gia ngồi vào bàn học, cầm một cây bút, rút một tờ giấy trắng, bên trái viết ‘Mã Gia Gia’, bên phải viết ‘Chu Phó’.
Mũi tên từ ‘Mã Gia Gia’ hướng về ‘Chu Phó’, chú thích ‘100%’, mũi tên từ ‘Chu Phó’ hướng về ‘Mã Gia Gia’, chú thích ‘80%’.
Mã Gia Gia suy nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘80%’, sửa thành ‘70%’.
Lại nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘70%’, sửa thành ‘75%’.
Nghĩ thêm nữa, gạch bỏ ‘75%’, sửa lại thành ‘80%’ như ban đầu.
Mã Gia Gia nheo mắt, khó chịu nhìn con số ‘80%’ này, cau mày một cái thật mạnh, lại muốn gạch bỏ.
Ngòi bút khựng lại, cô thở ra một hơi.
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Nếu không phải là mức độ thích 100% thì việc dây dưa vài điểm phần trăm đó chẳng có ý nghĩa gì.
Bây giờ cần xem xét là, bước tiếp theo nên đi thế nào.
Tỏ tình sao? Nói với anh ấy là mình thích anh ấy?
Mã Gia Gia và Chu Phó ăn tối xong, xách theo một túi to đồ ăn vặt về ký túc xá.
Cô dọn dẹp đồ đạc qua loa rồi nôn nóng gọi điện cho Triệu Đình Di để trút bầu tâm sự.
Trút bầu tâm sự xong, Mã Gia Gia ngồi vào bàn học, cầm một cây bút, rút một tờ giấy trắng, bên trái viết ‘Mã Gia Gia’, bên phải viết ‘Chu Phó’.
Mũi tên từ ‘Mã Gia Gia’ hướng về ‘Chu Phó’, chú thích ‘100%’, mũi tên từ ‘Chu Phó’ hướng về ‘Mã Gia Gia’, chú thích ‘80%’.
Mã Gia Gia suy nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘80%’, sửa thành ‘70%’.
Lại nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘70%’, sửa thành ‘75%’.
Nghĩ thêm nữa, gạch bỏ ‘75%’, sửa lại thành ‘80%’ như ban đầu.
Mã Gia Gia nheo mắt, khó chịu nhìn con số ‘80%’ này, cau mày một cái thật mạnh, lại muốn gạch bỏ.
Ngòi bút khựng lại, cô thở ra một hơi.
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Nếu không phải là mức độ thích 100% thì việc dây dưa vài điểm phần trăm đó chẳng có ý nghĩa gì.
Bây giờ cần xem xét là, bước tiếp theo nên đi thế nào.
Tỏ tình sao? Nói với anh ấy là mình thích anh ấy?
Mã Gia Gia và Chu Phó ăn tối xong, xách theo một túi to đồ ăn vặt về ký túc xá.
Cô dọn dẹp đồ đạc qua loa rồi nôn nóng gọi điện cho Triệu Đình Di để trút bầu tâm sự.
Trút bầu tâm sự xong, Mã Gia Gia ngồi vào bàn học, cầm một cây bút, rút một tờ giấy trắng, bên trái viết ‘Mã Gia Gia’, bên phải viết ‘Chu Phó’.
Mũi tên từ ‘Mã Gia Gia’ hướng về ‘Chu Phó’, chú thích ‘100%’, mũi tên từ ‘Chu Phó’ hướng về ‘Mã Gia Gia’, chú thích ‘80%’.
Mã Gia Gia suy nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘80%’, sửa thành ‘70%’.
Lại nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘70%’, sửa thành ‘75%’.
Nghĩ thêm nữa, gạch bỏ ‘75%’, sửa lại thành ‘80%’ như ban đầu.
Mã Gia Gia nheo mắt, khó chịu nhìn con số ‘80%’ này, cau mày một cái thật mạnh, lại muốn gạch bỏ.
Ngòi bút khựng lại, cô thở ra một hơi.
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Nếu không phải là mức độ thích 100% thì việc dây dưa vài điểm phần trăm đó chẳng có ý nghĩa gì.
Bây giờ cần xem xét là, bước tiếp theo nên đi thế nào.
Tỏ tình sao? Nói với anh ấy là mình thích anh ấy?
Mã Gia Gia và Chu Phó ăn tối xong, xách theo một túi to đồ ăn vặt về ký túc xá.
Cô dọn dẹp đồ đạc qua loa rồi nôn nóng gọi điện cho Triệu Đình Di để trút bầu tâm sự.
Trút bầu tâm sự xong, Mã Gia Gia ngồi vào bàn học, cầm một cây bút, rút một tờ giấy trắng, bên trái viết ‘Mã Gia Gia’, bên phải viết ‘Chu Phó’.
Mũi tên từ ‘Mã Gia Gia’ hướng về ‘Chu Phó’, chú thích ‘100%’, mũi tên từ ‘Chu Phó’ hướng về ‘Mã Gia Gia’, chú thích ‘80%’.
Mã Gia Gia suy nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘80%’, sửa thành ‘70%’.
Lại nghĩ hai giây, gạch bỏ ‘70%’, sửa thành ‘75%’.
Nghĩ thêm nữa, gạch bỏ ‘75%’, sửa lại thành ‘80%’ như ban đầu.
Mã Gia Gia nheo mắt, khó chịu nhìn con số ‘80%’ này, cau mày một cái thật mạnh, lại muốn gạch bỏ.
Ngòi bút khựng lại, cô thở ra một hơi.
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Nếu không phải là mức độ thích 100% thì việc dây dưa vài điểm phần trăm đó chẳng có ý nghĩa gì.
Bây giờ cần xem xét là, bước tiếp theo nên đi thế nào.
Tỏ tình sao? Nói với anh ấy là mình thích anh ấy?
Tô Nghiên nhìn Mã Gia Gia trên màn hình, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: “Hình như Mã Gia Gia không được khỏe.”
Chu Phó thu ánh mắt lại, ngoảnh đầu: “Em ấy sao vậy?”
“Không biết.” Tô Nghiên lo lắng lắc đầu, “Hỏi em ấy, em ấy bảo không sao.”
Chu Phó lại nhìn lên màn hình lớn.
Trận đấu bắt đầu.
Đèn đỏ của trận đấu vừa bật sáng, hai con chiến giáp đã lao vào đâm sầm vào nhau với tư thế gần như thảm khốc.
MC giật nảy mình, ôm đầu: “Ôi! Trời ơi!”
Khán đài cũng vang lên những tiếng hít sâu.
Mọi người không hiểu nổi nữa.
‘Cửu Vĩ Xà’ tấn công quyết liệt như vậy thì không có gì lạ, điều lạ là ‘Chiến Binh’, ưu thế của nó là dựa vào kỹ thuật, tốc độ di chuyển linh hoạt, tìm kiếm thời cơ, chờ đợi thời cơ, vậy mà bây giờ lại đâm đầu trực diện với ‘Cửu Vĩ Xà’, đây là đang làm cái gì?
Vỡ chum thì đập vỡ luôn à? Đúng lúc này, ‘Cửu Vĩ Xà’ thò cánh tay kẹp nâng ra, cắn chặt lấy hông bên của ‘Chiến Binh’.
MC kích động nói: “‘Chiến Binh’ bị ‘Cửu Vĩ Xà’ tóm được rồi!”