Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 42

Ở miếu Phu Tử rất khó đỗ xe, Chu Phó đỗ xe ở trung tâm thương mại gần đó.

Chu Phó tháo dây an toàn, nhắc nhở: “Sáp thơm cứ để trên xe đi.”

Mã Gia Gia ‘vâng’ một tiếng, lúc xuống xe, cô đặt sáp thơm xuống, sau đó cô liếc thấy túi quà ở ghế sau.

Túi quà màu đỏ, siêu to, chiếm cả một băng ghế, không biết anh còn mang quà cho ai nữa.

Mã Gia Gia tò mò: “Đó là gì vậy?”

Chu Phó đặt một chân xuống đất, nghe thấy câu hỏi của Mã Gia Gia, anh quay đầu nhìn một cái, hơi nhướng mày: “Em xem thử đi?”

Mã Gia Gia: “Em xem á? Không hay đâu?”

Chu Phó xuống xe, đóng cửa lại: “Có gì mà không hay?”

Mã Gia Gia đồng bộ đóng rầm cửa xe lại: “Quà anh mang cho người khác, em xem đương nhiên là không hay rồi.”

Với chiều cao của Chu Phó, tầm nhìn của anh có thể dễ dàng vượt qua nóc xe, bắt trọn mọi biểu cảm nhỏ của Mã Gia Gia, cô hơi phồng má, mím chặt môi.

Giọng Chu Phó uể oải: “Sao thế?”

Mã Gia Gia liếc Chu Phó một cái, bày tỏ thẳng sự bất mãn: “Cho người khác thì to thế, cho em thì nhỏ xíu.”

Chu Phó không muốn vô cớ gánh cái tội danh không đâu này, anh kéo dài giọng:

“Thật sự không muốn xem thử là gì sao?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ở miếu Phu Tử rất khó đỗ xe, Chu Phó đỗ xe ở trung tâm thương mại gần đó.

Chu Phó tháo dây an toàn, nhắc nhở: “Sáp thơm cứ để trên xe đi.”

Mã Gia Gia ‘vâng’ một tiếng, lúc xuống xe, cô đặt sáp thơm xuống, sau đó cô liếc thấy túi quà ở ghế sau.

Túi quà màu đỏ, siêu to, chiếm cả một băng ghế, không biết anh còn mang quà cho ai nữa.

Mã Gia Gia tò mò: “Đó là gì vậy?”

Chu Phó đặt một chân xuống đất, nghe thấy câu hỏi của Mã Gia Gia, anh quay đầu nhìn một cái, hơi nhướng mày: “Em xem thử đi?”

Mã Gia Gia: “Em xem á? Không hay đâu?”

Chu Phó xuống xe, đóng cửa lại: “Có gì mà không hay?”

Mã Gia Gia đồng bộ đóng rầm cửa xe lại: “Quà anh mang cho người khác, em xem đương nhiên là không hay rồi.”

Với chiều cao của Chu Phó, tầm nhìn của anh có thể dễ dàng vượt qua nóc xe, bắt trọn mọi biểu cảm nhỏ của Mã Gia Gia, cô hơi phồng má, mím chặt môi.

Giọng Chu Phó uể oải: “Sao thế?”

Mã Gia Gia liếc Chu Phó một cái, bày tỏ thẳng sự bất mãn: “Cho người khác thì to thế, cho em thì nhỏ xíu.”

Chu Phó không muốn vô cớ gánh cái tội danh không đâu này, anh kéo dài giọng:

“Thật sự không muốn xem thử là gì sao?”

Ở miếu Phu Tử rất khó đỗ xe, Chu Phó đỗ xe ở trung tâm thương mại gần đó.

Chu Phó tháo dây an toàn, nhắc nhở: “Sáp thơm cứ để trên xe đi.”

Mã Gia Gia ‘vâng’ một tiếng, lúc xuống xe, cô đặt sáp thơm xuống, sau đó cô liếc thấy túi quà ở ghế sau.

Túi quà màu đỏ, siêu to, chiếm cả một băng ghế, không biết anh còn mang quà cho ai nữa.

Mã Gia Gia tò mò: “Đó là gì vậy?”

Chu Phó đặt một chân xuống đất, nghe thấy câu hỏi của Mã Gia Gia, anh quay đầu nhìn một cái, hơi nhướng mày: “Em xem thử đi?”

Mã Gia Gia: “Em xem á? Không hay đâu?”

Chu Phó xuống xe, đóng cửa lại: “Có gì mà không hay?”

Mã Gia Gia đồng bộ đóng rầm cửa xe lại: “Quà anh mang cho người khác, em xem đương nhiên là không hay rồi.”

Với chiều cao của Chu Phó, tầm nhìn của anh có thể dễ dàng vượt qua nóc xe, bắt trọn mọi biểu cảm nhỏ của Mã Gia Gia, cô hơi phồng má, mím chặt môi.

Giọng Chu Phó uể oải: “Sao thế?”

Mã Gia Gia liếc Chu Phó một cái, bày tỏ thẳng sự bất mãn: “Cho người khác thì to thế, cho em thì nhỏ xíu.”

Chu Phó không muốn vô cớ gánh cái tội danh không đâu này, anh kéo dài giọng:

“Thật sự không muốn xem thử là gì sao?”

Ở miếu Phu Tử rất khó đỗ xe, Chu Phó đỗ xe ở trung tâm thương mại gần đó.

Chu Phó tháo dây an toàn, nhắc nhở: “Sáp thơm cứ để trên xe đi.”

Mã Gia Gia ‘vâng’ một tiếng, lúc xuống xe, cô đặt sáp thơm xuống, sau đó cô liếc thấy túi quà ở ghế sau.

Túi quà màu đỏ, siêu to, chiếm cả một băng ghế, không biết anh còn mang quà cho ai nữa.

Mã Gia Gia tò mò: “Đó là gì vậy?”

Chu Phó đặt một chân xuống đất, nghe thấy câu hỏi của Mã Gia Gia, anh quay đầu nhìn một cái, hơi nhướng mày: “Em xem thử đi?”

Mã Gia Gia: “Em xem á? Không hay đâu?”

Chu Phó xuống xe, đóng cửa lại: “Có gì mà không hay?”

Mã Gia Gia đồng bộ đóng rầm cửa xe lại: “Quà anh mang cho người khác, em xem đương nhiên là không hay rồi.”

Với chiều cao của Chu Phó, tầm nhìn của anh có thể dễ dàng vượt qua nóc xe, bắt trọn mọi biểu cảm nhỏ của Mã Gia Gia, cô hơi phồng má, mím chặt môi.

Giọng Chu Phó uể oải: “Sao thế?”

Mã Gia Gia liếc Chu Phó một cái, bày tỏ thẳng sự bất mãn: “Cho người khác thì to thế, cho em thì nhỏ xíu.”

Chu Phó không muốn vô cớ gánh cái tội danh không đâu này, anh kéo dài giọng:

“Thật sự không muốn xem thử là gì sao?”

Ở miếu Phu Tử rất khó đỗ xe, Chu Phó đỗ xe ở trung tâm thương mại gần đó.

Chu Phó tháo dây an toàn, nhắc nhở: “Sáp thơm cứ để trên xe đi.”

Mã Gia Gia ‘vâng’ một tiếng, lúc xuống xe, cô đặt sáp thơm xuống, sau đó cô liếc thấy túi quà ở ghế sau.

Túi quà màu đỏ, siêu to, chiếm cả một băng ghế, không biết anh còn mang quà cho ai nữa.

Mã Gia Gia tò mò: “Đó là gì vậy?”

Chu Phó đặt một chân xuống đất, nghe thấy câu hỏi của Mã Gia Gia, anh quay đầu nhìn một cái, hơi nhướng mày: “Em xem thử đi?”

Mã Gia Gia: “Em xem á? Không hay đâu?”

Chu Phó xuống xe, đóng cửa lại: “Có gì mà không hay?”

Mã Gia Gia đồng bộ đóng rầm cửa xe lại: “Quà anh mang cho người khác, em xem đương nhiên là không hay rồi.”

Với chiều cao của Chu Phó, tầm nhìn của anh có thể dễ dàng vượt qua nóc xe, bắt trọn mọi biểu cảm nhỏ của Mã Gia Gia, cô hơi phồng má, mím chặt môi.

Giọng Chu Phó uể oải: “Sao thế?”

Mã Gia Gia liếc Chu Phó một cái, bày tỏ thẳng sự bất mãn: “Cho người khác thì to thế, cho em thì nhỏ xíu.”

Chu Phó không muốn vô cớ gánh cái tội danh không đâu này, anh kéo dài giọng:

“Thật sự không muốn xem thử là gì sao?”

Mã Gia Gia hé môi, ngượng ngùng lên tiếng: “Em xin lỗi, em mải nghĩ chuyện nên lơ đãng.”

Cảm xúc của Chu Phó vẫn chưa tan, lời xin lỗi của Mã Gia Gia chẳng ích gì, lý do của cô thậm chí còn đang khiêu khích lý trí của anh. Anh nhắm mắt lại một cái, nếp nhăn giữa trán hằn rõ, giọng nói vừa trầm vừa khàn, như đang nhẫn nhịn điều gì đó: “Nghĩ chuyện gì mà lại nghĩ đến mức này?!”

Mã Gia Gia cảm thấy cổ họng rất khô khốc, nuốt một ngụm nước bọt: “Em đang nghĩ, mỗi lần anh gặp mẹ, anh có buồn vì mình không có một gia đình không…”

Chu Phó lập tức sững người.

Bãi đỗ xe dưới tầng hầm tối tăm, trong không khí phảng phất mùi bụi đất không thấy ánh mặt trời.

Anh và cô ở gần nhau đến vậy, gần đến mức anh có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của cô đang rung lên thế nào, nhìn xuống dưới, là đôi mắt đen lay láy đang ngước nhìn anh, chóp mũi cao thanh tú, đôi môi như nụ hoa chớm nở…

Mã Gia Gia: “Anh Chu Phó, sau này anh có chuyện gì không vui có thể nói với em được không? Em lớn rồi, em trưởng thành rồi, bây giờ em… bây giờ em hiểu rất nhiều đạo lý, em có thể an ủi anh. Nếu anh… nếu anh không cần an ủi, vậy thì coi em như một cái hốc cây, một cái hốc cây sẽ chăm chú lắng nghe…”

Trái tim trĩu nặng của Chu Phó giống như bị một thứ gì đó mềm mại đụng mạnh vào, phá vỡ một góc hoang vu tĩnh lặng.

Mã Gia Gia kiên định gật cằm một cái: “Là một cái hốc cây sẽ giữ bí mật cho anh, miệng em kín lắm.”

Cái cằm nhỏ nhắn, khi gật đầu, cứ thế cọ vào lòng bàn tay anh.

Suy nghĩ của anh vô cùng tỉnh táo, tỉnh táo nhận ra hành vi của mình không ổn, nhưng cơ thể anh thì lại vụng về đến thế, như một cỗ máy cũ kỹ đã vận hành nhiều năm, bánh răng ở các khớp xương đã bị gỉ sét ăn mòn dày, không thể xoay chuyển nổi..

Cô nhìn anh, hàng mi dài khẽ chớp, đồng tử hơi rung, hé môi, khẽ phả hơi thở:

“Chu Phó, đừng mắng em nữa.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn