Ánh mắt trượt đi.
Chu Phó lùi lại một bước, phủ nhận: “Không phải mắng em.”
Anh cúi người nhặt đồ, nhặt từng viên socola cho vào hộp, không hề ngẩng đầu lên: “Vừa nãy anh hung dữ lắm à?”
“Cũng bình thường…” Mã Gia Gia sờ lên má mình, “Em biết anh lo cho em, nên… cũng bình thường.”
Ngón tay Chu Phó khựng lại, nhặt viên socola cuối cùng lên, đứng dậy: “Không dữ một chút thì em chẳng bao giờ nhớ đâu.”
Trực giác Mã Gia Gia mách bảo Chu Phó vẫn còn muốn dạy dỗ thêm, đang đứng chờ thì Chu Phó xoay người: “Đi thôi.”
Mã Gia Gia chậm nửa nhịp, đi theo sau, nhìn góc nghiêng căng cứng của anh rồi lại nhìn hộp socola trên tay anh, nhiệt tình vươn tay ra: “Để em…”
Chưa đợi Mã Gia Gia nói hết câu, Chu Phó đã rụt tay lại, lạnh lùng vô tình:
“Tịch thu rồi.”
Mã Gia Gia: “…”
Ra khỏi trung tâm thương mại, không xa chính là ‘Nam Kinh Đại Bài Đương’. Sáu giờ chiều, quán ăn đang làm ăn cực kỳ phát đạt, Chu Phó và Mã Gia Gia rất may mắn bắt được cái bàn trống cuối cùng, mặc dù vị trí không tốt lắm.
Hai người ngồi sát tường, nhân viên phục vụ đưa thực đơn.
Chu Phó đi vệ sinh, Mã Gia Gia gọi món.
Mã Gia Gia dựa theo đặc sản mà gọi: cháo Mỹ Linh, bánh bao vịt quay, canh khoai môn, sườn nướng sốt mận, cá trắng hấp nước gà.
Cô cảm thấy như vậy là tương đối rồi.
Chu Phó quay lại, xem các món Mã Gia Gia đã gọi, gọi thêm hai món rau: rau mã lan đầu xào đậu hũ khô và đậu cô ve thái chỉ.
Những năm gần đây, cua vào mùa sớm. Nhân viên phục vụ bưng đĩa cua bóng loáng đi ngang qua.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ánh mắt trượt đi.
Chu Phó lùi lại một bước, phủ nhận: “Không phải mắng em.”
Anh cúi người nhặt đồ, nhặt từng viên socola cho vào hộp, không hề ngẩng đầu lên: “Vừa nãy anh hung dữ lắm à?”
“Cũng bình thường…” Mã Gia Gia sờ lên má mình, “Em biết anh lo cho em, nên… cũng bình thường.”
Ngón tay Chu Phó khựng lại, nhặt viên socola cuối cùng lên, đứng dậy: “Không dữ một chút thì em chẳng bao giờ nhớ đâu.”
Trực giác Mã Gia Gia mách bảo Chu Phó vẫn còn muốn dạy dỗ thêm, đang đứng chờ thì Chu Phó xoay người: “Đi thôi.”
Mã Gia Gia chậm nửa nhịp, đi theo sau, nhìn góc nghiêng căng cứng của anh rồi lại nhìn hộp socola trên tay anh, nhiệt tình vươn tay ra: “Để em…”
Chưa đợi Mã Gia Gia nói hết câu, Chu Phó đã rụt tay lại, lạnh lùng vô tình:
“Tịch thu rồi.”
Mã Gia Gia: “…”
Ra khỏi trung tâm thương mại, không xa chính là ‘Nam Kinh Đại Bài Đương’. Sáu giờ chiều, quán ăn đang làm ăn cực kỳ phát đạt, Chu Phó và Mã Gia Gia rất may mắn bắt được cái bàn trống cuối cùng, mặc dù vị trí không tốt lắm.
Hai người ngồi sát tường, nhân viên phục vụ đưa thực đơn.
Chu Phó đi vệ sinh, Mã Gia Gia gọi món.
Mã Gia Gia dựa theo đặc sản mà gọi: cháo Mỹ Linh, bánh bao vịt quay, canh khoai môn, sườn nướng sốt mận, cá trắng hấp nước gà.
Cô cảm thấy như vậy là tương đối rồi.
Chu Phó quay lại, xem các món Mã Gia Gia đã gọi, gọi thêm hai món rau: rau mã lan đầu xào đậu hũ khô và đậu cô ve thái chỉ.
Những năm gần đây, cua vào mùa sớm. Nhân viên phục vụ bưng đĩa cua bóng loáng đi ngang qua.
Ánh mắt trượt đi.
Chu Phó lùi lại một bước, phủ nhận: “Không phải mắng em.”
Anh cúi người nhặt đồ, nhặt từng viên socola cho vào hộp, không hề ngẩng đầu lên: “Vừa nãy anh hung dữ lắm à?”
“Cũng bình thường…” Mã Gia Gia sờ lên má mình, “Em biết anh lo cho em, nên… cũng bình thường.”
Ngón tay Chu Phó khựng lại, nhặt viên socola cuối cùng lên, đứng dậy: “Không dữ một chút thì em chẳng bao giờ nhớ đâu.”
Trực giác Mã Gia Gia mách bảo Chu Phó vẫn còn muốn dạy dỗ thêm, đang đứng chờ thì Chu Phó xoay người: “Đi thôi.”
Mã Gia Gia chậm nửa nhịp, đi theo sau, nhìn góc nghiêng căng cứng của anh rồi lại nhìn hộp socola trên tay anh, nhiệt tình vươn tay ra: “Để em…”
Chưa đợi Mã Gia Gia nói hết câu, Chu Phó đã rụt tay lại, lạnh lùng vô tình:
“Tịch thu rồi.”
Mã Gia Gia: “…”
Ra khỏi trung tâm thương mại, không xa chính là ‘Nam Kinh Đại Bài Đương’. Sáu giờ chiều, quán ăn đang làm ăn cực kỳ phát đạt, Chu Phó và Mã Gia Gia rất may mắn bắt được cái bàn trống cuối cùng, mặc dù vị trí không tốt lắm.
Hai người ngồi sát tường, nhân viên phục vụ đưa thực đơn.
Chu Phó đi vệ sinh, Mã Gia Gia gọi món.
Mã Gia Gia dựa theo đặc sản mà gọi: cháo Mỹ Linh, bánh bao vịt quay, canh khoai môn, sườn nướng sốt mận, cá trắng hấp nước gà.
Cô cảm thấy như vậy là tương đối rồi.
Chu Phó quay lại, xem các món Mã Gia Gia đã gọi, gọi thêm hai món rau: rau mã lan đầu xào đậu hũ khô và đậu cô ve thái chỉ.
Những năm gần đây, cua vào mùa sớm. Nhân viên phục vụ bưng đĩa cua bóng loáng đi ngang qua.
Ánh mắt trượt đi.
Chu Phó lùi lại một bước, phủ nhận: “Không phải mắng em.”
Anh cúi người nhặt đồ, nhặt từng viên socola cho vào hộp, không hề ngẩng đầu lên: “Vừa nãy anh hung dữ lắm à?”
“Cũng bình thường…” Mã Gia Gia sờ lên má mình, “Em biết anh lo cho em, nên… cũng bình thường.”
Ngón tay Chu Phó khựng lại, nhặt viên socola cuối cùng lên, đứng dậy: “Không dữ một chút thì em chẳng bao giờ nhớ đâu.”
Trực giác Mã Gia Gia mách bảo Chu Phó vẫn còn muốn dạy dỗ thêm, đang đứng chờ thì Chu Phó xoay người: “Đi thôi.”
Mã Gia Gia chậm nửa nhịp, đi theo sau, nhìn góc nghiêng căng cứng của anh rồi lại nhìn hộp socola trên tay anh, nhiệt tình vươn tay ra: “Để em…”
Chưa đợi Mã Gia Gia nói hết câu, Chu Phó đã rụt tay lại, lạnh lùng vô tình:
“Tịch thu rồi.”
Mã Gia Gia: “…”
Ra khỏi trung tâm thương mại, không xa chính là ‘Nam Kinh Đại Bài Đương’. Sáu giờ chiều, quán ăn đang làm ăn cực kỳ phát đạt, Chu Phó và Mã Gia Gia rất may mắn bắt được cái bàn trống cuối cùng, mặc dù vị trí không tốt lắm.
Hai người ngồi sát tường, nhân viên phục vụ đưa thực đơn.
Chu Phó đi vệ sinh, Mã Gia Gia gọi món.
Mã Gia Gia dựa theo đặc sản mà gọi: cháo Mỹ Linh, bánh bao vịt quay, canh khoai môn, sườn nướng sốt mận, cá trắng hấp nước gà.
Cô cảm thấy như vậy là tương đối rồi.
Chu Phó quay lại, xem các món Mã Gia Gia đã gọi, gọi thêm hai món rau: rau mã lan đầu xào đậu hũ khô và đậu cô ve thái chỉ.
Những năm gần đây, cua vào mùa sớm. Nhân viên phục vụ bưng đĩa cua bóng loáng đi ngang qua.
Ánh mắt trượt đi.
Chu Phó lùi lại một bước, phủ nhận: “Không phải mắng em.”
Anh cúi người nhặt đồ, nhặt từng viên socola cho vào hộp, không hề ngẩng đầu lên: “Vừa nãy anh hung dữ lắm à?”
“Cũng bình thường…” Mã Gia Gia sờ lên má mình, “Em biết anh lo cho em, nên… cũng bình thường.”
Ngón tay Chu Phó khựng lại, nhặt viên socola cuối cùng lên, đứng dậy: “Không dữ một chút thì em chẳng bao giờ nhớ đâu.”
Trực giác Mã Gia Gia mách bảo Chu Phó vẫn còn muốn dạy dỗ thêm, đang đứng chờ thì Chu Phó xoay người: “Đi thôi.”
Mã Gia Gia chậm nửa nhịp, đi theo sau, nhìn góc nghiêng căng cứng của anh rồi lại nhìn hộp socola trên tay anh, nhiệt tình vươn tay ra: “Để em…”
Chưa đợi Mã Gia Gia nói hết câu, Chu Phó đã rụt tay lại, lạnh lùng vô tình:
“Tịch thu rồi.”
Mã Gia Gia: “…”
Ra khỏi trung tâm thương mại, không xa chính là ‘Nam Kinh Đại Bài Đương’. Sáu giờ chiều, quán ăn đang làm ăn cực kỳ phát đạt, Chu Phó và Mã Gia Gia rất may mắn bắt được cái bàn trống cuối cùng, mặc dù vị trí không tốt lắm.
Hai người ngồi sát tường, nhân viên phục vụ đưa thực đơn.
Chu Phó đi vệ sinh, Mã Gia Gia gọi món.
Mã Gia Gia dựa theo đặc sản mà gọi: cháo Mỹ Linh, bánh bao vịt quay, canh khoai môn, sườn nướng sốt mận, cá trắng hấp nước gà.
Cô cảm thấy như vậy là tương đối rồi.
Chu Phó quay lại, xem các món Mã Gia Gia đã gọi, gọi thêm hai món rau: rau mã lan đầu xào đậu hũ khô và đậu cô ve thái chỉ.
Những năm gần đây, cua vào mùa sớm. Nhân viên phục vụ bưng đĩa cua bóng loáng đi ngang qua.
Chu Phó vội vàng chào: “Cháu chào dì.”
“Aizz.” Cát Mỗ nói chuyện rất thẳng thắn, “Chu Phó à, Gia Thố một mình đến Nam Kinh thi đấu, trên mạng người ta nói những lời khó nghe, dì đều thấy cả rồi. Gia Thố hiếu thắng, áp lực chắc chắn là lớn lắm, dì và chú Mã rất lo cho nó, nhưng biết nó ở Nam Kinh gặp được cháu, dì yên tâm hơn nhiều.”
Chu Phó cong khóe miệng: “Dì à, dì cứ yên tâm đi.”
“Dì yên tâm, dì chắc chắn yên tâm.” Cát Mỗ nói, “Chú Mã sợ Gia Thố mang lại rắc rối cho cháu, dì nói Chu Phó làm sao mà nghĩ như vậy được! Năm xưa giáo sư Chu coi chú Mã như con trai ruột, cháu lại là cháu trai của giáo sư Chu, duyên phận giữa chúng ta… Không sợ cháu chê cười, hồi cháu ở nhà dì, dì cũng coi cháu như con trai ruột vậy.” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng Mã Dương nói tiếng Tạng.
Cát Mỗ dùng tiếng Tạng đáp lại một câu, rồi lại nói với điện thoại: “Dì bảo này, làm gì có ai chăm sóc em gái mà lại chê phiền phức, cháu nói có đúng không, Chu Phó?”
Cổ họng Chu Phó nghẹn lại: “…Vâng.”
Cát Mỗ: “Đúng rồi, đông trùng hạ thảo nếu cháu ăn hết rồi thì cứ nói với chú dì, tuyệt đối đừng khách sáo với người nhà nhé.”
Chu Phó: “Vâng.”
Cát Mỗ trả điện thoại cho Mã Dương.
Mã Dương giải thích một câu: “Cát Mỗ là vì nhìn thấy mấy cái trên mạng, quá lo cho Gia Thố, nên muốn cháu chiếu cố nó nhiều hơn. Thật ra… chú cũng vậy, Gia Thố đi càng xa, chú và Cát Mỗ lại càng cảm thấy bất lực…”
Chu Phó: “Chú à, dì nói không sai, đối với cháu Gia Thố cũng như… em gái, sao có thể gây rắc rối cho cháu được? Chú dì cứ yên tâm đi.”
Nói thêm vài câu nữa, điện thoại cúp máy.
Chu Phó nhắm mắt, thở hắt ra, khởi động xe. Đúng là cô đơn quá lâu rồi.
Người ta là vì tin tưởng mình, tín nhiệm mình, mới yên tâm giao con gái cho mình.
Chu Phó.
Làm người đi!