Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 41

Kuala Lumpur, tại khách sạn.

Trợ lý đang báo cáo công việc và đối chiếu lịch trình với Chu Phó.

Chu Phó vừa nghe vừa cúi đầu lướt điện thoại, chợt ngẩng lên: “Giúp tôi đặt chuyến bay lúc 6 giờ 45 phút sáng ngày kia về Nam Kinh.”

Trợ lý nhanh chóng phản ứng: “Vâng, Chu tổng.”

Chu Phó bổ sung một câu: “Chỉ cần đặt cho một mình tôi là được.”

Trợ lý chưa kịp hiểu ra: “Hả?”

Khóe miệng Chu Phó khẽ cong lên: “Mọi người nghỉ ngơi thêm đi, không cần vội.”

Trợ lý: “…”

Từ Kuala Lumpur bay về Nam Kinh mất khoảng 6 tiếng. Vừa qua buổi trưa, máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh.

Chu Phó ăn tạm một bữa ăn nhẹ ở sân bay rồi lái xe đến hiện trường giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 năm 2015.

Tô Nghiên đứng ngoài nhà thi đấu, đợi Chu Phó đến rồi đưa anh vào trong xem thi đấu.

Chu Phó: “Làm phiền cô phải ra ngoài đón tôi.”

Gần đây thường xuyên qua lại, Tô Nghiên bất giác đùa: “Đàn anh, anh cứ nói em khách sáo, chẳng phải anh cũng rất khách sáo sao?”

Chu Phó hơi cong khóe miệng.

Tô Nghiên: “Anh gọi điện thoại cho em, em còn thấy khá bất ngờ đấy. Em thấy hôm qua anh vẫn còn ở Kuala Lumpur mà.”

Chu Phó: “Ừm.”

Tô Nghiên: “Em còn chưa từng đến Kuala Lumpur đâu! Bên đó có vui không anh?”

Chu Phó: “Tôi không đi chơi nên cũng không rõ lắm.”

Tô Nghiên hơi sững người, nhận ra lời mình nói có vẻ không phù hợp, cô ấy vội chuyển chủ đề: “Trận đầu tiên ‘Chiến Binh’ thắng rất đẹp mắt. Dư luận trên mạng đối với Mã Gia Gia cũng đã tốt hơn nhiều. Bọn em đã làm phân tích dữ liệu, trong đó dữ liệu từ phái nữ rất cao.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Kuala Lumpur, tại khách sạn.

Trợ lý đang báo cáo công việc và đối chiếu lịch trình với Chu Phó.

Chu Phó vừa nghe vừa cúi đầu lướt điện thoại, chợt ngẩng lên: “Giúp tôi đặt chuyến bay lúc 6 giờ 45 phút sáng ngày kia về Nam Kinh.”

Trợ lý nhanh chóng phản ứng: “Vâng, Chu tổng.”

Chu Phó bổ sung một câu: “Chỉ cần đặt cho một mình tôi là được.”

Trợ lý chưa kịp hiểu ra: “Hả?”

Khóe miệng Chu Phó khẽ cong lên: “Mọi người nghỉ ngơi thêm đi, không cần vội.”

Trợ lý: “…”

Từ Kuala Lumpur bay về Nam Kinh mất khoảng 6 tiếng. Vừa qua buổi trưa, máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh.

Chu Phó ăn tạm một bữa ăn nhẹ ở sân bay rồi lái xe đến hiện trường giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 năm 2015.

Tô Nghiên đứng ngoài nhà thi đấu, đợi Chu Phó đến rồi đưa anh vào trong xem thi đấu.

Chu Phó: “Làm phiền cô phải ra ngoài đón tôi.”

Gần đây thường xuyên qua lại, Tô Nghiên bất giác đùa: “Đàn anh, anh cứ nói em khách sáo, chẳng phải anh cũng rất khách sáo sao?”

Chu Phó hơi cong khóe miệng.

Tô Nghiên: “Anh gọi điện thoại cho em, em còn thấy khá bất ngờ đấy. Em thấy hôm qua anh vẫn còn ở Kuala Lumpur mà.”

Chu Phó: “Ừm.”

Tô Nghiên: “Em còn chưa từng đến Kuala Lumpur đâu! Bên đó có vui không anh?”

Chu Phó: “Tôi không đi chơi nên cũng không rõ lắm.”

Tô Nghiên hơi sững người, nhận ra lời mình nói có vẻ không phù hợp, cô ấy vội chuyển chủ đề: “Trận đầu tiên ‘Chiến Binh’ thắng rất đẹp mắt. Dư luận trên mạng đối với Mã Gia Gia cũng đã tốt hơn nhiều. Bọn em đã làm phân tích dữ liệu, trong đó dữ liệu từ phái nữ rất cao.”

Kuala Lumpur, tại khách sạn.

Trợ lý đang báo cáo công việc và đối chiếu lịch trình với Chu Phó.

Chu Phó vừa nghe vừa cúi đầu lướt điện thoại, chợt ngẩng lên: “Giúp tôi đặt chuyến bay lúc 6 giờ 45 phút sáng ngày kia về Nam Kinh.”

Trợ lý nhanh chóng phản ứng: “Vâng, Chu tổng.”

Chu Phó bổ sung một câu: “Chỉ cần đặt cho một mình tôi là được.”

Trợ lý chưa kịp hiểu ra: “Hả?”

Khóe miệng Chu Phó khẽ cong lên: “Mọi người nghỉ ngơi thêm đi, không cần vội.”

Trợ lý: “…”

Từ Kuala Lumpur bay về Nam Kinh mất khoảng 6 tiếng. Vừa qua buổi trưa, máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh.

Chu Phó ăn tạm một bữa ăn nhẹ ở sân bay rồi lái xe đến hiện trường giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 năm 2015.

Tô Nghiên đứng ngoài nhà thi đấu, đợi Chu Phó đến rồi đưa anh vào trong xem thi đấu.

Chu Phó: “Làm phiền cô phải ra ngoài đón tôi.”

Gần đây thường xuyên qua lại, Tô Nghiên bất giác đùa: “Đàn anh, anh cứ nói em khách sáo, chẳng phải anh cũng rất khách sáo sao?”

Chu Phó hơi cong khóe miệng.

Tô Nghiên: “Anh gọi điện thoại cho em, em còn thấy khá bất ngờ đấy. Em thấy hôm qua anh vẫn còn ở Kuala Lumpur mà.”

Chu Phó: “Ừm.”

Tô Nghiên: “Em còn chưa từng đến Kuala Lumpur đâu! Bên đó có vui không anh?”

Chu Phó: “Tôi không đi chơi nên cũng không rõ lắm.”

Tô Nghiên hơi sững người, nhận ra lời mình nói có vẻ không phù hợp, cô ấy vội chuyển chủ đề: “Trận đầu tiên ‘Chiến Binh’ thắng rất đẹp mắt. Dư luận trên mạng đối với Mã Gia Gia cũng đã tốt hơn nhiều. Bọn em đã làm phân tích dữ liệu, trong đó dữ liệu từ phái nữ rất cao.”

Kuala Lumpur, tại khách sạn.

Trợ lý đang báo cáo công việc và đối chiếu lịch trình với Chu Phó.

Chu Phó vừa nghe vừa cúi đầu lướt điện thoại, chợt ngẩng lên: “Giúp tôi đặt chuyến bay lúc 6 giờ 45 phút sáng ngày kia về Nam Kinh.”

Trợ lý nhanh chóng phản ứng: “Vâng, Chu tổng.”

Chu Phó bổ sung một câu: “Chỉ cần đặt cho một mình tôi là được.”

Trợ lý chưa kịp hiểu ra: “Hả?”

Khóe miệng Chu Phó khẽ cong lên: “Mọi người nghỉ ngơi thêm đi, không cần vội.”

Trợ lý: “…”

Từ Kuala Lumpur bay về Nam Kinh mất khoảng 6 tiếng. Vừa qua buổi trưa, máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh.

Chu Phó ăn tạm một bữa ăn nhẹ ở sân bay rồi lái xe đến hiện trường giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 năm 2015.

Tô Nghiên đứng ngoài nhà thi đấu, đợi Chu Phó đến rồi đưa anh vào trong xem thi đấu.

Chu Phó: “Làm phiền cô phải ra ngoài đón tôi.”

Gần đây thường xuyên qua lại, Tô Nghiên bất giác đùa: “Đàn anh, anh cứ nói em khách sáo, chẳng phải anh cũng rất khách sáo sao?”

Chu Phó hơi cong khóe miệng.

Tô Nghiên: “Anh gọi điện thoại cho em, em còn thấy khá bất ngờ đấy. Em thấy hôm qua anh vẫn còn ở Kuala Lumpur mà.”

Chu Phó: “Ừm.”

Tô Nghiên: “Em còn chưa từng đến Kuala Lumpur đâu! Bên đó có vui không anh?”

Chu Phó: “Tôi không đi chơi nên cũng không rõ lắm.”

Tô Nghiên hơi sững người, nhận ra lời mình nói có vẻ không phù hợp, cô ấy vội chuyển chủ đề: “Trận đầu tiên ‘Chiến Binh’ thắng rất đẹp mắt. Dư luận trên mạng đối với Mã Gia Gia cũng đã tốt hơn nhiều. Bọn em đã làm phân tích dữ liệu, trong đó dữ liệu từ phái nữ rất cao.”

Kuala Lumpur, tại khách sạn.

Trợ lý đang báo cáo công việc và đối chiếu lịch trình với Chu Phó.

Chu Phó vừa nghe vừa cúi đầu lướt điện thoại, chợt ngẩng lên: “Giúp tôi đặt chuyến bay lúc 6 giờ 45 phút sáng ngày kia về Nam Kinh.”

Trợ lý nhanh chóng phản ứng: “Vâng, Chu tổng.”

Chu Phó bổ sung một câu: “Chỉ cần đặt cho một mình tôi là được.”

Trợ lý chưa kịp hiểu ra: “Hả?”

Khóe miệng Chu Phó khẽ cong lên: “Mọi người nghỉ ngơi thêm đi, không cần vội.”

Trợ lý: “…”

Từ Kuala Lumpur bay về Nam Kinh mất khoảng 6 tiếng. Vừa qua buổi trưa, máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh.

Chu Phó ăn tạm một bữa ăn nhẹ ở sân bay rồi lái xe đến hiện trường giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 năm 2015.

Tô Nghiên đứng ngoài nhà thi đấu, đợi Chu Phó đến rồi đưa anh vào trong xem thi đấu.

Chu Phó: “Làm phiền cô phải ra ngoài đón tôi.”

Gần đây thường xuyên qua lại, Tô Nghiên bất giác đùa: “Đàn anh, anh cứ nói em khách sáo, chẳng phải anh cũng rất khách sáo sao?”

Chu Phó hơi cong khóe miệng.

Tô Nghiên: “Anh gọi điện thoại cho em, em còn thấy khá bất ngờ đấy. Em thấy hôm qua anh vẫn còn ở Kuala Lumpur mà.”

Chu Phó: “Ừm.”

Tô Nghiên: “Em còn chưa từng đến Kuala Lumpur đâu! Bên đó có vui không anh?”

Chu Phó: “Tôi không đi chơi nên cũng không rõ lắm.”

Tô Nghiên hơi sững người, nhận ra lời mình nói có vẻ không phù hợp, cô ấy vội chuyển chủ đề: “Trận đầu tiên ‘Chiến Binh’ thắng rất đẹp mắt. Dư luận trên mạng đối với Mã Gia Gia cũng đã tốt hơn nhiều. Bọn em đã làm phân tích dữ liệu, trong đó dữ liệu từ phái nữ rất cao.”

Tiếng nhạc nhỏ lại, Tiểu Âu xuất hiện: “Tôi ở đây.”

Chu Phó: “Dẫn đường đến ‘Nam Kinh Đại Bài Đương’.”

Màn hình trên xe hiện ra vài địa chỉ, phân bố ở các quận khác nhau. Tiểu Âu: “Vui lòng chọn điểm đến.”

Chu Phó hỏi Mã Gia Gia: “Đi quán ở miếu Phu Tử nhé?”

Mã Gia Gia chưa kịp trả lời thì Tiểu Âu đã nhận diện được ba chữ ‘miếu Phu Tử’, xác định điểm đến trong số đó, liền hành động: “Đã lên lộ trình cho bạn, ngã tư đèn xanh đèn đỏ phía trước, đi thẳng…”

Mã Gia Gia cười cái đồ thông minh mà lại chẳng thông minh này, nhưng cũng vui vẻ chấp nhận: “Vậy thì đi quán ở ‘miếu Phu Tử’ đi.”

Chu Phó: “Thoát.”

Tiểu Âu: “Tạm biệt.”

Tiểu Âu quá khuôn phép.

Mã Gia Gia không khỏi cảm thán: “Tiểu Âu không đáng yêu bằng ‘Kẻ Lang Thang’.”

Xe dừng lại trước đèn đỏ.

Chu Phó nhìn sang Mã Gia Gia: “‘Kẻ Lang Thang’ vẫn tốt chứ?”

Mã Gia Gia: “Rất tốt ạ.”

Chu Phó: “Bây giờ nó đang ở Lý Đường hay ở Thành Đô?”

Mã Gia Gia lộ vẻ bảo vệ đồ của mình: “Sao? Anh muốn đòi lại à?”

Chu Phó bị câu này làm cho bật cười: “Anh không được hỏi thăm nó sao? Không được xem nó sao?”

Mã Gia Gia: “Sẽ cho anh xem…”

Cô giơ một ngón trỏ lên, tinh nghịch lắc qua lắc lại trước mắt anh: “Nhưng không phải bây giờ đâu nhé!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn