Từ vô danh tiểu tốt đến khi đứng giữa trung tâm sân khấu tuyệt đối không phải là một con đường dễ dàng.
Mã Gia Gia mang theo ‘Chiến Binh’ chưa có bất kỳ thành tích nào, giữa vô số chiến giáp xuất sắc trên toàn quốc giành được suất tham dự duy nhất, chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
‘Chiến Binh’ phải vượt trội hơn hẳn các chiến giáp khác mới có thể khiến các giáo sư, giảng viên bất chấp sức ép để tiến cử Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia từng nói trong đoạn tuyên thệ trước khi thi: “Tôi đến đây chính là để giành lấy chức vô địch!”
Trên diễn đàn, người ta chế nhạo cô tự tin thái quá, lăng mạ cô tự phụ, xì xào cô không biết tự lượng sức mình…
Mã Gia Gia không bận tâm người khác nghĩ gì, nói gì. Cô đến đây để lấy vị trí số 1, phải nỗ lực dốc hết toàn lực, và cũng không được để lại bất kỳ hối tiếc nào.
Sự tự tin của cô càng không phải là chuyện vô căn cứ.
Chiến giáp là những cỗ máy vô hồn, nhưng ‘Chiến Binh’ thì không. Từ bản nháp đầu tiên đến bản vẽ cuối cùng, phần cứng, phần mềm, và cả những thuật toán chính xác, ‘Chiến Binh’ từ lâu đã không còn là một đống máy móc lạnh lẽo ghép lại, nó là người bạn, là chiến hữu của Mã Gia Gia.
Trở ngại lớn nhất mà Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ phải đối mặt đầu tiên là sự phối hợp, sự dung hợp đến mức người và máy hòa làm một.
Cô đã chế tạo ra nó, cô hiểu nó hơn ai hết, nhưng lại không thể điều khiển nó một cách thành thạo.
Khoảng thời gian đó Mã Gia Gia dắt ‘Chiến Binh’ đi va chạm khắp phòng thí nghiệm, chạy nhảy tung tăng ở mọi ngóc ngách trong trường. Thậm chí vào đêm khuya thanh vắng, cô còn mang nó đến công viên parkour chạy suốt đêm.
‘Chiến Binh’ không hề nhẹ, nặng hơn 100kg. Có những lúc Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ chơi đùa đến quên cả trời đất, đó chính là thời khắc khiến cô phiền não nhất.
Thế nhưng sự phiền não ấy lại rất khác biệt.
Mã Gia Gia mồ hôi nhễ nhại đẩy ‘Chiến Binh’ về trường, gặp cầu thang thì phải khệ nệ khiêng nó, một khối sắt nặng trịch như thế, nhưng lại là niềm kiêu hãnh và cục cưng bảo bối của cô.
Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu con đường lầy lội, cô điều khiển nó, không cần phải cúi đầu nhìn bảng điều khiển, từng cử động nhỏ nhặt nhất trên tay đều đã trở thành trí nhớ cơ bắp của cô.
Cuối cùng, nó trở thành đôi tay đôi chân tự do của cô, còn cô là linh hồn mang ý chí của nó.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Từ vô danh tiểu tốt đến khi đứng giữa trung tâm sân khấu tuyệt đối không phải là một con đường dễ dàng.
Mã Gia Gia mang theo ‘Chiến Binh’ chưa có bất kỳ thành tích nào, giữa vô số chiến giáp xuất sắc trên toàn quốc giành được suất tham dự duy nhất, chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
‘Chiến Binh’ phải vượt trội hơn hẳn các chiến giáp khác mới có thể khiến các giáo sư, giảng viên bất chấp sức ép để tiến cử Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia từng nói trong đoạn tuyên thệ trước khi thi: “Tôi đến đây chính là để giành lấy chức vô địch!”
Trên diễn đàn, người ta chế nhạo cô tự tin thái quá, lăng mạ cô tự phụ, xì xào cô không biết tự lượng sức mình…
Mã Gia Gia không bận tâm người khác nghĩ gì, nói gì. Cô đến đây để lấy vị trí số 1, phải nỗ lực dốc hết toàn lực, và cũng không được để lại bất kỳ hối tiếc nào.
Sự tự tin của cô càng không phải là chuyện vô căn cứ.
Chiến giáp là những cỗ máy vô hồn, nhưng ‘Chiến Binh’ thì không. Từ bản nháp đầu tiên đến bản vẽ cuối cùng, phần cứng, phần mềm, và cả những thuật toán chính xác, ‘Chiến Binh’ từ lâu đã không còn là một đống máy móc lạnh lẽo ghép lại, nó là người bạn, là chiến hữu của Mã Gia Gia.
Trở ngại lớn nhất mà Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ phải đối mặt đầu tiên là sự phối hợp, sự dung hợp đến mức người và máy hòa làm một.
Cô đã chế tạo ra nó, cô hiểu nó hơn ai hết, nhưng lại không thể điều khiển nó một cách thành thạo.
Khoảng thời gian đó Mã Gia Gia dắt ‘Chiến Binh’ đi va chạm khắp phòng thí nghiệm, chạy nhảy tung tăng ở mọi ngóc ngách trong trường. Thậm chí vào đêm khuya thanh vắng, cô còn mang nó đến công viên parkour chạy suốt đêm.
‘Chiến Binh’ không hề nhẹ, nặng hơn 100kg. Có những lúc Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ chơi đùa đến quên cả trời đất, đó chính là thời khắc khiến cô phiền não nhất.
Thế nhưng sự phiền não ấy lại rất khác biệt.
Mã Gia Gia mồ hôi nhễ nhại đẩy ‘Chiến Binh’ về trường, gặp cầu thang thì phải khệ nệ khiêng nó, một khối sắt nặng trịch như thế, nhưng lại là niềm kiêu hãnh và cục cưng bảo bối của cô.
Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu con đường lầy lội, cô điều khiển nó, không cần phải cúi đầu nhìn bảng điều khiển, từng cử động nhỏ nhặt nhất trên tay đều đã trở thành trí nhớ cơ bắp của cô.
Cuối cùng, nó trở thành đôi tay đôi chân tự do của cô, còn cô là linh hồn mang ý chí của nó.
Từ vô danh tiểu tốt đến khi đứng giữa trung tâm sân khấu tuyệt đối không phải là một con đường dễ dàng.
Mã Gia Gia mang theo ‘Chiến Binh’ chưa có bất kỳ thành tích nào, giữa vô số chiến giáp xuất sắc trên toàn quốc giành được suất tham dự duy nhất, chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
‘Chiến Binh’ phải vượt trội hơn hẳn các chiến giáp khác mới có thể khiến các giáo sư, giảng viên bất chấp sức ép để tiến cử Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia từng nói trong đoạn tuyên thệ trước khi thi: “Tôi đến đây chính là để giành lấy chức vô địch!”
Trên diễn đàn, người ta chế nhạo cô tự tin thái quá, lăng mạ cô tự phụ, xì xào cô không biết tự lượng sức mình…
Mã Gia Gia không bận tâm người khác nghĩ gì, nói gì. Cô đến đây để lấy vị trí số 1, phải nỗ lực dốc hết toàn lực, và cũng không được để lại bất kỳ hối tiếc nào.
Sự tự tin của cô càng không phải là chuyện vô căn cứ.
Chiến giáp là những cỗ máy vô hồn, nhưng ‘Chiến Binh’ thì không. Từ bản nháp đầu tiên đến bản vẽ cuối cùng, phần cứng, phần mềm, và cả những thuật toán chính xác, ‘Chiến Binh’ từ lâu đã không còn là một đống máy móc lạnh lẽo ghép lại, nó là người bạn, là chiến hữu của Mã Gia Gia.
Trở ngại lớn nhất mà Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ phải đối mặt đầu tiên là sự phối hợp, sự dung hợp đến mức người và máy hòa làm một.
Cô đã chế tạo ra nó, cô hiểu nó hơn ai hết, nhưng lại không thể điều khiển nó một cách thành thạo.
Khoảng thời gian đó Mã Gia Gia dắt ‘Chiến Binh’ đi va chạm khắp phòng thí nghiệm, chạy nhảy tung tăng ở mọi ngóc ngách trong trường. Thậm chí vào đêm khuya thanh vắng, cô còn mang nó đến công viên parkour chạy suốt đêm.
‘Chiến Binh’ không hề nhẹ, nặng hơn 100kg. Có những lúc Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ chơi đùa đến quên cả trời đất, đó chính là thời khắc khiến cô phiền não nhất.
Thế nhưng sự phiền não ấy lại rất khác biệt.
Mã Gia Gia mồ hôi nhễ nhại đẩy ‘Chiến Binh’ về trường, gặp cầu thang thì phải khệ nệ khiêng nó, một khối sắt nặng trịch như thế, nhưng lại là niềm kiêu hãnh và cục cưng bảo bối của cô.
Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu con đường lầy lội, cô điều khiển nó, không cần phải cúi đầu nhìn bảng điều khiển, từng cử động nhỏ nhặt nhất trên tay đều đã trở thành trí nhớ cơ bắp của cô.
Cuối cùng, nó trở thành đôi tay đôi chân tự do của cô, còn cô là linh hồn mang ý chí của nó.
Từ vô danh tiểu tốt đến khi đứng giữa trung tâm sân khấu tuyệt đối không phải là một con đường dễ dàng.
Mã Gia Gia mang theo ‘Chiến Binh’ chưa có bất kỳ thành tích nào, giữa vô số chiến giáp xuất sắc trên toàn quốc giành được suất tham dự duy nhất, chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
‘Chiến Binh’ phải vượt trội hơn hẳn các chiến giáp khác mới có thể khiến các giáo sư, giảng viên bất chấp sức ép để tiến cử Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia từng nói trong đoạn tuyên thệ trước khi thi: “Tôi đến đây chính là để giành lấy chức vô địch!”
Trên diễn đàn, người ta chế nhạo cô tự tin thái quá, lăng mạ cô tự phụ, xì xào cô không biết tự lượng sức mình…
Mã Gia Gia không bận tâm người khác nghĩ gì, nói gì. Cô đến đây để lấy vị trí số 1, phải nỗ lực dốc hết toàn lực, và cũng không được để lại bất kỳ hối tiếc nào.
Sự tự tin của cô càng không phải là chuyện vô căn cứ.
Chiến giáp là những cỗ máy vô hồn, nhưng ‘Chiến Binh’ thì không. Từ bản nháp đầu tiên đến bản vẽ cuối cùng, phần cứng, phần mềm, và cả những thuật toán chính xác, ‘Chiến Binh’ từ lâu đã không còn là một đống máy móc lạnh lẽo ghép lại, nó là người bạn, là chiến hữu của Mã Gia Gia.
Trở ngại lớn nhất mà Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ phải đối mặt đầu tiên là sự phối hợp, sự dung hợp đến mức người và máy hòa làm một.
Cô đã chế tạo ra nó, cô hiểu nó hơn ai hết, nhưng lại không thể điều khiển nó một cách thành thạo.
Khoảng thời gian đó Mã Gia Gia dắt ‘Chiến Binh’ đi va chạm khắp phòng thí nghiệm, chạy nhảy tung tăng ở mọi ngóc ngách trong trường. Thậm chí vào đêm khuya thanh vắng, cô còn mang nó đến công viên parkour chạy suốt đêm.
‘Chiến Binh’ không hề nhẹ, nặng hơn 100kg. Có những lúc Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ chơi đùa đến quên cả trời đất, đó chính là thời khắc khiến cô phiền não nhất.
Thế nhưng sự phiền não ấy lại rất khác biệt.
Mã Gia Gia mồ hôi nhễ nhại đẩy ‘Chiến Binh’ về trường, gặp cầu thang thì phải khệ nệ khiêng nó, một khối sắt nặng trịch như thế, nhưng lại là niềm kiêu hãnh và cục cưng bảo bối của cô.
Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu con đường lầy lội, cô điều khiển nó, không cần phải cúi đầu nhìn bảng điều khiển, từng cử động nhỏ nhặt nhất trên tay đều đã trở thành trí nhớ cơ bắp của cô.
Cuối cùng, nó trở thành đôi tay đôi chân tự do của cô, còn cô là linh hồn mang ý chí của nó.
Từ vô danh tiểu tốt đến khi đứng giữa trung tâm sân khấu tuyệt đối không phải là một con đường dễ dàng.
Mã Gia Gia mang theo ‘Chiến Binh’ chưa có bất kỳ thành tích nào, giữa vô số chiến giáp xuất sắc trên toàn quốc giành được suất tham dự duy nhất, chắc chắn không phải chuyện dễ dàng.
‘Chiến Binh’ phải vượt trội hơn hẳn các chiến giáp khác mới có thể khiến các giáo sư, giảng viên bất chấp sức ép để tiến cử Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia từng nói trong đoạn tuyên thệ trước khi thi: “Tôi đến đây chính là để giành lấy chức vô địch!”
Trên diễn đàn, người ta chế nhạo cô tự tin thái quá, lăng mạ cô tự phụ, xì xào cô không biết tự lượng sức mình…
Mã Gia Gia không bận tâm người khác nghĩ gì, nói gì. Cô đến đây để lấy vị trí số 1, phải nỗ lực dốc hết toàn lực, và cũng không được để lại bất kỳ hối tiếc nào.
Sự tự tin của cô càng không phải là chuyện vô căn cứ.
Chiến giáp là những cỗ máy vô hồn, nhưng ‘Chiến Binh’ thì không. Từ bản nháp đầu tiên đến bản vẽ cuối cùng, phần cứng, phần mềm, và cả những thuật toán chính xác, ‘Chiến Binh’ từ lâu đã không còn là một đống máy móc lạnh lẽo ghép lại, nó là người bạn, là chiến hữu của Mã Gia Gia.
Trở ngại lớn nhất mà Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ phải đối mặt đầu tiên là sự phối hợp, sự dung hợp đến mức người và máy hòa làm một.
Cô đã chế tạo ra nó, cô hiểu nó hơn ai hết, nhưng lại không thể điều khiển nó một cách thành thạo.
Khoảng thời gian đó Mã Gia Gia dắt ‘Chiến Binh’ đi va chạm khắp phòng thí nghiệm, chạy nhảy tung tăng ở mọi ngóc ngách trong trường. Thậm chí vào đêm khuya thanh vắng, cô còn mang nó đến công viên parkour chạy suốt đêm.
‘Chiến Binh’ không hề nhẹ, nặng hơn 100kg. Có những lúc Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ chơi đùa đến quên cả trời đất, đó chính là thời khắc khiến cô phiền não nhất.
Thế nhưng sự phiền não ấy lại rất khác biệt.
Mã Gia Gia mồ hôi nhễ nhại đẩy ‘Chiến Binh’ về trường, gặp cầu thang thì phải khệ nệ khiêng nó, một khối sắt nặng trịch như thế, nhưng lại là niềm kiêu hãnh và cục cưng bảo bối của cô.
Mã Gia Gia và ‘Chiến Binh’ đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu con đường lầy lội, cô điều khiển nó, không cần phải cúi đầu nhìn bảng điều khiển, từng cử động nhỏ nhặt nhất trên tay đều đã trở thành trí nhớ cơ bắp của cô.
Cuối cùng, nó trở thành đôi tay đôi chân tự do của cô, còn cô là linh hồn mang ý chí của nó.
Chu Phó nhẩm đi nhẩm lại trong lòng.
Hai từ sao mà lạ lẫm.
Nghĩ kỹ lại, đúng là lạ lẫm thật.
Ngay cả Giang Bình và Vu Giản khi gọi điện thoại cho Chu Phó, cũng chỉ nói là ‘khi nào con về’ hay ‘khi nào con về Thành Đô’.
Trên thế giới này, hai người duy nhất có quan hệ huyết thống với Chu Phó là Giang Bình và Vu Giản, nhưng nhà của họ không phải là nhà của Chu Phó. Sau khi giáo sư Chu qua đời, Chu Phó đã không còn nhà nữa rồi.
Tất cả những nơi anh sống đều chỉ là chỗ trú tạm thời.
Nhưng làm sao có ai lại không muốn có một mái nhà cơ chứ?
Trong đầu anh, một hình ảnh lướt qua chớp nhoáng.
Trước quầy bếp, ngón tay Mã Gia Gia cầm một quả dâu tây đã bị cắn mất phần chóp, trên môi còn vương vấn vệt nước quả.
Mặc dù lúc nào cũng vô tình lấy cô ra làm trẻ con để trêu chọc vài câu nhưng anh cũng luôn bất chợt nhận ra rằng, cô đã thực sự trưởng thành rồi.
Cô nhìn anh, ánh mắt mang theo chút nghiêm túc, nhưng thần sắc lại có phần ngây ngô chưa trải sự đời.
Cô hỏi anh.
— Anh Chu Phó, sao anh không tìm bạn gái đi?
Dưới màn pháo hoa, đôi lông mày của Chu Phó từ từ nhíu lại, khựng lại hồi lâu, rồi đột nhiên giãn ra.
Chu Phó cười gượng, cười chính mình vì những suy nghĩ đột ngột khó hiểu ấy, anh lắc đầu, lẩm bẩm tự giễu: “Đang nghĩ cái gì vậy…”