Chu Phó về phòng tắm rửa. Mã Gia Gia lần đầu đến, cũng ngại đi lung tung, ra ban công đứng một lát rồi quay lại phòng khách.
Trên bàn trà có đồ ăn vặt, cô bóc một hộp sô cô la, lại xé thêm một gói khoai tây chiên.
Cô xem điện thoại một lúc, lờ mờ nghe thấy tiếng ‘lạch cạch’ mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Chu Phó bước ra, phần trên mặc áo thun trắng, phía dưới diện quần âu xám, mái tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm rũ lộn xộn che trước trán.
Mỗi lần gặp lại anh, lúc nào cũng áo sơ mi và quần âu là lượt phẳng phiu, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Thời gian đã cuốn trôi đi những bế tắc và giằng xé của anh năm nào, ban tặng cho anh sự điềm đạm, thong dong và kiên định của lứa tuổi này.
Rũ bỏ lớp vỏ bọc tinh anh tỉ mỉ đến từng chi tiết, anh vẫn giống hệt như người trong ký ức của cô.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia: “Sao không xem tivi?”
Mã Gia Gia thu lại ánh nhìn một cách ngượng ngùng, không đáp lời.
Chu Phó rót một cốc nước: “Uống nước đi.”
Cái cốc được đặt lên bàn trà, họa tiết hình vẽ nguệch ngoạc đáng yêu, phối màu tươi tắn, nhìn là biết ngay đồ dùng của con gái.
Mã Gia Gia ngẩng lên hỏi: “Cái này cũng là đồ anh mới mua sáng nay à?”
“Ừm.” Chu Phó xoay người đi bưng đĩa trái cây, “Anh đã dọn sẵn một phòng rồi, nếu em thấy buồn ngủ thì vào nghỉ ngơi, cứ coi đây như nhà mình.”
“… Ồ.” Mã Gia Gia lắc đầu, “Em không buồn ngủ.”
Chu Phó đặt đĩa trái cây xuống, ngồi sát cạnh Mã Gia Gia. Cô có thể ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể anh, bao trùm lấy cô như sương như khói.
Chu Phó: “Giờ không thích xem tivi nữa à?”
“Thích chứ.” Mã Gia Gia hơi bĩu môi, “Nhưng dạo này bận quá, không dám theo dõi phim bộ.”
Chu Phó cầm điều khiển từ xa, bật tivi: “Vậy xem phim lẻ nhé, thích thể loại gì?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Chu Phó về phòng tắm rửa. Mã Gia Gia lần đầu đến, cũng ngại đi lung tung, ra ban công đứng một lát rồi quay lại phòng khách.
Trên bàn trà có đồ ăn vặt, cô bóc một hộp sô cô la, lại xé thêm một gói khoai tây chiên.
Cô xem điện thoại một lúc, lờ mờ nghe thấy tiếng ‘lạch cạch’ mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Chu Phó bước ra, phần trên mặc áo thun trắng, phía dưới diện quần âu xám, mái tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm rũ lộn xộn che trước trán.
Mỗi lần gặp lại anh, lúc nào cũng áo sơ mi và quần âu là lượt phẳng phiu, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Thời gian đã cuốn trôi đi những bế tắc và giằng xé của anh năm nào, ban tặng cho anh sự điềm đạm, thong dong và kiên định của lứa tuổi này.
Rũ bỏ lớp vỏ bọc tinh anh tỉ mỉ đến từng chi tiết, anh vẫn giống hệt như người trong ký ức của cô.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia: “Sao không xem tivi?”
Mã Gia Gia thu lại ánh nhìn một cách ngượng ngùng, không đáp lời.
Chu Phó rót một cốc nước: “Uống nước đi.”
Cái cốc được đặt lên bàn trà, họa tiết hình vẽ nguệch ngoạc đáng yêu, phối màu tươi tắn, nhìn là biết ngay đồ dùng của con gái.
Mã Gia Gia ngẩng lên hỏi: “Cái này cũng là đồ anh mới mua sáng nay à?”
“Ừm.” Chu Phó xoay người đi bưng đĩa trái cây, “Anh đã dọn sẵn một phòng rồi, nếu em thấy buồn ngủ thì vào nghỉ ngơi, cứ coi đây như nhà mình.”
“… Ồ.” Mã Gia Gia lắc đầu, “Em không buồn ngủ.”
Chu Phó đặt đĩa trái cây xuống, ngồi sát cạnh Mã Gia Gia. Cô có thể ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể anh, bao trùm lấy cô như sương như khói.
Chu Phó: “Giờ không thích xem tivi nữa à?”
“Thích chứ.” Mã Gia Gia hơi bĩu môi, “Nhưng dạo này bận quá, không dám theo dõi phim bộ.”
Chu Phó cầm điều khiển từ xa, bật tivi: “Vậy xem phim lẻ nhé, thích thể loại gì?”
Chu Phó về phòng tắm rửa. Mã Gia Gia lần đầu đến, cũng ngại đi lung tung, ra ban công đứng một lát rồi quay lại phòng khách.
Trên bàn trà có đồ ăn vặt, cô bóc một hộp sô cô la, lại xé thêm một gói khoai tây chiên.
Cô xem điện thoại một lúc, lờ mờ nghe thấy tiếng ‘lạch cạch’ mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Chu Phó bước ra, phần trên mặc áo thun trắng, phía dưới diện quần âu xám, mái tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm rũ lộn xộn che trước trán.
Mỗi lần gặp lại anh, lúc nào cũng áo sơ mi và quần âu là lượt phẳng phiu, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Thời gian đã cuốn trôi đi những bế tắc và giằng xé của anh năm nào, ban tặng cho anh sự điềm đạm, thong dong và kiên định của lứa tuổi này.
Rũ bỏ lớp vỏ bọc tinh anh tỉ mỉ đến từng chi tiết, anh vẫn giống hệt như người trong ký ức của cô.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia: “Sao không xem tivi?”
Mã Gia Gia thu lại ánh nhìn một cách ngượng ngùng, không đáp lời.
Chu Phó rót một cốc nước: “Uống nước đi.”
Cái cốc được đặt lên bàn trà, họa tiết hình vẽ nguệch ngoạc đáng yêu, phối màu tươi tắn, nhìn là biết ngay đồ dùng của con gái.
Mã Gia Gia ngẩng lên hỏi: “Cái này cũng là đồ anh mới mua sáng nay à?”
“Ừm.” Chu Phó xoay người đi bưng đĩa trái cây, “Anh đã dọn sẵn một phòng rồi, nếu em thấy buồn ngủ thì vào nghỉ ngơi, cứ coi đây như nhà mình.”
“… Ồ.” Mã Gia Gia lắc đầu, “Em không buồn ngủ.”
Chu Phó đặt đĩa trái cây xuống, ngồi sát cạnh Mã Gia Gia. Cô có thể ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể anh, bao trùm lấy cô như sương như khói.
Chu Phó: “Giờ không thích xem tivi nữa à?”
“Thích chứ.” Mã Gia Gia hơi bĩu môi, “Nhưng dạo này bận quá, không dám theo dõi phim bộ.”
Chu Phó cầm điều khiển từ xa, bật tivi: “Vậy xem phim lẻ nhé, thích thể loại gì?”
Chu Phó về phòng tắm rửa. Mã Gia Gia lần đầu đến, cũng ngại đi lung tung, ra ban công đứng một lát rồi quay lại phòng khách.
Trên bàn trà có đồ ăn vặt, cô bóc một hộp sô cô la, lại xé thêm một gói khoai tây chiên.
Cô xem điện thoại một lúc, lờ mờ nghe thấy tiếng ‘lạch cạch’ mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Chu Phó bước ra, phần trên mặc áo thun trắng, phía dưới diện quần âu xám, mái tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm rũ lộn xộn che trước trán.
Mỗi lần gặp lại anh, lúc nào cũng áo sơ mi và quần âu là lượt phẳng phiu, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Thời gian đã cuốn trôi đi những bế tắc và giằng xé của anh năm nào, ban tặng cho anh sự điềm đạm, thong dong và kiên định của lứa tuổi này.
Rũ bỏ lớp vỏ bọc tinh anh tỉ mỉ đến từng chi tiết, anh vẫn giống hệt như người trong ký ức của cô.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia: “Sao không xem tivi?”
Mã Gia Gia thu lại ánh nhìn một cách ngượng ngùng, không đáp lời.
Chu Phó rót một cốc nước: “Uống nước đi.”
Cái cốc được đặt lên bàn trà, họa tiết hình vẽ nguệch ngoạc đáng yêu, phối màu tươi tắn, nhìn là biết ngay đồ dùng của con gái.
Mã Gia Gia ngẩng lên hỏi: “Cái này cũng là đồ anh mới mua sáng nay à?”
“Ừm.” Chu Phó xoay người đi bưng đĩa trái cây, “Anh đã dọn sẵn một phòng rồi, nếu em thấy buồn ngủ thì vào nghỉ ngơi, cứ coi đây như nhà mình.”
“… Ồ.” Mã Gia Gia lắc đầu, “Em không buồn ngủ.”
Chu Phó đặt đĩa trái cây xuống, ngồi sát cạnh Mã Gia Gia. Cô có thể ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể anh, bao trùm lấy cô như sương như khói.
Chu Phó: “Giờ không thích xem tivi nữa à?”
“Thích chứ.” Mã Gia Gia hơi bĩu môi, “Nhưng dạo này bận quá, không dám theo dõi phim bộ.”
Chu Phó cầm điều khiển từ xa, bật tivi: “Vậy xem phim lẻ nhé, thích thể loại gì?”
Chu Phó về phòng tắm rửa. Mã Gia Gia lần đầu đến, cũng ngại đi lung tung, ra ban công đứng một lát rồi quay lại phòng khách.
Trên bàn trà có đồ ăn vặt, cô bóc một hộp sô cô la, lại xé thêm một gói khoai tây chiên.
Cô xem điện thoại một lúc, lờ mờ nghe thấy tiếng ‘lạch cạch’ mở cửa liền ngẩng đầu lên.
Chu Phó bước ra, phần trên mặc áo thun trắng, phía dưới diện quần âu xám, mái tóc vẫn còn vương chút hơi ẩm rũ lộn xộn che trước trán.
Mỗi lần gặp lại anh, lúc nào cũng áo sơ mi và quần âu là lượt phẳng phiu, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Thời gian đã cuốn trôi đi những bế tắc và giằng xé của anh năm nào, ban tặng cho anh sự điềm đạm, thong dong và kiên định của lứa tuổi này.
Rũ bỏ lớp vỏ bọc tinh anh tỉ mỉ đến từng chi tiết, anh vẫn giống hệt như người trong ký ức của cô.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia: “Sao không xem tivi?”
Mã Gia Gia thu lại ánh nhìn một cách ngượng ngùng, không đáp lời.
Chu Phó rót một cốc nước: “Uống nước đi.”
Cái cốc được đặt lên bàn trà, họa tiết hình vẽ nguệch ngoạc đáng yêu, phối màu tươi tắn, nhìn là biết ngay đồ dùng của con gái.
Mã Gia Gia ngẩng lên hỏi: “Cái này cũng là đồ anh mới mua sáng nay à?”
“Ừm.” Chu Phó xoay người đi bưng đĩa trái cây, “Anh đã dọn sẵn một phòng rồi, nếu em thấy buồn ngủ thì vào nghỉ ngơi, cứ coi đây như nhà mình.”
“… Ồ.” Mã Gia Gia lắc đầu, “Em không buồn ngủ.”
Chu Phó đặt đĩa trái cây xuống, ngồi sát cạnh Mã Gia Gia. Cô có thể ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể anh, bao trùm lấy cô như sương như khói.
Chu Phó: “Giờ không thích xem tivi nữa à?”
“Thích chứ.” Mã Gia Gia hơi bĩu môi, “Nhưng dạo này bận quá, không dám theo dõi phim bộ.”
Chu Phó cầm điều khiển từ xa, bật tivi: “Vậy xem phim lẻ nhé, thích thể loại gì?”
‘Chiến Binh’ vẫn xoay mòng mòng tại chỗ, cứ như đã quên mất mọi thứ xung quanh.
Nam MC tối sầm mặt mũi, ngồi phịch xuống: “‘Chiến Binh’ mất kiểm soát rồi sao? Xem ra vẫn còn quá trẻ, không có kinh nghiệm thi đấu, không chịu nổi áp lực…”
“Không phải mất kiểm soát! Nó đang khiêu khích!” Nữ MC ngắt lời nam MC, lặp lại vô cùng khẳng định, “Nó đang khiêu khích! ‘Chiến Binh’ đang khiêu khích ‘U Linh kh*ng b*’!”
Nam MC im bặt, mắt không chớp nhìn chằm chằm hai chiến giáp đang vờn nhau trong sân, cố gắng nắm bắt lại tình hình.
Vẫn là ‘U Linh kh*ng b*’ liên tục tấn công, ‘Chiến Binh’ tháo chạy khắp sân.
Không đúng!
Không phải là tháo chạy.
Dưới quỹ đạo chạy ngoằn ngoèo của ‘Chiến Binh’, các đòn tấn công của ‘U Linh kh*ng b*’ từ lâu đã biến thành những cú đâm sầm đâm sấp mù quáng. Đến cả khán giả trên khán đài cũng nhìn ra sự bất thường, bắt đầu rỉ tai bàn tán.
Người điều khiển ‘U Linh kh*ng b*’ ngẩng đầu nhìn vào sân, cúi đầu nhìn xuống bảng điều khiển trên tay, cứ lặp đi lặp lại như vậy, đầy sốt ruột và nóng nảy.
Còn Mã Gia Gia, mắt sắc như dao cắt chăm chú nhìn vào trong sân, ngón tay linh hoạt nhảy múa trên bộ điều khiển đến mức chỉ thấy bóng mờ, mọi thao tác dù là nhỏ nhất đều được khắc ghi trong trí nhớ cơ bắp của cô.
Đột nhiên, khóe miệng cô cong lên.
Chính là lúc này!
‘Chiến Binh’ đột ngột lao lên đoạn dốc ở rìa đấu trường, mượn độ dốc làm điểm tựa xoay chuyển, tung một đòn phản công xoay vòng điệu nghệ. ‘U Linh kh*ng b*’ không kịp né tránh, bị ‘Chiến Binh’ lao thẳng từ bên sườn chém vào khoảng trống giữa gầm xe và mặt đất. ‘Chiến Binh’ đẩy ‘U Linh kh*ng b*’ tiến tới phía trước, cho đến khi chạm tới rìa đấu trường, mũi chiến giáp hất bổng lên.
Một tiếng va đập nặng nề vang lên, ‘U Linh kh*ng b*’ bị ‘Chiến Binh’ hất văng hoàn toàn ra khỏi sân, lật ngửa bụng lên trời, chỉ còn những chiếc bánh xe dưới gầm vẫn đang quay vù vù trong không khí.
Cả khán phòng tĩnh lặng.
Sau đó là tiếng vỗ tay rền vang như sấm.
Nữ MC hét lên đầy phấn khích: “Xin chúc mừng ‘Chiến Binh’ đã KO đối thủ! Chúc mừng Mã Gia Gia!! Chúc mừng giành được điểm KO đầu tiên của vòng đấu bảng, 4 điểm!!!”