Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 36

“Đàn anh?” Một giọng nữ xen ngang.

Chu Phó và Mã Gia Gia đồng loạt quay đầu sang.

Phòng trang điểm rất rộng, một bên đặt bàn trang điểm, một bên đặt sô pha và bàn trà.

Tô Nghiên sải những bước đi dài trên đôi giày cao gót: “Anh ở đây à.”

Chu Phó đáp lại ôn hòa: “Đến ngồi một lát.”

Tô Nghiên đến tìm Mã Gia Gia: “Mã Gia Gia, em còn bao lâu nữa?”

Mã Gia Gia chỉ lên đầu: “Còn làm tóc nữa ạ.”

Tô Nghiên nhắc nhở: “Vậy làm xong thì qua đây ngay nhé, đội của Lý Thành Nam chụp xong là đến lượt em đấy.”

Mã Gia Gia: “Vâng.”

Tô Nghiên quay người: “Đàn anh, đội của Hoàng Vũ Hào chụp xong rồi, anh có muốn qua trò chuyện với họ một chút không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái, đứng dậy: “Được.”

Hai người rời đi, Mã Gia Gia ngồi lại một mình một lát, sau đó chuyên viên trang điểm mới hớt hải chạy vào: “Xin lỗi em nhé, hôm qua chị cho đồng nghiệp mượn đồ, phải đi tìm một lúc, để em đợi lâu rồi.”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Dạ không đâu. Nhưng mà chị ơi, chắc phải đẩy nhanh tốc độ lên một chút, em vừa bị giục rồi.”

Chuyên viên trang điểm vội vàng cắm điện làm nóng máy kẹp: “Ok, sẽ nhanh thôi.”

Làm tóc xong, thay trang phục, Mã Gia Gia tiến vào studio chụp ảnh.

Trần studio phủ m*t tiêu âm màu đen, sàn lót nhựa PVC màu xám chống mài mòn, các loại đèn chiếu sáng đan chéo ngang dọc, ánh đèn rực rỡ chói lòa chĩa thẳng vào tấm phông xanh. Đội của Lý Thành Nam đang chụp ảnh tập thể trước phông xanh, Chu Phó bị đội của Hoàng Vũ Hào vây quanh ở một góc trò chuyện, hai bên tạo thành hai khu vực phân tách rõ rệt. Đội Lý Thành Nam hoàn tất việc chụp ảnh, cũng lũ lượt ùa tới vây quanh Chu Phó.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

“Đàn anh?” Một giọng nữ xen ngang.

Chu Phó và Mã Gia Gia đồng loạt quay đầu sang.

Phòng trang điểm rất rộng, một bên đặt bàn trang điểm, một bên đặt sô pha và bàn trà.

Tô Nghiên sải những bước đi dài trên đôi giày cao gót: “Anh ở đây à.”

Chu Phó đáp lại ôn hòa: “Đến ngồi một lát.”

Tô Nghiên đến tìm Mã Gia Gia: “Mã Gia Gia, em còn bao lâu nữa?”

Mã Gia Gia chỉ lên đầu: “Còn làm tóc nữa ạ.”

Tô Nghiên nhắc nhở: “Vậy làm xong thì qua đây ngay nhé, đội của Lý Thành Nam chụp xong là đến lượt em đấy.”

Mã Gia Gia: “Vâng.”

Tô Nghiên quay người: “Đàn anh, đội của Hoàng Vũ Hào chụp xong rồi, anh có muốn qua trò chuyện với họ một chút không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái, đứng dậy: “Được.”

Hai người rời đi, Mã Gia Gia ngồi lại một mình một lát, sau đó chuyên viên trang điểm mới hớt hải chạy vào: “Xin lỗi em nhé, hôm qua chị cho đồng nghiệp mượn đồ, phải đi tìm một lúc, để em đợi lâu rồi.”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Dạ không đâu. Nhưng mà chị ơi, chắc phải đẩy nhanh tốc độ lên một chút, em vừa bị giục rồi.”

Chuyên viên trang điểm vội vàng cắm điện làm nóng máy kẹp: “Ok, sẽ nhanh thôi.”

Làm tóc xong, thay trang phục, Mã Gia Gia tiến vào studio chụp ảnh.

Trần studio phủ m*t tiêu âm màu đen, sàn lót nhựa PVC màu xám chống mài mòn, các loại đèn chiếu sáng đan chéo ngang dọc, ánh đèn rực rỡ chói lòa chĩa thẳng vào tấm phông xanh. Đội của Lý Thành Nam đang chụp ảnh tập thể trước phông xanh, Chu Phó bị đội của Hoàng Vũ Hào vây quanh ở một góc trò chuyện, hai bên tạo thành hai khu vực phân tách rõ rệt. Đội Lý Thành Nam hoàn tất việc chụp ảnh, cũng lũ lượt ùa tới vây quanh Chu Phó.

“Đàn anh?” Một giọng nữ xen ngang.

Chu Phó và Mã Gia Gia đồng loạt quay đầu sang.

Phòng trang điểm rất rộng, một bên đặt bàn trang điểm, một bên đặt sô pha và bàn trà.

Tô Nghiên sải những bước đi dài trên đôi giày cao gót: “Anh ở đây à.”

Chu Phó đáp lại ôn hòa: “Đến ngồi một lát.”

Tô Nghiên đến tìm Mã Gia Gia: “Mã Gia Gia, em còn bao lâu nữa?”

Mã Gia Gia chỉ lên đầu: “Còn làm tóc nữa ạ.”

Tô Nghiên nhắc nhở: “Vậy làm xong thì qua đây ngay nhé, đội của Lý Thành Nam chụp xong là đến lượt em đấy.”

Mã Gia Gia: “Vâng.”

Tô Nghiên quay người: “Đàn anh, đội của Hoàng Vũ Hào chụp xong rồi, anh có muốn qua trò chuyện với họ một chút không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái, đứng dậy: “Được.”

Hai người rời đi, Mã Gia Gia ngồi lại một mình một lát, sau đó chuyên viên trang điểm mới hớt hải chạy vào: “Xin lỗi em nhé, hôm qua chị cho đồng nghiệp mượn đồ, phải đi tìm một lúc, để em đợi lâu rồi.”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Dạ không đâu. Nhưng mà chị ơi, chắc phải đẩy nhanh tốc độ lên một chút, em vừa bị giục rồi.”

Chuyên viên trang điểm vội vàng cắm điện làm nóng máy kẹp: “Ok, sẽ nhanh thôi.”

Làm tóc xong, thay trang phục, Mã Gia Gia tiến vào studio chụp ảnh.

Trần studio phủ m*t tiêu âm màu đen, sàn lót nhựa PVC màu xám chống mài mòn, các loại đèn chiếu sáng đan chéo ngang dọc, ánh đèn rực rỡ chói lòa chĩa thẳng vào tấm phông xanh. Đội của Lý Thành Nam đang chụp ảnh tập thể trước phông xanh, Chu Phó bị đội của Hoàng Vũ Hào vây quanh ở một góc trò chuyện, hai bên tạo thành hai khu vực phân tách rõ rệt. Đội Lý Thành Nam hoàn tất việc chụp ảnh, cũng lũ lượt ùa tới vây quanh Chu Phó.

“Đàn anh?” Một giọng nữ xen ngang.

Chu Phó và Mã Gia Gia đồng loạt quay đầu sang.

Phòng trang điểm rất rộng, một bên đặt bàn trang điểm, một bên đặt sô pha và bàn trà.

Tô Nghiên sải những bước đi dài trên đôi giày cao gót: “Anh ở đây à.”

Chu Phó đáp lại ôn hòa: “Đến ngồi một lát.”

Tô Nghiên đến tìm Mã Gia Gia: “Mã Gia Gia, em còn bao lâu nữa?”

Mã Gia Gia chỉ lên đầu: “Còn làm tóc nữa ạ.”

Tô Nghiên nhắc nhở: “Vậy làm xong thì qua đây ngay nhé, đội của Lý Thành Nam chụp xong là đến lượt em đấy.”

Mã Gia Gia: “Vâng.”

Tô Nghiên quay người: “Đàn anh, đội của Hoàng Vũ Hào chụp xong rồi, anh có muốn qua trò chuyện với họ một chút không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái, đứng dậy: “Được.”

Hai người rời đi, Mã Gia Gia ngồi lại một mình một lát, sau đó chuyên viên trang điểm mới hớt hải chạy vào: “Xin lỗi em nhé, hôm qua chị cho đồng nghiệp mượn đồ, phải đi tìm một lúc, để em đợi lâu rồi.”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Dạ không đâu. Nhưng mà chị ơi, chắc phải đẩy nhanh tốc độ lên một chút, em vừa bị giục rồi.”

Chuyên viên trang điểm vội vàng cắm điện làm nóng máy kẹp: “Ok, sẽ nhanh thôi.”

Làm tóc xong, thay trang phục, Mã Gia Gia tiến vào studio chụp ảnh.

Trần studio phủ m*t tiêu âm màu đen, sàn lót nhựa PVC màu xám chống mài mòn, các loại đèn chiếu sáng đan chéo ngang dọc, ánh đèn rực rỡ chói lòa chĩa thẳng vào tấm phông xanh. Đội của Lý Thành Nam đang chụp ảnh tập thể trước phông xanh, Chu Phó bị đội của Hoàng Vũ Hào vây quanh ở một góc trò chuyện, hai bên tạo thành hai khu vực phân tách rõ rệt. Đội Lý Thành Nam hoàn tất việc chụp ảnh, cũng lũ lượt ùa tới vây quanh Chu Phó.

“Đàn anh?” Một giọng nữ xen ngang.

Chu Phó và Mã Gia Gia đồng loạt quay đầu sang.

Phòng trang điểm rất rộng, một bên đặt bàn trang điểm, một bên đặt sô pha và bàn trà.

Tô Nghiên sải những bước đi dài trên đôi giày cao gót: “Anh ở đây à.”

Chu Phó đáp lại ôn hòa: “Đến ngồi một lát.”

Tô Nghiên đến tìm Mã Gia Gia: “Mã Gia Gia, em còn bao lâu nữa?”

Mã Gia Gia chỉ lên đầu: “Còn làm tóc nữa ạ.”

Tô Nghiên nhắc nhở: “Vậy làm xong thì qua đây ngay nhé, đội của Lý Thành Nam chụp xong là đến lượt em đấy.”

Mã Gia Gia: “Vâng.”

Tô Nghiên quay người: “Đàn anh, đội của Hoàng Vũ Hào chụp xong rồi, anh có muốn qua trò chuyện với họ một chút không?”

Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia một cái, đứng dậy: “Được.”

Hai người rời đi, Mã Gia Gia ngồi lại một mình một lát, sau đó chuyên viên trang điểm mới hớt hải chạy vào: “Xin lỗi em nhé, hôm qua chị cho đồng nghiệp mượn đồ, phải đi tìm một lúc, để em đợi lâu rồi.”

Mã Gia Gia lắc đầu: “Dạ không đâu. Nhưng mà chị ơi, chắc phải đẩy nhanh tốc độ lên một chút, em vừa bị giục rồi.”

Chuyên viên trang điểm vội vàng cắm điện làm nóng máy kẹp: “Ok, sẽ nhanh thôi.”

Làm tóc xong, thay trang phục, Mã Gia Gia tiến vào studio chụp ảnh.

Trần studio phủ m*t tiêu âm màu đen, sàn lót nhựa PVC màu xám chống mài mòn, các loại đèn chiếu sáng đan chéo ngang dọc, ánh đèn rực rỡ chói lòa chĩa thẳng vào tấm phông xanh. Đội của Lý Thành Nam đang chụp ảnh tập thể trước phông xanh, Chu Phó bị đội của Hoàng Vũ Hào vây quanh ở một góc trò chuyện, hai bên tạo thành hai khu vực phân tách rõ rệt. Đội Lý Thành Nam hoàn tất việc chụp ảnh, cũng lũ lượt ùa tới vây quanh Chu Phó.

Tô Nghiên bước tới: “Đàn anh, anh vẫn chưa đi à?”

Chu Phó: “Ừ.”

Lúc này Tô Nghiên mới chú ý đến cái balo trên tay Chu Phó, cô ấy nhận ra đó là của Mã Gia Gia.

Chu Phó cất tiếng trước: “Đồ của Mã Gia Gia, em ấy đi vệ sinh rồi.”

Tô Nghiên vội vàng đón lấy cái balo, áy náy nói: “Để em xách cho! Đàn anh, thật ngại quá, sinh viên chưa hiểu chuyện cho lắm.”

Chu Phó: “Không sao đâu.”

Tô Nghiên: “Đàn anh, anh cứ đến nhà hàng trước đi ạ.”

Chu Phó liếc nhìn về phía hành lang: “Còn hai người thì sao?”

Tô Nghiên: “Em đợi Mã Gia Gia rồi đi sau.”

Chu Phó: “Có xe không?”

Tô Nghiên: “Em sẽ gọi xe.”

Chu Phó: “Ngồi xe tôi đi.”

Tô Nghiên sững lại một chút rồi mới đáp: “Dạ vâng.”

Chu Phó: “Tôi ra lấy xe trước, đợi ở cửa nhé.”

Tô Nghiên gật đầu: “Cảm ơn đàn anh.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn