Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 37

Mã Gia Gia bước ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy Tô Nghiên liền chủ động chào hỏi: “Cô Tô.”

Tô Nghiên đưa trả lại cái balo: “Mã Gia Gia, sao em có thể để Chu tổng xách túi cho em được chứ?”

Mã Gia Gia không biết giải thích thế nào, mím môi rồi nhận lấy balo.

Vẫn còn là sinh viên đại học, chưa bước ra xã hội, chưa am hiểu đối nhân xử thế.

Nghĩ vậy, Tô Nghiên không khỏi nhắc nhở thêm vài câu: “Mã Gia Gia, đừng thấy Chu tổng dễ gần mà cứ tùy tiện, không biết chừng mực.”

Mã Gia Gia trông có vẻ ngoan ngoãn nghe lời: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Hai người cùng bước ra ngoài.

Tô Nghiên: “Giải đấu lần này chỉ có mình em là con gái, lẽ ra tôi nên nói chuyện với em sớm hơn, kẹt nỗi là bận quá.”

Mã Gia Gia không hiểu ý, hỏi thẳng: “Nói chuyện gì ạ?”

Tô Nghiên: “Em thân là con gái, nếu có việc gì cần giúp đỡ mà không tiện nói với đám đàn ông kia thì cứ tìm tôi.”

Mã Gia Gia: “Cảm ơn cô Tô!”

Tô Nghiên rảo bước nhanh hơn: “Đi thôi, Chu tổng vẫn đang chờ chúng ta đấy.”

Dưới lầu studio, một chiếc xe sedan màu trắng đang đậu sẵn.

Tô Nghiên kéo cửa ghế phụ lái, ngoái đầu lại nói một câu: “Lên xe đi.”

Mã Gia Gia ngồi vào băng ghế sau.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mã Gia Gia bước ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy Tô Nghiên liền chủ động chào hỏi: “Cô Tô.”

Tô Nghiên đưa trả lại cái balo: “Mã Gia Gia, sao em có thể để Chu tổng xách túi cho em được chứ?”

Mã Gia Gia không biết giải thích thế nào, mím môi rồi nhận lấy balo.

Vẫn còn là sinh viên đại học, chưa bước ra xã hội, chưa am hiểu đối nhân xử thế.

Nghĩ vậy, Tô Nghiên không khỏi nhắc nhở thêm vài câu: “Mã Gia Gia, đừng thấy Chu tổng dễ gần mà cứ tùy tiện, không biết chừng mực.”

Mã Gia Gia trông có vẻ ngoan ngoãn nghe lời: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Hai người cùng bước ra ngoài.

Tô Nghiên: “Giải đấu lần này chỉ có mình em là con gái, lẽ ra tôi nên nói chuyện với em sớm hơn, kẹt nỗi là bận quá.”

Mã Gia Gia không hiểu ý, hỏi thẳng: “Nói chuyện gì ạ?”

Tô Nghiên: “Em thân là con gái, nếu có việc gì cần giúp đỡ mà không tiện nói với đám đàn ông kia thì cứ tìm tôi.”

Mã Gia Gia: “Cảm ơn cô Tô!”

Tô Nghiên rảo bước nhanh hơn: “Đi thôi, Chu tổng vẫn đang chờ chúng ta đấy.”

Dưới lầu studio, một chiếc xe sedan màu trắng đang đậu sẵn.

Tô Nghiên kéo cửa ghế phụ lái, ngoái đầu lại nói một câu: “Lên xe đi.”

Mã Gia Gia ngồi vào băng ghế sau.

Mã Gia Gia bước ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy Tô Nghiên liền chủ động chào hỏi: “Cô Tô.”

Tô Nghiên đưa trả lại cái balo: “Mã Gia Gia, sao em có thể để Chu tổng xách túi cho em được chứ?”

Mã Gia Gia không biết giải thích thế nào, mím môi rồi nhận lấy balo.

Vẫn còn là sinh viên đại học, chưa bước ra xã hội, chưa am hiểu đối nhân xử thế.

Nghĩ vậy, Tô Nghiên không khỏi nhắc nhở thêm vài câu: “Mã Gia Gia, đừng thấy Chu tổng dễ gần mà cứ tùy tiện, không biết chừng mực.”

Mã Gia Gia trông có vẻ ngoan ngoãn nghe lời: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Hai người cùng bước ra ngoài.

Tô Nghiên: “Giải đấu lần này chỉ có mình em là con gái, lẽ ra tôi nên nói chuyện với em sớm hơn, kẹt nỗi là bận quá.”

Mã Gia Gia không hiểu ý, hỏi thẳng: “Nói chuyện gì ạ?”

Tô Nghiên: “Em thân là con gái, nếu có việc gì cần giúp đỡ mà không tiện nói với đám đàn ông kia thì cứ tìm tôi.”

Mã Gia Gia: “Cảm ơn cô Tô!”

Tô Nghiên rảo bước nhanh hơn: “Đi thôi, Chu tổng vẫn đang chờ chúng ta đấy.”

Dưới lầu studio, một chiếc xe sedan màu trắng đang đậu sẵn.

Tô Nghiên kéo cửa ghế phụ lái, ngoái đầu lại nói một câu: “Lên xe đi.”

Mã Gia Gia ngồi vào băng ghế sau.

Mã Gia Gia bước ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy Tô Nghiên liền chủ động chào hỏi: “Cô Tô.”

Tô Nghiên đưa trả lại cái balo: “Mã Gia Gia, sao em có thể để Chu tổng xách túi cho em được chứ?”

Mã Gia Gia không biết giải thích thế nào, mím môi rồi nhận lấy balo.

Vẫn còn là sinh viên đại học, chưa bước ra xã hội, chưa am hiểu đối nhân xử thế.

Nghĩ vậy, Tô Nghiên không khỏi nhắc nhở thêm vài câu: “Mã Gia Gia, đừng thấy Chu tổng dễ gần mà cứ tùy tiện, không biết chừng mực.”

Mã Gia Gia trông có vẻ ngoan ngoãn nghe lời: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Hai người cùng bước ra ngoài.

Tô Nghiên: “Giải đấu lần này chỉ có mình em là con gái, lẽ ra tôi nên nói chuyện với em sớm hơn, kẹt nỗi là bận quá.”

Mã Gia Gia không hiểu ý, hỏi thẳng: “Nói chuyện gì ạ?”

Tô Nghiên: “Em thân là con gái, nếu có việc gì cần giúp đỡ mà không tiện nói với đám đàn ông kia thì cứ tìm tôi.”

Mã Gia Gia: “Cảm ơn cô Tô!”

Tô Nghiên rảo bước nhanh hơn: “Đi thôi, Chu tổng vẫn đang chờ chúng ta đấy.”

Dưới lầu studio, một chiếc xe sedan màu trắng đang đậu sẵn.

Tô Nghiên kéo cửa ghế phụ lái, ngoái đầu lại nói một câu: “Lên xe đi.”

Mã Gia Gia ngồi vào băng ghế sau.

Mã Gia Gia bước ra từ nhà vệ sinh, nhìn thấy Tô Nghiên liền chủ động chào hỏi: “Cô Tô.”

Tô Nghiên đưa trả lại cái balo: “Mã Gia Gia, sao em có thể để Chu tổng xách túi cho em được chứ?”

Mã Gia Gia không biết giải thích thế nào, mím môi rồi nhận lấy balo.

Vẫn còn là sinh viên đại học, chưa bước ra xã hội, chưa am hiểu đối nhân xử thế.

Nghĩ vậy, Tô Nghiên không khỏi nhắc nhở thêm vài câu: “Mã Gia Gia, đừng thấy Chu tổng dễ gần mà cứ tùy tiện, không biết chừng mực.”

Mã Gia Gia trông có vẻ ngoan ngoãn nghe lời: “Vâng, em biết rồi ạ.”

Hai người cùng bước ra ngoài.

Tô Nghiên: “Giải đấu lần này chỉ có mình em là con gái, lẽ ra tôi nên nói chuyện với em sớm hơn, kẹt nỗi là bận quá.”

Mã Gia Gia không hiểu ý, hỏi thẳng: “Nói chuyện gì ạ?”

Tô Nghiên: “Em thân là con gái, nếu có việc gì cần giúp đỡ mà không tiện nói với đám đàn ông kia thì cứ tìm tôi.”

Mã Gia Gia: “Cảm ơn cô Tô!”

Tô Nghiên rảo bước nhanh hơn: “Đi thôi, Chu tổng vẫn đang chờ chúng ta đấy.”

Dưới lầu studio, một chiếc xe sedan màu trắng đang đậu sẵn.

Tô Nghiên kéo cửa ghế phụ lái, ngoái đầu lại nói một câu: “Lên xe đi.”

Mã Gia Gia ngồi vào băng ghế sau.

Lúc này, các chiến giáp dự thi đã lần lượt được gửi đến ban tổ chức giải đấu.

Sau khi kiểm tra và xác nhận đạt yêu cầu, ban tổ chức chính thức công bố thông tin các đội tuyển dự thi. Đến từ khắp nơi trên toàn cầu, tổng cộng có bốn mươi tám chiến giáp tham gia thi đấu.

Trên diễn đàn A.P, chủ đề này được bàn tán vô cùng sôi nổi. Cũng có những bài viết khiếm nhã, nhưng chẳng tồn tại được bao lâu đã bị xóa.

Tất cả mọi người nín thở chờ đợi kết quả bốc thăm lượt đấu đầu tiên, trong khoảng thời gian này, lịch trình cá nhân được tự do sắp xếp.

Các đội của Hoàng Vũ Hào và Lý Thành Nam thi thoảng rủ nhau ra ngoài, đôi lúc cũng tiện hỏi Mã Gia Gia có muốn đi cùng không.

Mã Gia Gia không thảnh thơi như họ, học kỳ tới cô lên năm tư rồi, chuẩn bị đối mặt với việc tốt nghiệp, phải viết khóa luận, phải chuẩn bị bảo vệ.

Về giai đoạn cuối của giải đấu chắc chắn sẽ càng không có thời gian.

Mã Gia Gia vùi đầu ở ký túc xá tra cứu tài liệu, viết luận văn khí thế ngất trời. Viện nghiên cứu lại đưa ra một lịch trình khác, mời một vị giáo sư tâm lý học đến chuyên giảng giải về cách đối diện đúng đắn với dư luận và áp lực thi đấu.

Mã Gia Gia lén liên hệ với Tô Nghiên: [Cô Tô ơi, em chẳng có áp lực gì cả, em có thể xin phép không tham gia buổi tọa đàm tâm lý được không ạ?]

Mã Gia Gia nhận được một lời hồi đáp lạnh băng: [Không được.]

Không lâu sau, ban tổ chức chính thức công bố kết quả bốc thăm cặp đấu đầu tiên. Đối thủ của ‘Chiến Binh’ chính là một trong những chiến giáp đáng gờm mà huấn luyện viên Tôn đã liệt kê trước giải, hiện đã kinh qua hơn hai mươi giải đấu mở rộng, tỷ lệ thắng lên tới 85%, với biệt danh Quái vật Bóng ma – ‘U Linh kh*ng b*’.

Mã Gia Gia đọc xong thông tin lịch đấu, vẻ mặt điềm nhiên.

Nhưng những người khác không chắc chắn liệu cô có đang cố tỏ ra điềm nhiên hay không.

Hoàng Vũ Hào cảm thán thốt lên sau lưng: “Mã Gia Gia xui xẻo thật sự.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn