Mọi người dần trở nên thân thuộc, có chủ đề để bắt chuyện, chẳng mấy chốc đã bàn luận sôi nổi ngất trời.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra xem giờ, thấy có tin nhắn WeChat chưa đọc. Mở ra xem, là Chu Phó gửi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ hỏi cô có thích nghi được không, mấy lời đại loại vậy.
Mấy lời này Mã Gia Gia đã quá quen thuộc rồi, y hệt như giọng điệu của Mã Dương và Cát Mỗ.
Mã Gia Gia trả lời: [Vô cùng OK!]
Sau đó cô cất điện thoại đi, uể oải gục xuống bàn họp, khuôn mặt nhỏ nhắn tì lên cuốn sổ tay.
Hoàng Vũ Hào trêu chọc: “Chị Gia mình đồng da sắt của tôi, sao tự nhiên lại ỉu xìu thế này?”
Mã Gia Gia liếc Hoàng Vũ Hào một cái: “Xin cho phép em được yếu đuối một chút.”
“Ê! Mã Gia Gia!” Vương Hạo đột nhiên kêu lên.
Mã Gia Gia uể oải quay đầu nhìn: “Gì thế?”
Vương Hạo giơ màn hình điện thoại lên: “Trên diễn đàn A.P, mấy bài viết suy diễn ác ý về em bay màu hết rồi!”
Mã Gia Gia đáp lại một tiếng, cảm xúc chẳng mảy may gợn sóng: “Ồ.”
Vương Hạo buồn bực thắc mắc: “Các cậu nói xem ai xóa bài viết thế nhỉ?”
Hoàng Vũ Hào suy đoán: “Viện nghiên cứu… hoặc là ban tổ chức giải đấu?”
Huấn luyện viên Tôn cầm bình giữ nhiệt bước vào phòng họp, mọi người từ từ im bặt, Mã Gia Gia ngồi thẳng lưng lên, chỉnh đốn lại tư thế.
Nửa sau của cuộc họp chủ yếu là thảo luận tự do.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mọi người dần trở nên thân thuộc, có chủ đề để bắt chuyện, chẳng mấy chốc đã bàn luận sôi nổi ngất trời.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra xem giờ, thấy có tin nhắn WeChat chưa đọc. Mở ra xem, là Chu Phó gửi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ hỏi cô có thích nghi được không, mấy lời đại loại vậy.
Mấy lời này Mã Gia Gia đã quá quen thuộc rồi, y hệt như giọng điệu của Mã Dương và Cát Mỗ.
Mã Gia Gia trả lời: [Vô cùng OK!]
Sau đó cô cất điện thoại đi, uể oải gục xuống bàn họp, khuôn mặt nhỏ nhắn tì lên cuốn sổ tay.
Hoàng Vũ Hào trêu chọc: “Chị Gia mình đồng da sắt của tôi, sao tự nhiên lại ỉu xìu thế này?”
Mã Gia Gia liếc Hoàng Vũ Hào một cái: “Xin cho phép em được yếu đuối một chút.”
“Ê! Mã Gia Gia!” Vương Hạo đột nhiên kêu lên.
Mã Gia Gia uể oải quay đầu nhìn: “Gì thế?”
Vương Hạo giơ màn hình điện thoại lên: “Trên diễn đàn A.P, mấy bài viết suy diễn ác ý về em bay màu hết rồi!”
Mã Gia Gia đáp lại một tiếng, cảm xúc chẳng mảy may gợn sóng: “Ồ.”
Vương Hạo buồn bực thắc mắc: “Các cậu nói xem ai xóa bài viết thế nhỉ?”
Hoàng Vũ Hào suy đoán: “Viện nghiên cứu… hoặc là ban tổ chức giải đấu?”
Huấn luyện viên Tôn cầm bình giữ nhiệt bước vào phòng họp, mọi người từ từ im bặt, Mã Gia Gia ngồi thẳng lưng lên, chỉnh đốn lại tư thế.
Nửa sau của cuộc họp chủ yếu là thảo luận tự do.
Mọi người dần trở nên thân thuộc, có chủ đề để bắt chuyện, chẳng mấy chốc đã bàn luận sôi nổi ngất trời.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra xem giờ, thấy có tin nhắn WeChat chưa đọc. Mở ra xem, là Chu Phó gửi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ hỏi cô có thích nghi được không, mấy lời đại loại vậy.
Mấy lời này Mã Gia Gia đã quá quen thuộc rồi, y hệt như giọng điệu của Mã Dương và Cát Mỗ.
Mã Gia Gia trả lời: [Vô cùng OK!]
Sau đó cô cất điện thoại đi, uể oải gục xuống bàn họp, khuôn mặt nhỏ nhắn tì lên cuốn sổ tay.
Hoàng Vũ Hào trêu chọc: “Chị Gia mình đồng da sắt của tôi, sao tự nhiên lại ỉu xìu thế này?”
Mã Gia Gia liếc Hoàng Vũ Hào một cái: “Xin cho phép em được yếu đuối một chút.”
“Ê! Mã Gia Gia!” Vương Hạo đột nhiên kêu lên.
Mã Gia Gia uể oải quay đầu nhìn: “Gì thế?”
Vương Hạo giơ màn hình điện thoại lên: “Trên diễn đàn A.P, mấy bài viết suy diễn ác ý về em bay màu hết rồi!”
Mã Gia Gia đáp lại một tiếng, cảm xúc chẳng mảy may gợn sóng: “Ồ.”
Vương Hạo buồn bực thắc mắc: “Các cậu nói xem ai xóa bài viết thế nhỉ?”
Hoàng Vũ Hào suy đoán: “Viện nghiên cứu… hoặc là ban tổ chức giải đấu?”
Huấn luyện viên Tôn cầm bình giữ nhiệt bước vào phòng họp, mọi người từ từ im bặt, Mã Gia Gia ngồi thẳng lưng lên, chỉnh đốn lại tư thế.
Nửa sau của cuộc họp chủ yếu là thảo luận tự do.
Mọi người dần trở nên thân thuộc, có chủ đề để bắt chuyện, chẳng mấy chốc đã bàn luận sôi nổi ngất trời.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra xem giờ, thấy có tin nhắn WeChat chưa đọc. Mở ra xem, là Chu Phó gửi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ hỏi cô có thích nghi được không, mấy lời đại loại vậy.
Mấy lời này Mã Gia Gia đã quá quen thuộc rồi, y hệt như giọng điệu của Mã Dương và Cát Mỗ.
Mã Gia Gia trả lời: [Vô cùng OK!]
Sau đó cô cất điện thoại đi, uể oải gục xuống bàn họp, khuôn mặt nhỏ nhắn tì lên cuốn sổ tay.
Hoàng Vũ Hào trêu chọc: “Chị Gia mình đồng da sắt của tôi, sao tự nhiên lại ỉu xìu thế này?”
Mã Gia Gia liếc Hoàng Vũ Hào một cái: “Xin cho phép em được yếu đuối một chút.”
“Ê! Mã Gia Gia!” Vương Hạo đột nhiên kêu lên.
Mã Gia Gia uể oải quay đầu nhìn: “Gì thế?”
Vương Hạo giơ màn hình điện thoại lên: “Trên diễn đàn A.P, mấy bài viết suy diễn ác ý về em bay màu hết rồi!”
Mã Gia Gia đáp lại một tiếng, cảm xúc chẳng mảy may gợn sóng: “Ồ.”
Vương Hạo buồn bực thắc mắc: “Các cậu nói xem ai xóa bài viết thế nhỉ?”
Hoàng Vũ Hào suy đoán: “Viện nghiên cứu… hoặc là ban tổ chức giải đấu?”
Huấn luyện viên Tôn cầm bình giữ nhiệt bước vào phòng họp, mọi người từ từ im bặt, Mã Gia Gia ngồi thẳng lưng lên, chỉnh đốn lại tư thế.
Nửa sau của cuộc họp chủ yếu là thảo luận tự do.
Mọi người dần trở nên thân thuộc, có chủ đề để bắt chuyện, chẳng mấy chốc đã bàn luận sôi nổi ngất trời.
Mã Gia Gia lấy điện thoại ra xem giờ, thấy có tin nhắn WeChat chưa đọc. Mở ra xem, là Chu Phó gửi, quanh đi quẩn lại cũng chỉ hỏi cô có thích nghi được không, mấy lời đại loại vậy.
Mấy lời này Mã Gia Gia đã quá quen thuộc rồi, y hệt như giọng điệu của Mã Dương và Cát Mỗ.
Mã Gia Gia trả lời: [Vô cùng OK!]
Sau đó cô cất điện thoại đi, uể oải gục xuống bàn họp, khuôn mặt nhỏ nhắn tì lên cuốn sổ tay.
Hoàng Vũ Hào trêu chọc: “Chị Gia mình đồng da sắt của tôi, sao tự nhiên lại ỉu xìu thế này?”
Mã Gia Gia liếc Hoàng Vũ Hào một cái: “Xin cho phép em được yếu đuối một chút.”
“Ê! Mã Gia Gia!” Vương Hạo đột nhiên kêu lên.
Mã Gia Gia uể oải quay đầu nhìn: “Gì thế?”
Vương Hạo giơ màn hình điện thoại lên: “Trên diễn đàn A.P, mấy bài viết suy diễn ác ý về em bay màu hết rồi!”
Mã Gia Gia đáp lại một tiếng, cảm xúc chẳng mảy may gợn sóng: “Ồ.”
Vương Hạo buồn bực thắc mắc: “Các cậu nói xem ai xóa bài viết thế nhỉ?”
Hoàng Vũ Hào suy đoán: “Viện nghiên cứu… hoặc là ban tổ chức giải đấu?”
Huấn luyện viên Tôn cầm bình giữ nhiệt bước vào phòng họp, mọi người từ từ im bặt, Mã Gia Gia ngồi thẳng lưng lên, chỉnh đốn lại tư thế.
Nửa sau của cuộc họp chủ yếu là thảo luận tự do.
Mã Gia Gia nhìn sắc mặt có vẻ mờ ám của Chu Phó, liền chuyển hướng câu chuyện:
“Anh làm gì ở đây?”
Chu Phó đếm nhẩm chi tiết: “Ngồi ở đây xem em kẻ mắt, gắn mi giả, chọn màu má hồng…”
Chu Phó đến còn sớm hơn cả dự đoán của Mã Gia Gia, cô trừng mắt lườm anh một cái, ngắt ngang lời trêu chọc: “Có gì hay mà xem?”
Chu Phó: “Đúng là không biết thật đấy, hóa ra lại có nhiều kiến thức đến vậy.”
Anh lại còn tiếp tục trêu chọc!
Hàng mi cong vút khẽ rung động, vẻ hờn dỗi đã tan biến, Mã Gia Gia hơi cong môi: “Anh Chu Phó.”
Chu Phó: “Hửm?”
Mã Gia Gia: “Anh thấy em thế này có đẹp không?”
Dưới ánh đèn rực rỡ, mái tóc đen dài xõa tung, đôi môi tựa cánh hoa, sống mũi cao thanh tú. Dáng mắt của cô hơi tròn, tròng mắt đen lay láy, cô nhìn thẳng vào anh, chớp mắt thật chậm, vừa lanh lợi thông minh, lại vừa có nét ngây ngô chưa trải sự đời.
Thấy anh không nói gì, cô gặng hỏi: “Đẹp không?”
Tự tin, rạng rỡ, thẳng thắn và kiên cường.
Lẽ ra Chu Phó cứ nói thẳng một câu ‘Đẹp’ mới là phản ứng bình thường.
Nhưng anh lại bỗng nhiên cứng họng.