Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 34

Sáng sớm, chân trời vừa hửng sáng màu trắng bạc, Mã Gia Gia mặc trang phục gọn nhẹ đi ra từ cửa phụ của tòa nhà ký túc xá. Cô đứng bên bờ sông, hít thở thật sâu, vận động cơ thể một cách thoải mái.

Tối qua lúc về cô đã chấm chỗ này rồi.

Bên bờ, những nhành liễu rủ xuống, dưới bờ, nước sông lững lờ trôi, ve sầu còn chưa tỉnh giấc, chỉ có vài chú chim nhỏ hót líu lo vài tiếng.

Khởi động xong, Mã Gia Gia chạy bộ dọc theo bờ sông.

Chạy đi, đi bộ về. Đổ chút mồ hôi, tinh thần sảng khoái.

Sáng nay không có lịch trình gì, Mã Gia Gia ăn sáng ở nhà ăn xong thì về ký túc xá viết luận văn.

Mười một rưỡi trưa, Mã Gia Gia gập máy tính lại, ra nhà ăn ăn trưa. Vừa bước vào nhà ăn cô đã thấy nhóm năm người của Vương Hạo ngồi chung một bàn, đang ăn rồi.

Vương Hạo cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, vẫy tay gọi cô, chỉ vào chỗ trống ở bàn mình.

Mã Gia Gia lấy đồ ăn xong, đi qua ngồi xuống, nhìn phần ăn của họ đã vơi đi khá nhiều: “Mọi người đến sớm thế?”

Trương Nghiêu – kỹ thuật viên phần cứng – trêu chọc Hoàng Vũ Hào: “Không đến sớm nữa thì cái tên này chết đói trong ký túc xá mất.”

Mã Gia Gia liếc nhìn Hoàng Vũ Hào, mắt anh ta ngái ngủ lờ đờ, cứ như vừa mới chui ra từ trong chăn vậy.

Vương Hạo cũng hùa theo trêu Hoàng Vũ Hào: “Có những người ấy à, tối không chịu ngủ, sáng không chịu dậy, chỉ có ăn là tích cực thôi.”

Hoàng Vũ Hào ngậm đầy cơm trong miệng: “Cút cút cút!”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Sáng sớm, chân trời vừa hửng sáng màu trắng bạc, Mã Gia Gia mặc trang phục gọn nhẹ đi ra từ cửa phụ của tòa nhà ký túc xá. Cô đứng bên bờ sông, hít thở thật sâu, vận động cơ thể một cách thoải mái.

Tối qua lúc về cô đã chấm chỗ này rồi.

Bên bờ, những nhành liễu rủ xuống, dưới bờ, nước sông lững lờ trôi, ve sầu còn chưa tỉnh giấc, chỉ có vài chú chim nhỏ hót líu lo vài tiếng.

Khởi động xong, Mã Gia Gia chạy bộ dọc theo bờ sông.

Chạy đi, đi bộ về. Đổ chút mồ hôi, tinh thần sảng khoái.

Sáng nay không có lịch trình gì, Mã Gia Gia ăn sáng ở nhà ăn xong thì về ký túc xá viết luận văn.

Mười một rưỡi trưa, Mã Gia Gia gập máy tính lại, ra nhà ăn ăn trưa. Vừa bước vào nhà ăn cô đã thấy nhóm năm người của Vương Hạo ngồi chung một bàn, đang ăn rồi.

Vương Hạo cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, vẫy tay gọi cô, chỉ vào chỗ trống ở bàn mình.

Mã Gia Gia lấy đồ ăn xong, đi qua ngồi xuống, nhìn phần ăn của họ đã vơi đi khá nhiều: “Mọi người đến sớm thế?”

Trương Nghiêu – kỹ thuật viên phần cứng – trêu chọc Hoàng Vũ Hào: “Không đến sớm nữa thì cái tên này chết đói trong ký túc xá mất.”

Mã Gia Gia liếc nhìn Hoàng Vũ Hào, mắt anh ta ngái ngủ lờ đờ, cứ như vừa mới chui ra từ trong chăn vậy.

Vương Hạo cũng hùa theo trêu Hoàng Vũ Hào: “Có những người ấy à, tối không chịu ngủ, sáng không chịu dậy, chỉ có ăn là tích cực thôi.”

Hoàng Vũ Hào ngậm đầy cơm trong miệng: “Cút cút cút!”

Sáng sớm, chân trời vừa hửng sáng màu trắng bạc, Mã Gia Gia mặc trang phục gọn nhẹ đi ra từ cửa phụ của tòa nhà ký túc xá. Cô đứng bên bờ sông, hít thở thật sâu, vận động cơ thể một cách thoải mái.

Tối qua lúc về cô đã chấm chỗ này rồi.

Bên bờ, những nhành liễu rủ xuống, dưới bờ, nước sông lững lờ trôi, ve sầu còn chưa tỉnh giấc, chỉ có vài chú chim nhỏ hót líu lo vài tiếng.

Khởi động xong, Mã Gia Gia chạy bộ dọc theo bờ sông.

Chạy đi, đi bộ về. Đổ chút mồ hôi, tinh thần sảng khoái.

Sáng nay không có lịch trình gì, Mã Gia Gia ăn sáng ở nhà ăn xong thì về ký túc xá viết luận văn.

Mười một rưỡi trưa, Mã Gia Gia gập máy tính lại, ra nhà ăn ăn trưa. Vừa bước vào nhà ăn cô đã thấy nhóm năm người của Vương Hạo ngồi chung một bàn, đang ăn rồi.

Vương Hạo cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, vẫy tay gọi cô, chỉ vào chỗ trống ở bàn mình.

Mã Gia Gia lấy đồ ăn xong, đi qua ngồi xuống, nhìn phần ăn của họ đã vơi đi khá nhiều: “Mọi người đến sớm thế?”

Trương Nghiêu – kỹ thuật viên phần cứng – trêu chọc Hoàng Vũ Hào: “Không đến sớm nữa thì cái tên này chết đói trong ký túc xá mất.”

Mã Gia Gia liếc nhìn Hoàng Vũ Hào, mắt anh ta ngái ngủ lờ đờ, cứ như vừa mới chui ra từ trong chăn vậy.

Vương Hạo cũng hùa theo trêu Hoàng Vũ Hào: “Có những người ấy à, tối không chịu ngủ, sáng không chịu dậy, chỉ có ăn là tích cực thôi.”

Hoàng Vũ Hào ngậm đầy cơm trong miệng: “Cút cút cút!”

Sáng sớm, chân trời vừa hửng sáng màu trắng bạc, Mã Gia Gia mặc trang phục gọn nhẹ đi ra từ cửa phụ của tòa nhà ký túc xá. Cô đứng bên bờ sông, hít thở thật sâu, vận động cơ thể một cách thoải mái.

Tối qua lúc về cô đã chấm chỗ này rồi.

Bên bờ, những nhành liễu rủ xuống, dưới bờ, nước sông lững lờ trôi, ve sầu còn chưa tỉnh giấc, chỉ có vài chú chim nhỏ hót líu lo vài tiếng.

Khởi động xong, Mã Gia Gia chạy bộ dọc theo bờ sông.

Chạy đi, đi bộ về. Đổ chút mồ hôi, tinh thần sảng khoái.

Sáng nay không có lịch trình gì, Mã Gia Gia ăn sáng ở nhà ăn xong thì về ký túc xá viết luận văn.

Mười một rưỡi trưa, Mã Gia Gia gập máy tính lại, ra nhà ăn ăn trưa. Vừa bước vào nhà ăn cô đã thấy nhóm năm người của Vương Hạo ngồi chung một bàn, đang ăn rồi.

Vương Hạo cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, vẫy tay gọi cô, chỉ vào chỗ trống ở bàn mình.

Mã Gia Gia lấy đồ ăn xong, đi qua ngồi xuống, nhìn phần ăn của họ đã vơi đi khá nhiều: “Mọi người đến sớm thế?”

Trương Nghiêu – kỹ thuật viên phần cứng – trêu chọc Hoàng Vũ Hào: “Không đến sớm nữa thì cái tên này chết đói trong ký túc xá mất.”

Mã Gia Gia liếc nhìn Hoàng Vũ Hào, mắt anh ta ngái ngủ lờ đờ, cứ như vừa mới chui ra từ trong chăn vậy.

Vương Hạo cũng hùa theo trêu Hoàng Vũ Hào: “Có những người ấy à, tối không chịu ngủ, sáng không chịu dậy, chỉ có ăn là tích cực thôi.”

Hoàng Vũ Hào ngậm đầy cơm trong miệng: “Cút cút cút!”

Sáng sớm, chân trời vừa hửng sáng màu trắng bạc, Mã Gia Gia mặc trang phục gọn nhẹ đi ra từ cửa phụ của tòa nhà ký túc xá. Cô đứng bên bờ sông, hít thở thật sâu, vận động cơ thể một cách thoải mái.

Tối qua lúc về cô đã chấm chỗ này rồi.

Bên bờ, những nhành liễu rủ xuống, dưới bờ, nước sông lững lờ trôi, ve sầu còn chưa tỉnh giấc, chỉ có vài chú chim nhỏ hót líu lo vài tiếng.

Khởi động xong, Mã Gia Gia chạy bộ dọc theo bờ sông.

Chạy đi, đi bộ về. Đổ chút mồ hôi, tinh thần sảng khoái.

Sáng nay không có lịch trình gì, Mã Gia Gia ăn sáng ở nhà ăn xong thì về ký túc xá viết luận văn.

Mười một rưỡi trưa, Mã Gia Gia gập máy tính lại, ra nhà ăn ăn trưa. Vừa bước vào nhà ăn cô đã thấy nhóm năm người của Vương Hạo ngồi chung một bàn, đang ăn rồi.

Vương Hạo cũng nhìn thấy Mã Gia Gia, vẫy tay gọi cô, chỉ vào chỗ trống ở bàn mình.

Mã Gia Gia lấy đồ ăn xong, đi qua ngồi xuống, nhìn phần ăn của họ đã vơi đi khá nhiều: “Mọi người đến sớm thế?”

Trương Nghiêu – kỹ thuật viên phần cứng – trêu chọc Hoàng Vũ Hào: “Không đến sớm nữa thì cái tên này chết đói trong ký túc xá mất.”

Mã Gia Gia liếc nhìn Hoàng Vũ Hào, mắt anh ta ngái ngủ lờ đờ, cứ như vừa mới chui ra từ trong chăn vậy.

Vương Hạo cũng hùa theo trêu Hoàng Vũ Hào: “Có những người ấy à, tối không chịu ngủ, sáng không chịu dậy, chỉ có ăn là tích cực thôi.”

Hoàng Vũ Hào ngậm đầy cơm trong miệng: “Cút cút cút!”

“Câu nói thật này đúng là thật lòng ghê.” Hoàng Vũ Hào quay sang hỏi Mã Gia Gia,

“Chị Gia, chị thì sao?”

Mã Gia Gia: “Em sao cũng được, dù sao nếu muốn đi đến cuối cùng thì kiểu gì cũng không tránh được.”

Hoàng Vũ Hào giơ ngón tay cái lên: “Quả nhiên là chị Gia của tôi!”

Lý Thành Nam: “Nếu thực sự phải nói, thì tôi rất mong chờ bốc trúng ‘Mã Bí Ẩn’.”

‘Phá Quân’ của đội Lý Thành Nam cũng thuộc dòng chiến giáp kiểu phóng giống hệt ‘Mã Bí Ẩn’, đương nhiên anh ta muốn so tài cao thấp với ‘Mã Bí Ẩn’ – chiến giáp được mệnh danh là bậc thầy của dòng này rồi.

Lý Thành Nam hỏi ngược lại: “Bạn học Hoàng, còn cậu thì sao?”

“Gọi bạn học Hoàng nghe xa cách quá.” Hoàng Vũ Hào làm tư thế ôm quyền đặc trưng trong phim kiếm hiệp, “Giang hồ kính xưng một tiếng ‘anh Hào’.”

Lý Thành Nam đổi cách gọi: “Anh Hào, cậu thì sao?”

Hoàng Vũ Hào ngửa cổ lên, chắp tay lại, ‘lạy lạy’ ông trời, miệng lẩm bẩm như tụng kinh: “Chỉ cần không bốc trúng ‘Thợ Săn Tối Thượng’ là được! Phù hộ tôi! Phù hộ tôi! Tuyệt đối đừng bốc trúng ‘Thợ Săn Tối Thượng’!”

Tin chắc rằng chẳng ai muốn đụng độ ‘Thợ Săn Tối Thượng’.

Tại các giải đấu mở rộng hiện tại, ‘Thợ Săn Tối Thượng’ đang có tỷ lệ thắng 100%, và chưa từng có chiến giáp nào có thể giữ được toàn thây khi đối mặt với nó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn