Chu Phó nói chuyện với Mã Dương xong, trả lại điện thoại cho Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia nói vào điện thoại: “A ba! Con không cần người khác chăm sóc! Con không phải là trẻ con! Con 22 tuổi rồi! Con lớn rồi! Là người trưởng thành rồi!”
Không biết Mã Dương nói gì, Mã Gia Gia cúi đầu lắng nghe, trông có vẻ không vui, định nói lại thôi, vẻ mặt không kiên nhẫn, ngay cả câu ‘Con biết rồi’ trước khi cúp máy cũng lộ rõ sự miễn cưỡng.
Mã Gia Gia cất điện thoại.
Chu Phó nghiêm túc chỉnh tề: “Gia Thố, a ba em là đang lo lắng, quan tâm em, em không nên như vậy.”
“Em…” Mã Gia Gia muốn biện bạch, “Em chỉ không muốn…”
Mã Gia Gia khựng lại một nhịp, cúi đầu: “Em chỉ không muốn bị anh, bị mọi người coi như trẻ con.”
Chu Phó dùng muỗng múc một miếng vịt hồ lô sang cho cô, giọng điệu kiên nhẫn:
“Em phải biết rằng, dù em có lớn đến bao nhiêu tuổi thì trong mắt a ba em mãi mãi là trẻ con, là người cần được chăm sóc. Hơn nữa em ở một mình nơi xa xôi thế này, chú ấy lo lắng cho em, nói thêm vài câu là chuyện rất bình thường.”
Mã Gia Gia nhìn chằm chằm đồ ăn trong bát, vài giây sau mới ngước mắt lên: “Thế còn anh thì sao?”
Chu Phó: “Anh làm sao?”
Mã Gia Gia đặc biệt nghiêm túc: “Trong mắt anh, em cũng mãi mãi là trẻ con à?”
Chu Phó hiểu có lẽ cô không muốn bị quản thúc. Anh nói: “Em yên tâm, anh không cổ hủ đến mức phải quản lý em đâu. Anh không định quản em điều gì, anh chỉ muốn nói với em rằng, em ở Nam Kinh một mình, cần gì, hoặc có bất cứ chuyện gì đều có thể tìm anh, đừng khách sáo với anh.”
Mã Gia Gia không đáp lại lời này, cúi đầu ăn.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia một hồi, nói giọng đầy thấm thía: “Gia Thố, mọi người đều quan tâm đến em.”
Mã Gia Gia lầm bầm: “Anh đừng gọi em là Gia Thố.”
Mã Gia Gia cảm thấy, Gia Thố chính là đứa trẻ mãi không chịu lớn trong ký ức của Chu Phó.
Mã Gia Gia: “Ở đây không có ai gọi em như vậy, anh vẫn nên gọi em là Mã Gia Gia đi.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Chu Phó nói chuyện với Mã Dương xong, trả lại điện thoại cho Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia nói vào điện thoại: “A ba! Con không cần người khác chăm sóc! Con không phải là trẻ con! Con 22 tuổi rồi! Con lớn rồi! Là người trưởng thành rồi!”
Không biết Mã Dương nói gì, Mã Gia Gia cúi đầu lắng nghe, trông có vẻ không vui, định nói lại thôi, vẻ mặt không kiên nhẫn, ngay cả câu ‘Con biết rồi’ trước khi cúp máy cũng lộ rõ sự miễn cưỡng.
Mã Gia Gia cất điện thoại.
Chu Phó nghiêm túc chỉnh tề: “Gia Thố, a ba em là đang lo lắng, quan tâm em, em không nên như vậy.”
“Em…” Mã Gia Gia muốn biện bạch, “Em chỉ không muốn…”
Mã Gia Gia khựng lại một nhịp, cúi đầu: “Em chỉ không muốn bị anh, bị mọi người coi như trẻ con.”
Chu Phó dùng muỗng múc một miếng vịt hồ lô sang cho cô, giọng điệu kiên nhẫn:
“Em phải biết rằng, dù em có lớn đến bao nhiêu tuổi thì trong mắt a ba em mãi mãi là trẻ con, là người cần được chăm sóc. Hơn nữa em ở một mình nơi xa xôi thế này, chú ấy lo lắng cho em, nói thêm vài câu là chuyện rất bình thường.”
Mã Gia Gia nhìn chằm chằm đồ ăn trong bát, vài giây sau mới ngước mắt lên: “Thế còn anh thì sao?”
Chu Phó: “Anh làm sao?”
Mã Gia Gia đặc biệt nghiêm túc: “Trong mắt anh, em cũng mãi mãi là trẻ con à?”
Chu Phó hiểu có lẽ cô không muốn bị quản thúc. Anh nói: “Em yên tâm, anh không cổ hủ đến mức phải quản lý em đâu. Anh không định quản em điều gì, anh chỉ muốn nói với em rằng, em ở Nam Kinh một mình, cần gì, hoặc có bất cứ chuyện gì đều có thể tìm anh, đừng khách sáo với anh.”
Mã Gia Gia không đáp lại lời này, cúi đầu ăn.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia một hồi, nói giọng đầy thấm thía: “Gia Thố, mọi người đều quan tâm đến em.”
Mã Gia Gia lầm bầm: “Anh đừng gọi em là Gia Thố.”
Mã Gia Gia cảm thấy, Gia Thố chính là đứa trẻ mãi không chịu lớn trong ký ức của Chu Phó.
Mã Gia Gia: “Ở đây không có ai gọi em như vậy, anh vẫn nên gọi em là Mã Gia Gia đi.”
Chu Phó nói chuyện với Mã Dương xong, trả lại điện thoại cho Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia nói vào điện thoại: “A ba! Con không cần người khác chăm sóc! Con không phải là trẻ con! Con 22 tuổi rồi! Con lớn rồi! Là người trưởng thành rồi!”
Không biết Mã Dương nói gì, Mã Gia Gia cúi đầu lắng nghe, trông có vẻ không vui, định nói lại thôi, vẻ mặt không kiên nhẫn, ngay cả câu ‘Con biết rồi’ trước khi cúp máy cũng lộ rõ sự miễn cưỡng.
Mã Gia Gia cất điện thoại.
Chu Phó nghiêm túc chỉnh tề: “Gia Thố, a ba em là đang lo lắng, quan tâm em, em không nên như vậy.”
“Em…” Mã Gia Gia muốn biện bạch, “Em chỉ không muốn…”
Mã Gia Gia khựng lại một nhịp, cúi đầu: “Em chỉ không muốn bị anh, bị mọi người coi như trẻ con.”
Chu Phó dùng muỗng múc một miếng vịt hồ lô sang cho cô, giọng điệu kiên nhẫn:
“Em phải biết rằng, dù em có lớn đến bao nhiêu tuổi thì trong mắt a ba em mãi mãi là trẻ con, là người cần được chăm sóc. Hơn nữa em ở một mình nơi xa xôi thế này, chú ấy lo lắng cho em, nói thêm vài câu là chuyện rất bình thường.”
Mã Gia Gia nhìn chằm chằm đồ ăn trong bát, vài giây sau mới ngước mắt lên: “Thế còn anh thì sao?”
Chu Phó: “Anh làm sao?”
Mã Gia Gia đặc biệt nghiêm túc: “Trong mắt anh, em cũng mãi mãi là trẻ con à?”
Chu Phó hiểu có lẽ cô không muốn bị quản thúc. Anh nói: “Em yên tâm, anh không cổ hủ đến mức phải quản lý em đâu. Anh không định quản em điều gì, anh chỉ muốn nói với em rằng, em ở Nam Kinh một mình, cần gì, hoặc có bất cứ chuyện gì đều có thể tìm anh, đừng khách sáo với anh.”
Mã Gia Gia không đáp lại lời này, cúi đầu ăn.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia một hồi, nói giọng đầy thấm thía: “Gia Thố, mọi người đều quan tâm đến em.”
Mã Gia Gia lầm bầm: “Anh đừng gọi em là Gia Thố.”
Mã Gia Gia cảm thấy, Gia Thố chính là đứa trẻ mãi không chịu lớn trong ký ức của Chu Phó.
Mã Gia Gia: “Ở đây không có ai gọi em như vậy, anh vẫn nên gọi em là Mã Gia Gia đi.”
Chu Phó nói chuyện với Mã Dương xong, trả lại điện thoại cho Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia nói vào điện thoại: “A ba! Con không cần người khác chăm sóc! Con không phải là trẻ con! Con 22 tuổi rồi! Con lớn rồi! Là người trưởng thành rồi!”
Không biết Mã Dương nói gì, Mã Gia Gia cúi đầu lắng nghe, trông có vẻ không vui, định nói lại thôi, vẻ mặt không kiên nhẫn, ngay cả câu ‘Con biết rồi’ trước khi cúp máy cũng lộ rõ sự miễn cưỡng.
Mã Gia Gia cất điện thoại.
Chu Phó nghiêm túc chỉnh tề: “Gia Thố, a ba em là đang lo lắng, quan tâm em, em không nên như vậy.”
“Em…” Mã Gia Gia muốn biện bạch, “Em chỉ không muốn…”
Mã Gia Gia khựng lại một nhịp, cúi đầu: “Em chỉ không muốn bị anh, bị mọi người coi như trẻ con.”
Chu Phó dùng muỗng múc một miếng vịt hồ lô sang cho cô, giọng điệu kiên nhẫn:
“Em phải biết rằng, dù em có lớn đến bao nhiêu tuổi thì trong mắt a ba em mãi mãi là trẻ con, là người cần được chăm sóc. Hơn nữa em ở một mình nơi xa xôi thế này, chú ấy lo lắng cho em, nói thêm vài câu là chuyện rất bình thường.”
Mã Gia Gia nhìn chằm chằm đồ ăn trong bát, vài giây sau mới ngước mắt lên: “Thế còn anh thì sao?”
Chu Phó: “Anh làm sao?”
Mã Gia Gia đặc biệt nghiêm túc: “Trong mắt anh, em cũng mãi mãi là trẻ con à?”
Chu Phó hiểu có lẽ cô không muốn bị quản thúc. Anh nói: “Em yên tâm, anh không cổ hủ đến mức phải quản lý em đâu. Anh không định quản em điều gì, anh chỉ muốn nói với em rằng, em ở Nam Kinh một mình, cần gì, hoặc có bất cứ chuyện gì đều có thể tìm anh, đừng khách sáo với anh.”
Mã Gia Gia không đáp lại lời này, cúi đầu ăn.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia một hồi, nói giọng đầy thấm thía: “Gia Thố, mọi người đều quan tâm đến em.”
Mã Gia Gia lầm bầm: “Anh đừng gọi em là Gia Thố.”
Mã Gia Gia cảm thấy, Gia Thố chính là đứa trẻ mãi không chịu lớn trong ký ức của Chu Phó.
Mã Gia Gia: “Ở đây không có ai gọi em như vậy, anh vẫn nên gọi em là Mã Gia Gia đi.”
Chu Phó nói chuyện với Mã Dương xong, trả lại điện thoại cho Mã Gia Gia.
Mã Gia Gia nói vào điện thoại: “A ba! Con không cần người khác chăm sóc! Con không phải là trẻ con! Con 22 tuổi rồi! Con lớn rồi! Là người trưởng thành rồi!”
Không biết Mã Dương nói gì, Mã Gia Gia cúi đầu lắng nghe, trông có vẻ không vui, định nói lại thôi, vẻ mặt không kiên nhẫn, ngay cả câu ‘Con biết rồi’ trước khi cúp máy cũng lộ rõ sự miễn cưỡng.
Mã Gia Gia cất điện thoại.
Chu Phó nghiêm túc chỉnh tề: “Gia Thố, a ba em là đang lo lắng, quan tâm em, em không nên như vậy.”
“Em…” Mã Gia Gia muốn biện bạch, “Em chỉ không muốn…”
Mã Gia Gia khựng lại một nhịp, cúi đầu: “Em chỉ không muốn bị anh, bị mọi người coi như trẻ con.”
Chu Phó dùng muỗng múc một miếng vịt hồ lô sang cho cô, giọng điệu kiên nhẫn:
“Em phải biết rằng, dù em có lớn đến bao nhiêu tuổi thì trong mắt a ba em mãi mãi là trẻ con, là người cần được chăm sóc. Hơn nữa em ở một mình nơi xa xôi thế này, chú ấy lo lắng cho em, nói thêm vài câu là chuyện rất bình thường.”
Mã Gia Gia nhìn chằm chằm đồ ăn trong bát, vài giây sau mới ngước mắt lên: “Thế còn anh thì sao?”
Chu Phó: “Anh làm sao?”
Mã Gia Gia đặc biệt nghiêm túc: “Trong mắt anh, em cũng mãi mãi là trẻ con à?”
Chu Phó hiểu có lẽ cô không muốn bị quản thúc. Anh nói: “Em yên tâm, anh không cổ hủ đến mức phải quản lý em đâu. Anh không định quản em điều gì, anh chỉ muốn nói với em rằng, em ở Nam Kinh một mình, cần gì, hoặc có bất cứ chuyện gì đều có thể tìm anh, đừng khách sáo với anh.”
Mã Gia Gia không đáp lại lời này, cúi đầu ăn.
Chu Phó nhìn Mã Gia Gia một hồi, nói giọng đầy thấm thía: “Gia Thố, mọi người đều quan tâm đến em.”
Mã Gia Gia lầm bầm: “Anh đừng gọi em là Gia Thố.”
Mã Gia Gia cảm thấy, Gia Thố chính là đứa trẻ mãi không chịu lớn trong ký ức của Chu Phó.
Mã Gia Gia: “Ở đây không có ai gọi em như vậy, anh vẫn nên gọi em là Mã Gia Gia đi.”
Mã Gia Gia mỗi tay xách một túi lớn đi về phía cổng phụ. Đi đến cửa, cô ngoái đầu nhìn Chu Phó một cái, mỉm cười, rồi mới bước vào trong.
Chu Phó ngồi trên xe, không vội nổ máy ngay.
— Nghĩa là được phép yêu đúng không?
Giọng nói lanh lảnh của Mã Gia Gia dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Câu nói này chẳng khác nào lời báo hiệu một đứa trẻ không an phận sắp sửa gây chuyện.
Chu Phó hít một hơi thật sâu, xuống xe, mở cửa sau, lấy ra tập tài liệu kia.
Sau khi lật xem nhanh qua, anh lại ném nó trở lại băng ghế sau.
Lúc này, Tiểu Âu lên tiếng: “WeChat của bạn có một lời mời kết bạn mới.”
Chu Phó lấy điện thoại ra, mở WeChat. Ảnh đại diện là một con ngựa, một con ngựa được trang điểm rất đẹp. Chu Phó liếc mắt nhận ra ngay, đó là Trân Châu.
Tên WeChat là ‘+++++’.
Khóe miệng Chu Phó cong lên, chấp nhận lời mời kết bạn. Anh sửa lại tên gợi nhớ, theo bản năng định gõ chữ ‘Gia Thố’, ngón tay khựng lại một nhịp, đổi thành gõ chữ ‘Gia Gia’ rồi bấm lưu lại.
Cùng lúc đó, màn hình trò chuyện hiện ra hai tin nhắn.
Một tin là số điện thoại của Mã Dương.
Một tin là: [Đang lái xe, không được xem điện thoại!] Đây là một tin nhắn không cần phản hồi cho nên Chu Phó cũng không trả lời.
Anh xoay xoay cái điện thoại trong tay một vòng, màn hình lại sáng lên. Anh chuyển cửa sổ trò chuyện gửi cho Tô Nghiên một tin nhắn.
Chu: [Tô Nghiên, tôi cần toàn bộ thông tin của tất cả sinh viên tham gia lần thi này, cảm ơn cô.]
Chu Phó đặt điện thoại xuống, khởi động xe rời đi.