Thanh toán xong đã gần bảy giờ.
Chu Phó cảm thấy thời gian hôm nay trôi qua nhanh đến mức vô lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp lý. Suy cho cùng, việc dạo siêu thị suốt hai tiếng đồng hồ thế này là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất trong đời anh.
Gửi đồ ở quầy dịch vụ, họ lên tầng 27 ăn tối. Vì không đặt trước nên nhân viên phục vụ sắp xếp cho hai người ngồi dùng bữa ở khu vực trong nhà, dọn lên điểm tâm và trà nước khai vị.
Chu Phó nói: “Lần sau anh sẽ đặt bàn trước, ở đây có ban công ngoài trời, cảnh đêm cũng khá đẹp.”
Mã Gia Gia gật đầu, nhận lấy cuốn thực đơn từ nhân viên phục vụ, lật xem lướt qua: “Em xem thử thôi, anh gọi món đi, gọi món gì ngon ngon ấy.”
Chu Phó nhận lấy cuốn thực đơn còn lại, gọi món: “Vịt muối Kim Lăng, tôm viên trà Vũ Hoa Kim Lăng…”
Chu Phó ngừng lại một chút: “Gia Gia, em ăn được hải sản không?”
Mã Gia Gia gật đầu: “Được ạ.”
Chu Phó tiếp tục gọi món rồi quay sang hỏi nhân viên phục vụ: “Hôm nay có vịt hồ lô bát bảo không?”
Vịt hồ lô bát bảo là một món ăn rất kỳ công. Cần phải rút xương toàn bộ con vịt mà không làm hỏng hình dáng bên ngoài, sau đó nhồi vào tám loại nguyên liệu như gạo nếp, cồi sò điệp, hải sâm, nấm hương… rồi buộc vịt thành hình hồ lô đem ướp, chiên ngập dầu để định hình, cuối cùng hầm nhỏ lửa.
Món này mỗi ngày nhà hàng chỉ chuẩn bị số lượng ít, nếu không đặt trước thì gần như không thể thưởng thức được.
Nhân viên phục vụ: “Xin quý khách đợi một lát, để tôi hỏi lại nhà bếp ạ.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Thanh toán xong đã gần bảy giờ.
Chu Phó cảm thấy thời gian hôm nay trôi qua nhanh đến mức vô lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp lý. Suy cho cùng, việc dạo siêu thị suốt hai tiếng đồng hồ thế này là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất trong đời anh.
Gửi đồ ở quầy dịch vụ, họ lên tầng 27 ăn tối. Vì không đặt trước nên nhân viên phục vụ sắp xếp cho hai người ngồi dùng bữa ở khu vực trong nhà, dọn lên điểm tâm và trà nước khai vị.
Chu Phó nói: “Lần sau anh sẽ đặt bàn trước, ở đây có ban công ngoài trời, cảnh đêm cũng khá đẹp.”
Mã Gia Gia gật đầu, nhận lấy cuốn thực đơn từ nhân viên phục vụ, lật xem lướt qua: “Em xem thử thôi, anh gọi món đi, gọi món gì ngon ngon ấy.”
Chu Phó nhận lấy cuốn thực đơn còn lại, gọi món: “Vịt muối Kim Lăng, tôm viên trà Vũ Hoa Kim Lăng…”
Chu Phó ngừng lại một chút: “Gia Gia, em ăn được hải sản không?”
Mã Gia Gia gật đầu: “Được ạ.”
Chu Phó tiếp tục gọi món rồi quay sang hỏi nhân viên phục vụ: “Hôm nay có vịt hồ lô bát bảo không?”
Vịt hồ lô bát bảo là một món ăn rất kỳ công. Cần phải rút xương toàn bộ con vịt mà không làm hỏng hình dáng bên ngoài, sau đó nhồi vào tám loại nguyên liệu như gạo nếp, cồi sò điệp, hải sâm, nấm hương… rồi buộc vịt thành hình hồ lô đem ướp, chiên ngập dầu để định hình, cuối cùng hầm nhỏ lửa.
Món này mỗi ngày nhà hàng chỉ chuẩn bị số lượng ít, nếu không đặt trước thì gần như không thể thưởng thức được.
Nhân viên phục vụ: “Xin quý khách đợi một lát, để tôi hỏi lại nhà bếp ạ.”
Thanh toán xong đã gần bảy giờ.
Chu Phó cảm thấy thời gian hôm nay trôi qua nhanh đến mức vô lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp lý. Suy cho cùng, việc dạo siêu thị suốt hai tiếng đồng hồ thế này là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất trong đời anh.
Gửi đồ ở quầy dịch vụ, họ lên tầng 27 ăn tối. Vì không đặt trước nên nhân viên phục vụ sắp xếp cho hai người ngồi dùng bữa ở khu vực trong nhà, dọn lên điểm tâm và trà nước khai vị.
Chu Phó nói: “Lần sau anh sẽ đặt bàn trước, ở đây có ban công ngoài trời, cảnh đêm cũng khá đẹp.”
Mã Gia Gia gật đầu, nhận lấy cuốn thực đơn từ nhân viên phục vụ, lật xem lướt qua: “Em xem thử thôi, anh gọi món đi, gọi món gì ngon ngon ấy.”
Chu Phó nhận lấy cuốn thực đơn còn lại, gọi món: “Vịt muối Kim Lăng, tôm viên trà Vũ Hoa Kim Lăng…”
Chu Phó ngừng lại một chút: “Gia Gia, em ăn được hải sản không?”
Mã Gia Gia gật đầu: “Được ạ.”
Chu Phó tiếp tục gọi món rồi quay sang hỏi nhân viên phục vụ: “Hôm nay có vịt hồ lô bát bảo không?”
Vịt hồ lô bát bảo là một món ăn rất kỳ công. Cần phải rút xương toàn bộ con vịt mà không làm hỏng hình dáng bên ngoài, sau đó nhồi vào tám loại nguyên liệu như gạo nếp, cồi sò điệp, hải sâm, nấm hương… rồi buộc vịt thành hình hồ lô đem ướp, chiên ngập dầu để định hình, cuối cùng hầm nhỏ lửa.
Món này mỗi ngày nhà hàng chỉ chuẩn bị số lượng ít, nếu không đặt trước thì gần như không thể thưởng thức được.
Nhân viên phục vụ: “Xin quý khách đợi một lát, để tôi hỏi lại nhà bếp ạ.”
Thanh toán xong đã gần bảy giờ.
Chu Phó cảm thấy thời gian hôm nay trôi qua nhanh đến mức vô lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp lý. Suy cho cùng, việc dạo siêu thị suốt hai tiếng đồng hồ thế này là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất trong đời anh.
Gửi đồ ở quầy dịch vụ, họ lên tầng 27 ăn tối. Vì không đặt trước nên nhân viên phục vụ sắp xếp cho hai người ngồi dùng bữa ở khu vực trong nhà, dọn lên điểm tâm và trà nước khai vị.
Chu Phó nói: “Lần sau anh sẽ đặt bàn trước, ở đây có ban công ngoài trời, cảnh đêm cũng khá đẹp.”
Mã Gia Gia gật đầu, nhận lấy cuốn thực đơn từ nhân viên phục vụ, lật xem lướt qua: “Em xem thử thôi, anh gọi món đi, gọi món gì ngon ngon ấy.”
Chu Phó nhận lấy cuốn thực đơn còn lại, gọi món: “Vịt muối Kim Lăng, tôm viên trà Vũ Hoa Kim Lăng…”
Chu Phó ngừng lại một chút: “Gia Gia, em ăn được hải sản không?”
Mã Gia Gia gật đầu: “Được ạ.”
Chu Phó tiếp tục gọi món rồi quay sang hỏi nhân viên phục vụ: “Hôm nay có vịt hồ lô bát bảo không?”
Vịt hồ lô bát bảo là một món ăn rất kỳ công. Cần phải rút xương toàn bộ con vịt mà không làm hỏng hình dáng bên ngoài, sau đó nhồi vào tám loại nguyên liệu như gạo nếp, cồi sò điệp, hải sâm, nấm hương… rồi buộc vịt thành hình hồ lô đem ướp, chiên ngập dầu để định hình, cuối cùng hầm nhỏ lửa.
Món này mỗi ngày nhà hàng chỉ chuẩn bị số lượng ít, nếu không đặt trước thì gần như không thể thưởng thức được.
Nhân viên phục vụ: “Xin quý khách đợi một lát, để tôi hỏi lại nhà bếp ạ.”
Thanh toán xong đã gần bảy giờ.
Chu Phó cảm thấy thời gian hôm nay trôi qua nhanh đến mức vô lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp lý. Suy cho cùng, việc dạo siêu thị suốt hai tiếng đồng hồ thế này là lần đầu tiên, và cũng là lần duy nhất trong đời anh.
Gửi đồ ở quầy dịch vụ, họ lên tầng 27 ăn tối. Vì không đặt trước nên nhân viên phục vụ sắp xếp cho hai người ngồi dùng bữa ở khu vực trong nhà, dọn lên điểm tâm và trà nước khai vị.
Chu Phó nói: “Lần sau anh sẽ đặt bàn trước, ở đây có ban công ngoài trời, cảnh đêm cũng khá đẹp.”
Mã Gia Gia gật đầu, nhận lấy cuốn thực đơn từ nhân viên phục vụ, lật xem lướt qua: “Em xem thử thôi, anh gọi món đi, gọi món gì ngon ngon ấy.”
Chu Phó nhận lấy cuốn thực đơn còn lại, gọi món: “Vịt muối Kim Lăng, tôm viên trà Vũ Hoa Kim Lăng…”
Chu Phó ngừng lại một chút: “Gia Gia, em ăn được hải sản không?”
Mã Gia Gia gật đầu: “Được ạ.”
Chu Phó tiếp tục gọi món rồi quay sang hỏi nhân viên phục vụ: “Hôm nay có vịt hồ lô bát bảo không?”
Vịt hồ lô bát bảo là một món ăn rất kỳ công. Cần phải rút xương toàn bộ con vịt mà không làm hỏng hình dáng bên ngoài, sau đó nhồi vào tám loại nguyên liệu như gạo nếp, cồi sò điệp, hải sâm, nấm hương… rồi buộc vịt thành hình hồ lô đem ướp, chiên ngập dầu để định hình, cuối cùng hầm nhỏ lửa.
Món này mỗi ngày nhà hàng chỉ chuẩn bị số lượng ít, nếu không đặt trước thì gần như không thể thưởng thức được.
Nhân viên phục vụ: “Xin quý khách đợi một lát, để tôi hỏi lại nhà bếp ạ.”
Chu Phó: “Anh ấy vẫn khỏe chứ ạ?”
“Khỏe!” Mã Dương nói, “Bây giờ cậu ấy định cư ở thị trấn Mộc Lạp rồi, không còn là dân du mục nữa.”
Chu Phó thầm nghĩ: Thật tốt.
Mã Dương: “Đúng rồi, khi nào cháu có thời gian? Nếu không bận thì lại đến chơi nhé, bảo Gia Thố dẫn cháu về, vẫn ở nhà chú. Bây giờ không cần cháu phải ra giếng xách nước nữa, cũng không cần cháu ngày nào cũng đi chăn bò nữa.”
Trong đầu tràn ngập những hình ảnh cũ, Chu Phó bất giác cong khóe môi: “Vâng, nhất định cháu sẽ đến.”
Nhân viên phục vụ bưng lên món ăn chính của hôm nay, vịt hồ lô bát bảo. Vì Chu Phó đang nghe điện thoại nên nhân viên phục vụ hạ thấp giọng hỏi Mã Gia Gia: “Có cần tôi cắt ra giúp quý khách không ạ?”
Trong đĩa, nguyên một con vịt hình hồ lô, nếu không cắt ra có lẽ chẳng biết ăn thế nào.
Mã Gia Gia gật đầu.
Nhân viên phục vụ cầm muỗng và đũa, chia nhỏ vịt hồ lô: “Chúc quý khách ngon miệng.”
Mã Gia Gia đáp một tiếng ‘Cảm ơn’, sau đó cô nghe thấy Chu Phó nói qua điện thoại.
“Không phiền đâu ạ, chú cứ yên tâm, đã đến Nam Kinh thì chắc chắn cháu sẽ chăm sóc tốt cho Gia Thố, cháu cũng coi như là bậc trưởng bối của em ấy, chăm sóc em ấy là chuyện đương nhiên mà…