Khi Chu Phó xuất hiện cùng Tô Nghiên, Mã Gia Gia đã liếc mắt thấy ngay.
Cô hoảng loạn quay lưng lại, cô không ngờ lại gặp anh ở đây, thực ra cô vẫn chưa nhìn rõ anh, chỉ thoáng thấy bóng dáng quen thuộc, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Phía sau ồn ào náo nhiệt.
Mã Gia Gia chỉ cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào bộ điều khiển trên tay, bấm lách cách bâng quơ, trông có vẻ chán chường, nhưng thực chất, trái tim đang đập bình bịch gào thét, cả người nóng hầm hập.
Không biết bao lâu trôi qua, phía sau vang lên giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: “Xin chào, tôi là Chu Phó.”
Những ngón tay đang bấm khựng lại, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng như có như không, Mã Gia Gia nhắm mắt lại, khẽ hít một hơi thật sâu, ngay sau đó dứt khoát quay người lại: “Xin chào, em là Mã Gia Gia.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh, quan sát anh thật kỹ.
Làn da từng bị nắng thiêu đốt nay đã trở lại màu trắng lạnh, ngũ quan của anh vô cùng xuất chúng, đặc biệt là đôi mắt, xương mày lập thể, dáng mắt hơi dài hẹp, khóe mắt mang theo nét vểnh tự nhiên mà không quá lộ liễu. Khi nhìn chăm chăm vào một nơi nào đó mà không nói gì, anh toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng hễ có cảm xúc dâng trào, đáy mắt như chứa đựng hàng vạn vì sao vụn vỡ lấp lánh.
Cô từng nói, đôi mắt của anh là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Bây giờ, vẫn vậy.
Hai người nhìn nhau.
Tô Nghiên cất tiếng nhắc nhở: “Mã Gia Gia.”
Mã Gia Gia dời mắt đi, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tô Nghiên, tay của Chu Phó vẫn đang chìa ra giữa hai người.
Mã Gia Gia giơ tay lên, vừa mới chạm vào Chu Phó, bàn tay đã bị anh nắm lấy.
Lông mi cô khẽ rung lên, ngước mắt.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Khi Chu Phó xuất hiện cùng Tô Nghiên, Mã Gia Gia đã liếc mắt thấy ngay.
Cô hoảng loạn quay lưng lại, cô không ngờ lại gặp anh ở đây, thực ra cô vẫn chưa nhìn rõ anh, chỉ thoáng thấy bóng dáng quen thuộc, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Phía sau ồn ào náo nhiệt.
Mã Gia Gia chỉ cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào bộ điều khiển trên tay, bấm lách cách bâng quơ, trông có vẻ chán chường, nhưng thực chất, trái tim đang đập bình bịch gào thét, cả người nóng hầm hập.
Không biết bao lâu trôi qua, phía sau vang lên giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: “Xin chào, tôi là Chu Phó.”
Những ngón tay đang bấm khựng lại, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng như có như không, Mã Gia Gia nhắm mắt lại, khẽ hít một hơi thật sâu, ngay sau đó dứt khoát quay người lại: “Xin chào, em là Mã Gia Gia.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh, quan sát anh thật kỹ.
Làn da từng bị nắng thiêu đốt nay đã trở lại màu trắng lạnh, ngũ quan của anh vô cùng xuất chúng, đặc biệt là đôi mắt, xương mày lập thể, dáng mắt hơi dài hẹp, khóe mắt mang theo nét vểnh tự nhiên mà không quá lộ liễu. Khi nhìn chăm chăm vào một nơi nào đó mà không nói gì, anh toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng hễ có cảm xúc dâng trào, đáy mắt như chứa đựng hàng vạn vì sao vụn vỡ lấp lánh.
Cô từng nói, đôi mắt của anh là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Bây giờ, vẫn vậy.
Hai người nhìn nhau.
Tô Nghiên cất tiếng nhắc nhở: “Mã Gia Gia.”
Mã Gia Gia dời mắt đi, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tô Nghiên, tay của Chu Phó vẫn đang chìa ra giữa hai người.
Mã Gia Gia giơ tay lên, vừa mới chạm vào Chu Phó, bàn tay đã bị anh nắm lấy.
Lông mi cô khẽ rung lên, ngước mắt.
Khi Chu Phó xuất hiện cùng Tô Nghiên, Mã Gia Gia đã liếc mắt thấy ngay.
Cô hoảng loạn quay lưng lại, cô không ngờ lại gặp anh ở đây, thực ra cô vẫn chưa nhìn rõ anh, chỉ thoáng thấy bóng dáng quen thuộc, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Phía sau ồn ào náo nhiệt.
Mã Gia Gia chỉ cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào bộ điều khiển trên tay, bấm lách cách bâng quơ, trông có vẻ chán chường, nhưng thực chất, trái tim đang đập bình bịch gào thét, cả người nóng hầm hập.
Không biết bao lâu trôi qua, phía sau vang lên giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: “Xin chào, tôi là Chu Phó.”
Những ngón tay đang bấm khựng lại, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng như có như không, Mã Gia Gia nhắm mắt lại, khẽ hít một hơi thật sâu, ngay sau đó dứt khoát quay người lại: “Xin chào, em là Mã Gia Gia.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh, quan sát anh thật kỹ.
Làn da từng bị nắng thiêu đốt nay đã trở lại màu trắng lạnh, ngũ quan của anh vô cùng xuất chúng, đặc biệt là đôi mắt, xương mày lập thể, dáng mắt hơi dài hẹp, khóe mắt mang theo nét vểnh tự nhiên mà không quá lộ liễu. Khi nhìn chăm chăm vào một nơi nào đó mà không nói gì, anh toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng hễ có cảm xúc dâng trào, đáy mắt như chứa đựng hàng vạn vì sao vụn vỡ lấp lánh.
Cô từng nói, đôi mắt của anh là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Bây giờ, vẫn vậy.
Hai người nhìn nhau.
Tô Nghiên cất tiếng nhắc nhở: “Mã Gia Gia.”
Mã Gia Gia dời mắt đi, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tô Nghiên, tay của Chu Phó vẫn đang chìa ra giữa hai người.
Mã Gia Gia giơ tay lên, vừa mới chạm vào Chu Phó, bàn tay đã bị anh nắm lấy.
Lông mi cô khẽ rung lên, ngước mắt.
Khi Chu Phó xuất hiện cùng Tô Nghiên, Mã Gia Gia đã liếc mắt thấy ngay.
Cô hoảng loạn quay lưng lại, cô không ngờ lại gặp anh ở đây, thực ra cô vẫn chưa nhìn rõ anh, chỉ thoáng thấy bóng dáng quen thuộc, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Phía sau ồn ào náo nhiệt.
Mã Gia Gia chỉ cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào bộ điều khiển trên tay, bấm lách cách bâng quơ, trông có vẻ chán chường, nhưng thực chất, trái tim đang đập bình bịch gào thét, cả người nóng hầm hập.
Không biết bao lâu trôi qua, phía sau vang lên giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: “Xin chào, tôi là Chu Phó.”
Những ngón tay đang bấm khựng lại, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng như có như không, Mã Gia Gia nhắm mắt lại, khẽ hít một hơi thật sâu, ngay sau đó dứt khoát quay người lại: “Xin chào, em là Mã Gia Gia.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh, quan sát anh thật kỹ.
Làn da từng bị nắng thiêu đốt nay đã trở lại màu trắng lạnh, ngũ quan của anh vô cùng xuất chúng, đặc biệt là đôi mắt, xương mày lập thể, dáng mắt hơi dài hẹp, khóe mắt mang theo nét vểnh tự nhiên mà không quá lộ liễu. Khi nhìn chăm chăm vào một nơi nào đó mà không nói gì, anh toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng hễ có cảm xúc dâng trào, đáy mắt như chứa đựng hàng vạn vì sao vụn vỡ lấp lánh.
Cô từng nói, đôi mắt của anh là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Bây giờ, vẫn vậy.
Hai người nhìn nhau.
Tô Nghiên cất tiếng nhắc nhở: “Mã Gia Gia.”
Mã Gia Gia dời mắt đi, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tô Nghiên, tay của Chu Phó vẫn đang chìa ra giữa hai người.
Mã Gia Gia giơ tay lên, vừa mới chạm vào Chu Phó, bàn tay đã bị anh nắm lấy.
Lông mi cô khẽ rung lên, ngước mắt.
Khi Chu Phó xuất hiện cùng Tô Nghiên, Mã Gia Gia đã liếc mắt thấy ngay.
Cô hoảng loạn quay lưng lại, cô không ngờ lại gặp anh ở đây, thực ra cô vẫn chưa nhìn rõ anh, chỉ thoáng thấy bóng dáng quen thuộc, mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Phía sau ồn ào náo nhiệt.
Mã Gia Gia chỉ cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào bộ điều khiển trên tay, bấm lách cách bâng quơ, trông có vẻ chán chường, nhưng thực chất, trái tim đang đập bình bịch gào thét, cả người nóng hầm hập.
Không biết bao lâu trôi qua, phía sau vang lên giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: “Xin chào, tôi là Chu Phó.”
Những ngón tay đang bấm khựng lại, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng như có như không, Mã Gia Gia nhắm mắt lại, khẽ hít một hơi thật sâu, ngay sau đó dứt khoát quay người lại: “Xin chào, em là Mã Gia Gia.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh, quan sát anh thật kỹ.
Làn da từng bị nắng thiêu đốt nay đã trở lại màu trắng lạnh, ngũ quan của anh vô cùng xuất chúng, đặc biệt là đôi mắt, xương mày lập thể, dáng mắt hơi dài hẹp, khóe mắt mang theo nét vểnh tự nhiên mà không quá lộ liễu. Khi nhìn chăm chăm vào một nơi nào đó mà không nói gì, anh toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, nhưng hễ có cảm xúc dâng trào, đáy mắt như chứa đựng hàng vạn vì sao vụn vỡ lấp lánh.
Cô từng nói, đôi mắt của anh là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Bây giờ, vẫn vậy.
Hai người nhìn nhau.
Tô Nghiên cất tiếng nhắc nhở: “Mã Gia Gia.”
Mã Gia Gia dời mắt đi, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tô Nghiên, tay của Chu Phó vẫn đang chìa ra giữa hai người.
Mã Gia Gia giơ tay lên, vừa mới chạm vào Chu Phó, bàn tay đã bị anh nắm lấy.
Lông mi cô khẽ rung lên, ngước mắt.
Mã Gia Gia bị nghẹn lời, nhưng bầu không khí giữa hai người đã khôi phục lại sự thân thuộc trong ký ức.
Mã Gia Gia tỏ vẻ cự tuyệt để khỏi bị chèn ép: “Em không thèm!”
Là cô ấy.
Cô bé trong ký ức. Đã rất lâu rồi, không có ai dùng giọng điệu này để nói chuyện với Chu Phó.
Chu Phó ngoảnh mặt đi, nhìn về phía xa, mỉm cười.
Mã Gia Gia bị lây, nụ cười tràn ra từ khóe môi, rồi lại cố nhịn, hếch cằm bật lại: “Anh mới hơn em có mấy tuổi mà đã muốn bắt em gọi bằng chú, mơ đi nhé!” Đôi mắt Chu Phó thu trọn hình ảnh Mã Gia Gia, thần thái cưng chiều đầy bất lực, anh chuyển chủ đề: “Bây giờ muốn đi đâu?”
Mã Gia Gia nói thật: “Em muốn đi siêu thị mua đồ dùng sinh hoạt.”
Chu Phó không cần suy nghĩ: “Anh đi cùng em.”
Mã Gia Gia hơi sững lại.
Chu Phó: “Đi thôi, chắc chắn em mua nhiều đồ, khó xách lắm, anh có lái xe đến.”
Mã Gia Gia cũng không vòng vo từ chối: “Ồ, được thôi.”
Hai người bước ra khỏi trạm xe buýt, kề vai sang đường.
Chu Phó: “Tối nay cùng ăn cơm nhé?”
Mã Gia Gia: “Ồ, được chứ.”
Xe của Chu Phó đậu bên lề đường trước cổng viện nghiên cứu.
Chu Phó vừa gặp phó viện trưởng xong, trò chuyện xong, nghe nói nhóm sinh viên đó đã rời đi.
Chu Phó lái xe ra khỏi viện nghiên cứu, nhìn thấy Mã Gia Gia đang đứng ở trạm xe buýt đối diện đường liền tấp xe vào lề.
Mã Gia Gia lên xe.
Trên bệ tỳ tay trung tâm có một tập tài liệu, chính là cái mà Tô Nghiên để lại.
Vừa nãy Chu Phó đã lật xem thử xem có thông tin liên lạc của Mã Gia Gia không, kết quả là không có.
Anh ngồi ở ghế lái, cầm tập tài liệu, xoay người ném ra ghế sau: “Lát nữa đưa thông tin liên lạc của em cho anh.”
Anh mặc cái áo sơ mi vừa vặn, vì động tác biên độ lớn này mà lớp vải áo căng lên, cổ áo hơi hé mở, trên làn da trắng lạnh có thể nhìn thấy những vệt ửng đỏ thấp thoáng dưới da.
Chu Phó xoay người lại.
Mã Gia Gia dời tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước, tay phải kéo dây an toàn, mò mẫm c*m v** chốt hết lần này đến lần khác.
Thấy cô cắm hụt mấy lần, Chu Phó đưa tay qua giúp: “Nghe thấy chưa?”
Mã Gia Gia: “…Nghe thấy rồi.”
Cảm thấy dường như cô đang phân tâm, Chu Phó gặng hỏi: “Nghe thấy gì rồi?”
Mã Gia Gia bĩu môi, lớn tiếng đáp: “Đưa thông tin liên lạc cho anh!”
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, nhìn thấy ánh nắng nhạt nhòa vương trên đôi mắt cô.
Chu Phó vươn người qua, gạt tấm che nắng xuống, đồng thời nghiêng đầu nhìn chằm chằm Mã Gia Gia: “Rời khỏi Cam Tư có thích nghi được không?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Xe của Chu Phó đậu bên lề đường trước cổng viện nghiên cứu.
Chu Phó vừa gặp phó viện trưởng xong, trò chuyện xong, nghe nói nhóm sinh viên đó đã rời đi.
Chu Phó lái xe ra khỏi viện nghiên cứu, nhìn thấy Mã Gia Gia đang đứng ở trạm xe buýt đối diện đường liền tấp xe vào lề.
Mã Gia Gia lên xe.
Trên bệ tỳ tay trung tâm có một tập tài liệu, chính là cái mà Tô Nghiên để lại.
Vừa nãy Chu Phó đã lật xem thử xem có thông tin liên lạc của Mã Gia Gia không, kết quả là không có.
Anh ngồi ở ghế lái, cầm tập tài liệu, xoay người ném ra ghế sau: “Lát nữa đưa thông tin liên lạc của em cho anh.”
Anh mặc cái áo sơ mi vừa vặn, vì động tác biên độ lớn này mà lớp vải áo căng lên, cổ áo hơi hé mở, trên làn da trắng lạnh có thể nhìn thấy những vệt ửng đỏ thấp thoáng dưới da.
Chu Phó xoay người lại.
Mã Gia Gia dời tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước, tay phải kéo dây an toàn, mò mẫm c*m v** chốt hết lần này đến lần khác.
Thấy cô cắm hụt mấy lần, Chu Phó đưa tay qua giúp: “Nghe thấy chưa?”
Mã Gia Gia: “…Nghe thấy rồi.”
Cảm thấy dường như cô đang phân tâm, Chu Phó gặng hỏi: “Nghe thấy gì rồi?”
Mã Gia Gia bĩu môi, lớn tiếng đáp: “Đưa thông tin liên lạc cho anh!”
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, nhìn thấy ánh nắng nhạt nhòa vương trên đôi mắt cô.
Chu Phó vươn người qua, gạt tấm che nắng xuống, đồng thời nghiêng đầu nhìn chằm chằm Mã Gia Gia: “Rời khỏi Cam Tư có thích nghi được không?”
Xe của Chu Phó đậu bên lề đường trước cổng viện nghiên cứu.
Chu Phó vừa gặp phó viện trưởng xong, trò chuyện xong, nghe nói nhóm sinh viên đó đã rời đi.
Chu Phó lái xe ra khỏi viện nghiên cứu, nhìn thấy Mã Gia Gia đang đứng ở trạm xe buýt đối diện đường liền tấp xe vào lề.
Mã Gia Gia lên xe.
Trên bệ tỳ tay trung tâm có một tập tài liệu, chính là cái mà Tô Nghiên để lại.
Vừa nãy Chu Phó đã lật xem thử xem có thông tin liên lạc của Mã Gia Gia không, kết quả là không có.
Anh ngồi ở ghế lái, cầm tập tài liệu, xoay người ném ra ghế sau: “Lát nữa đưa thông tin liên lạc của em cho anh.”
Anh mặc cái áo sơ mi vừa vặn, vì động tác biên độ lớn này mà lớp vải áo căng lên, cổ áo hơi hé mở, trên làn da trắng lạnh có thể nhìn thấy những vệt ửng đỏ thấp thoáng dưới da.
Chu Phó xoay người lại.
Mã Gia Gia dời tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước, tay phải kéo dây an toàn, mò mẫm c*m v** chốt hết lần này đến lần khác.
Thấy cô cắm hụt mấy lần, Chu Phó đưa tay qua giúp: “Nghe thấy chưa?”
Mã Gia Gia: “…Nghe thấy rồi.”
Cảm thấy dường như cô đang phân tâm, Chu Phó gặng hỏi: “Nghe thấy gì rồi?”
Mã Gia Gia bĩu môi, lớn tiếng đáp: “Đưa thông tin liên lạc cho anh!”
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, nhìn thấy ánh nắng nhạt nhòa vương trên đôi mắt cô.
Chu Phó vươn người qua, gạt tấm che nắng xuống, đồng thời nghiêng đầu nhìn chằm chằm Mã Gia Gia: “Rời khỏi Cam Tư có thích nghi được không?”
Xe của Chu Phó đậu bên lề đường trước cổng viện nghiên cứu.
Chu Phó vừa gặp phó viện trưởng xong, trò chuyện xong, nghe nói nhóm sinh viên đó đã rời đi.
Chu Phó lái xe ra khỏi viện nghiên cứu, nhìn thấy Mã Gia Gia đang đứng ở trạm xe buýt đối diện đường liền tấp xe vào lề.
Mã Gia Gia lên xe.
Trên bệ tỳ tay trung tâm có một tập tài liệu, chính là cái mà Tô Nghiên để lại.
Vừa nãy Chu Phó đã lật xem thử xem có thông tin liên lạc của Mã Gia Gia không, kết quả là không có.
Anh ngồi ở ghế lái, cầm tập tài liệu, xoay người ném ra ghế sau: “Lát nữa đưa thông tin liên lạc của em cho anh.”
Anh mặc cái áo sơ mi vừa vặn, vì động tác biên độ lớn này mà lớp vải áo căng lên, cổ áo hơi hé mở, trên làn da trắng lạnh có thể nhìn thấy những vệt ửng đỏ thấp thoáng dưới da.
Chu Phó xoay người lại.
Mã Gia Gia dời tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước, tay phải kéo dây an toàn, mò mẫm c*m v** chốt hết lần này đến lần khác.
Thấy cô cắm hụt mấy lần, Chu Phó đưa tay qua giúp: “Nghe thấy chưa?”
Mã Gia Gia: “…Nghe thấy rồi.”
Cảm thấy dường như cô đang phân tâm, Chu Phó gặng hỏi: “Nghe thấy gì rồi?”
Mã Gia Gia bĩu môi, lớn tiếng đáp: “Đưa thông tin liên lạc cho anh!”
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, nhìn thấy ánh nắng nhạt nhòa vương trên đôi mắt cô.
Chu Phó vươn người qua, gạt tấm che nắng xuống, đồng thời nghiêng đầu nhìn chằm chằm Mã Gia Gia: “Rời khỏi Cam Tư có thích nghi được không?”
Xe của Chu Phó đậu bên lề đường trước cổng viện nghiên cứu.
Chu Phó vừa gặp phó viện trưởng xong, trò chuyện xong, nghe nói nhóm sinh viên đó đã rời đi.
Chu Phó lái xe ra khỏi viện nghiên cứu, nhìn thấy Mã Gia Gia đang đứng ở trạm xe buýt đối diện đường liền tấp xe vào lề.
Mã Gia Gia lên xe.
Trên bệ tỳ tay trung tâm có một tập tài liệu, chính là cái mà Tô Nghiên để lại.
Vừa nãy Chu Phó đã lật xem thử xem có thông tin liên lạc của Mã Gia Gia không, kết quả là không có.
Anh ngồi ở ghế lái, cầm tập tài liệu, xoay người ném ra ghế sau: “Lát nữa đưa thông tin liên lạc của em cho anh.”
Anh mặc cái áo sơ mi vừa vặn, vì động tác biên độ lớn này mà lớp vải áo căng lên, cổ áo hơi hé mở, trên làn da trắng lạnh có thể nhìn thấy những vệt ửng đỏ thấp thoáng dưới da.
Chu Phó xoay người lại.
Mã Gia Gia dời tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước, tay phải kéo dây an toàn, mò mẫm c*m v** chốt hết lần này đến lần khác.
Thấy cô cắm hụt mấy lần, Chu Phó đưa tay qua giúp: “Nghe thấy chưa?”
Mã Gia Gia: “…Nghe thấy rồi.”
Cảm thấy dường như cô đang phân tâm, Chu Phó gặng hỏi: “Nghe thấy gì rồi?”
Mã Gia Gia bĩu môi, lớn tiếng đáp: “Đưa thông tin liên lạc cho anh!”
Chu Phó liếc nhìn Mã Gia Gia, nhìn thấy ánh nắng nhạt nhòa vương trên đôi mắt cô.
Chu Phó vươn người qua, gạt tấm che nắng xuống, đồng thời nghiêng đầu nhìn chằm chằm Mã Gia Gia: “Rời khỏi Cam Tư có thích nghi được không?”
Chu Phó: “Sô cô la, muốn không?”
Mắt Mã Gia Gia sáng rực lên, gật đầu: “Dạ có!”
Nguyên hai dãy kệ, trên dưới năm tầng, toàn là sô cô la, đủ các nhãn hiệu từ khắp nơi trên thế giới, đủ các hương vị, cũng như các sản phẩm liên quan đến sô cô la, nhiều vô kể.
Mã Gia Gia chọn hai hộp rồi xoay người bỏ vào xe đẩy. Chu Phó cũng đang cầm sô cô la bỏ vào xe.
Mã Gia Gia thắc mắc: “Anh cũng mua à?”
Chu Phó không đáp mà hỏi ngược lại: “Ăn thử loại này chưa?”
Mã Gia Gia nhìn lướt qua hộp sô cô la Chu Phó cầm, thành thật lắc đầu: “Dạ chưa.”
Chu Phó: “Vậy đem về nếm thử.”
Nói rồi, anh lại bỏ thêm một hộp quà sô cô la đủ màu sắc vào xe.
Toàn bộ khu vực bên này đều là các loại đồ ăn vặt.
Sau sô cô la là bánh quy, thịt bò yak vùng cao nguyên sấy khô, thịt lợn khô, mực xé tẩm gia vị, các loại hạt, trái cây sấy…
Mã Gia Gia cuống quýt gọi: “Đủ rồi đủ rồi!”
Chu Phó cứ như không nghe thấy, đẩy xe đi về phía trước, thấy món nào ưng mắt là bỏ vào xe đẩy.
Mã Gia Gia lẽo đẽo theo sau, luôn rình lúc anh không để ý lôi mấy món đồ trả lại lên kệ.
Cô cảm thấy, nuôi lợn cũng không ai nhồi nhét kiểu này.