Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 30

Tháng 7 năm 2015.

Nam Kinh.

Ba giờ chiều.

Mặt trời liên tục hắt sức nóng, nung mặt đường nhựa mềm oặt, bốc lên từng đợt sóng nhiệt làm méo mó cả tầm nhìn.

Tô Nghiên ôm cặp tài liệu đứng đợi ở cổng chính Viện Nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo thuộc Viện Khoa học. Cho đến khi một chiếc sedan màu đen chạy đến cô ấy mới chạy xuống cầu thang.

Chiếc sedan đen dừng lại, kính xe bên ghế lái hạ xuống.

Tô Nghiên cúi người, chào người trong xe: “Đàn anh Chu, lâu rồi không gặp.”

Chu Phó khẽ gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

Tô Nghiên: “Em đưa anh ra bãi đỗ xe.”

Chu Phó: “Làm phiền cô rồi.”

Tô Nghiên vòng qua mũi xe, ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Đi thẳng theo con đường này, sau đó rẽ trái, biển số xe của anh em đã báo lên hệ thống từ trước rồi.”

Chiếc xe lăn bánh.

Tô Nghiên rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Chu Phó: “Báo đến đột xuất quá, để cô phải đợi lâu.”

“Không sao đâu anh.” Tô Nghiên cất khăn giấy đi, “Em nghe phó viện trưởng nói, quý này ‘Thâm Duy Trí Nguyên’ đã rót thêm 10 triệu tệ vốn nghiên cứu, như vậy thì đợi anh bao lâu cũng là chuyện nên làm.”

Chu Phó đánh vô lăng sang trái: “Rót thêm vốn nghiên cứu là quyết định của công ty.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Tháng 7 năm 2015.

Nam Kinh.

Ba giờ chiều.

Mặt trời liên tục hắt sức nóng, nung mặt đường nhựa mềm oặt, bốc lên từng đợt sóng nhiệt làm méo mó cả tầm nhìn.

Tô Nghiên ôm cặp tài liệu đứng đợi ở cổng chính Viện Nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo thuộc Viện Khoa học. Cho đến khi một chiếc sedan màu đen chạy đến cô ấy mới chạy xuống cầu thang.

Chiếc sedan đen dừng lại, kính xe bên ghế lái hạ xuống.

Tô Nghiên cúi người, chào người trong xe: “Đàn anh Chu, lâu rồi không gặp.”

Chu Phó khẽ gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

Tô Nghiên: “Em đưa anh ra bãi đỗ xe.”

Chu Phó: “Làm phiền cô rồi.”

Tô Nghiên vòng qua mũi xe, ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Đi thẳng theo con đường này, sau đó rẽ trái, biển số xe của anh em đã báo lên hệ thống từ trước rồi.”

Chiếc xe lăn bánh.

Tô Nghiên rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Chu Phó: “Báo đến đột xuất quá, để cô phải đợi lâu.”

“Không sao đâu anh.” Tô Nghiên cất khăn giấy đi, “Em nghe phó viện trưởng nói, quý này ‘Thâm Duy Trí Nguyên’ đã rót thêm 10 triệu tệ vốn nghiên cứu, như vậy thì đợi anh bao lâu cũng là chuyện nên làm.”

Chu Phó đánh vô lăng sang trái: “Rót thêm vốn nghiên cứu là quyết định của công ty.”

Tháng 7 năm 2015.

Nam Kinh.

Ba giờ chiều.

Mặt trời liên tục hắt sức nóng, nung mặt đường nhựa mềm oặt, bốc lên từng đợt sóng nhiệt làm méo mó cả tầm nhìn.

Tô Nghiên ôm cặp tài liệu đứng đợi ở cổng chính Viện Nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo thuộc Viện Khoa học. Cho đến khi một chiếc sedan màu đen chạy đến cô ấy mới chạy xuống cầu thang.

Chiếc sedan đen dừng lại, kính xe bên ghế lái hạ xuống.

Tô Nghiên cúi người, chào người trong xe: “Đàn anh Chu, lâu rồi không gặp.”

Chu Phó khẽ gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

Tô Nghiên: “Em đưa anh ra bãi đỗ xe.”

Chu Phó: “Làm phiền cô rồi.”

Tô Nghiên vòng qua mũi xe, ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Đi thẳng theo con đường này, sau đó rẽ trái, biển số xe của anh em đã báo lên hệ thống từ trước rồi.”

Chiếc xe lăn bánh.

Tô Nghiên rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Chu Phó: “Báo đến đột xuất quá, để cô phải đợi lâu.”

“Không sao đâu anh.” Tô Nghiên cất khăn giấy đi, “Em nghe phó viện trưởng nói, quý này ‘Thâm Duy Trí Nguyên’ đã rót thêm 10 triệu tệ vốn nghiên cứu, như vậy thì đợi anh bao lâu cũng là chuyện nên làm.”

Chu Phó đánh vô lăng sang trái: “Rót thêm vốn nghiên cứu là quyết định của công ty.”

Tháng 7 năm 2015.

Nam Kinh.

Ba giờ chiều.

Mặt trời liên tục hắt sức nóng, nung mặt đường nhựa mềm oặt, bốc lên từng đợt sóng nhiệt làm méo mó cả tầm nhìn.

Tô Nghiên ôm cặp tài liệu đứng đợi ở cổng chính Viện Nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo thuộc Viện Khoa học. Cho đến khi một chiếc sedan màu đen chạy đến cô ấy mới chạy xuống cầu thang.

Chiếc sedan đen dừng lại, kính xe bên ghế lái hạ xuống.

Tô Nghiên cúi người, chào người trong xe: “Đàn anh Chu, lâu rồi không gặp.”

Chu Phó khẽ gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

Tô Nghiên: “Em đưa anh ra bãi đỗ xe.”

Chu Phó: “Làm phiền cô rồi.”

Tô Nghiên vòng qua mũi xe, ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Đi thẳng theo con đường này, sau đó rẽ trái, biển số xe của anh em đã báo lên hệ thống từ trước rồi.”

Chiếc xe lăn bánh.

Tô Nghiên rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Chu Phó: “Báo đến đột xuất quá, để cô phải đợi lâu.”

“Không sao đâu anh.” Tô Nghiên cất khăn giấy đi, “Em nghe phó viện trưởng nói, quý này ‘Thâm Duy Trí Nguyên’ đã rót thêm 10 triệu tệ vốn nghiên cứu, như vậy thì đợi anh bao lâu cũng là chuyện nên làm.”

Chu Phó đánh vô lăng sang trái: “Rót thêm vốn nghiên cứu là quyết định của công ty.”

Tháng 7 năm 2015.

Nam Kinh.

Ba giờ chiều.

Mặt trời liên tục hắt sức nóng, nung mặt đường nhựa mềm oặt, bốc lên từng đợt sóng nhiệt làm méo mó cả tầm nhìn.

Tô Nghiên ôm cặp tài liệu đứng đợi ở cổng chính Viện Nghiên cứu Trí tuệ Nhân tạo thuộc Viện Khoa học. Cho đến khi một chiếc sedan màu đen chạy đến cô ấy mới chạy xuống cầu thang.

Chiếc sedan đen dừng lại, kính xe bên ghế lái hạ xuống.

Tô Nghiên cúi người, chào người trong xe: “Đàn anh Chu, lâu rồi không gặp.”

Chu Phó khẽ gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

Tô Nghiên: “Em đưa anh ra bãi đỗ xe.”

Chu Phó: “Làm phiền cô rồi.”

Tô Nghiên vòng qua mũi xe, ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: “Đi thẳng theo con đường này, sau đó rẽ trái, biển số xe của anh em đã báo lên hệ thống từ trước rồi.”

Chiếc xe lăn bánh.

Tô Nghiên rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán.

Chu Phó: “Báo đến đột xuất quá, để cô phải đợi lâu.”

“Không sao đâu anh.” Tô Nghiên cất khăn giấy đi, “Em nghe phó viện trưởng nói, quý này ‘Thâm Duy Trí Nguyên’ đã rót thêm 10 triệu tệ vốn nghiên cứu, như vậy thì đợi anh bao lâu cũng là chuyện nên làm.”

Chu Phó đánh vô lăng sang trái: “Rót thêm vốn nghiên cứu là quyết định của công ty.”

Huấn luyện viên tiến lên: “Cô Tô, cô nói nghiêm trọng quá rồi, hôm nay mọi người mới quen biết nhau, giao lưu một chút, chơi trò đuổi bắt thôi, không thể gọi là tự ý đấu tập được, hơn nữa chẳng phải tôi vẫn đang đứng coi chừng đây sao?”

Có mặt Chu Phó – vị đại diện bên A ở đây, Tô Nghiên không thể không nói gì: “Huấn luyện viên Tôn, anh là huấn luyện viên của họ, anh nên chấn chỉnh những hành vi vô kỷ luật của họ chứ không phải hùa theo họ làm càn. Sắp thi đấu đến nơi rồi, lỡ như robot chiến đấu có mệnh hệ gì, không phải là để người ngoài cười chê sao?”

Huấn luyện viên Tôn mỉm cười, gật đầu: “Đúng, cô nói phải, sẽ không có chuyện này xảy ra lần nữa.”

Tỏ rõ thái độ xong, Tô Nghiên vội vàng bỏ qua chuyện này, nghiêng người, giới thiệu người phía sau: “Đây là một trong những nhà sáng lập của ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, Chu Phó, Chu tổng. Chu tổng chắc hẳn không cần tôi phải giới thiệu nhiều. Các em đại diện cho quốc gia, lần đầu tiên ra mắt giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Đại học Quốc tế, Chu tổng đại diện cho ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, rất quan tâm đến các em.”

Chu Phó khẽ gật đầu chào hỏi.

Trong ngành này có ai mà không biết Chu Phó cơ chứ? Đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp, một sinh viên dẫn đầu tiến lên bắt tay với Chu Phó: “Chào anh, anh là thần tượng của em.”

Chu Phó: “Chào bạn, các bạn mới là tương lai của ngành này.”

Mọi người thấy Chu Phó dễ gần, liền lần lượt tiến lên tự giới thiệu, bắt chuyện.

Thế là hiện trường biến thành một buổi ‘Giao lưu bắt tay’ có trật tự.

Chu Phó không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, bắt tay từng người, lắng nghe cẩn thận, cuối cùng dừng lại sau lưng người điều khiển ‘Chiến Binh’.

Là một cô gái, buộc tóc đuôi ngựa cao, ước chừng thấp hơn anh một cái đầu.

Mặc một cái áo phông form rộng màu xám nhạt, đeo balo hai quai màu đen, bên dưới mặc chiếc váy xếp ly rộng dài đến đầu gối, chân mang đôi giày bata cổ thấp.

Chu Phó rất tán thưởng cô gái có khả năng đảm đương toàn bộ công việc từ phần cứng, phần mềm đến thuật toán này, hơn nữa vừa nãy anh đã phần nào chứng kiến tốc độ và độ mượt mà của cỗ robot cô chế tạo cũng như thao tác điều khiển trơn tru của cô.

Anh chủ động muốn làm quen với cô.

Chu Phó: “Xin chào, tôi là Chu Phó.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn