Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 27

Buổi chiều, nắng gắt.

Gia Thố đứng trên sườn cỏ, tay phải che ngang tầm mắt, cô bé nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ xa đang tiến lại gần.

Chu Phó từ thị trấn về rồi.

Gia Thố làm xong việc, về nhà, nhìn thấy các linh kiện của máy đánh bơ đặt trước cửa, cô bé đặt cái gùi xuống, đi tìm Chu Phó.

Chu Phó không có nhà.

Gia Thố vòng ra sân sau, thấy Cát Mỗ: “A ma, anh Chu Phó đâu rồi?”

Cát Mỗ đang lựa nấm tùng nhung: “Vẫn chưa về đâu.”

Gia Thố: “Con thấy xe ngựa về rồi mà, linh kiện làm máy đánh bơ cũng để ngoài cửa kìa.”

Cát Mỗ: “Linh kiện theo xe ngựa của Tứ Lang về trước, Chu Phó bảo có việc, lát nữa sẽ về muộn.”

“Về muộn? Về muộn thì làm gì còn xe ngựa nữa…” Gia Thố cau mày, “Anh ấy về bằng cách nào?”

Cát Mỗ: “Thấy bảo là đi nhờ xe ngựa của thôn bên cạnh.”

Gia Thố không nói gì thêm.

Cát Mỗ quay người lại: “Sao thế? Tìm cậu ấy có việc gì gấp à?”

“Dạ, không.” Câu chuyện của Gia Thố ngoặt sang hướng khác, “Con chỉ thấy mấy cái linh kiện ngoài cửa, muốn cùng anh ấy lắp ráp máy đánh bơ thôi.”

Cát Mỗ bưng một cái sàng toàn nấm tùng nhung đã lựa kỹ, hỏi Gia Thố: “Muốn ăn nướng hay hầm canh?”

Gia Thố: “Nướng đi ạ.”

Nấm tùng nhung tươi cắt lát, áp chảo với bơ, chẳng cần cho thêm thứ gia vị nào cũng ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Cát Mỗ quay vào bếp lúi húi làm, Gia Thố đi theo phụ giúp.

Ánh tà dương của hoàng hôn chiếu xiên vào ngôi nhà Tạng.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Buổi chiều, nắng gắt.

Gia Thố đứng trên sườn cỏ, tay phải che ngang tầm mắt, cô bé nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ xa đang tiến lại gần.

Chu Phó từ thị trấn về rồi.

Gia Thố làm xong việc, về nhà, nhìn thấy các linh kiện của máy đánh bơ đặt trước cửa, cô bé đặt cái gùi xuống, đi tìm Chu Phó.

Chu Phó không có nhà.

Gia Thố vòng ra sân sau, thấy Cát Mỗ: “A ma, anh Chu Phó đâu rồi?”

Cát Mỗ đang lựa nấm tùng nhung: “Vẫn chưa về đâu.”

Gia Thố: “Con thấy xe ngựa về rồi mà, linh kiện làm máy đánh bơ cũng để ngoài cửa kìa.”

Cát Mỗ: “Linh kiện theo xe ngựa của Tứ Lang về trước, Chu Phó bảo có việc, lát nữa sẽ về muộn.”

“Về muộn? Về muộn thì làm gì còn xe ngựa nữa…” Gia Thố cau mày, “Anh ấy về bằng cách nào?”

Cát Mỗ: “Thấy bảo là đi nhờ xe ngựa của thôn bên cạnh.”

Gia Thố không nói gì thêm.

Cát Mỗ quay người lại: “Sao thế? Tìm cậu ấy có việc gì gấp à?”

“Dạ, không.” Câu chuyện của Gia Thố ngoặt sang hướng khác, “Con chỉ thấy mấy cái linh kiện ngoài cửa, muốn cùng anh ấy lắp ráp máy đánh bơ thôi.”

Cát Mỗ bưng một cái sàng toàn nấm tùng nhung đã lựa kỹ, hỏi Gia Thố: “Muốn ăn nướng hay hầm canh?”

Gia Thố: “Nướng đi ạ.”

Nấm tùng nhung tươi cắt lát, áp chảo với bơ, chẳng cần cho thêm thứ gia vị nào cũng ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Cát Mỗ quay vào bếp lúi húi làm, Gia Thố đi theo phụ giúp.

Ánh tà dương của hoàng hôn chiếu xiên vào ngôi nhà Tạng.

Buổi chiều, nắng gắt.

Gia Thố đứng trên sườn cỏ, tay phải che ngang tầm mắt, cô bé nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ xa đang tiến lại gần.

Chu Phó từ thị trấn về rồi.

Gia Thố làm xong việc, về nhà, nhìn thấy các linh kiện của máy đánh bơ đặt trước cửa, cô bé đặt cái gùi xuống, đi tìm Chu Phó.

Chu Phó không có nhà.

Gia Thố vòng ra sân sau, thấy Cát Mỗ: “A ma, anh Chu Phó đâu rồi?”

Cát Mỗ đang lựa nấm tùng nhung: “Vẫn chưa về đâu.”

Gia Thố: “Con thấy xe ngựa về rồi mà, linh kiện làm máy đánh bơ cũng để ngoài cửa kìa.”

Cát Mỗ: “Linh kiện theo xe ngựa của Tứ Lang về trước, Chu Phó bảo có việc, lát nữa sẽ về muộn.”

“Về muộn? Về muộn thì làm gì còn xe ngựa nữa…” Gia Thố cau mày, “Anh ấy về bằng cách nào?”

Cát Mỗ: “Thấy bảo là đi nhờ xe ngựa của thôn bên cạnh.”

Gia Thố không nói gì thêm.

Cát Mỗ quay người lại: “Sao thế? Tìm cậu ấy có việc gì gấp à?”

“Dạ, không.” Câu chuyện của Gia Thố ngoặt sang hướng khác, “Con chỉ thấy mấy cái linh kiện ngoài cửa, muốn cùng anh ấy lắp ráp máy đánh bơ thôi.”

Cát Mỗ bưng một cái sàng toàn nấm tùng nhung đã lựa kỹ, hỏi Gia Thố: “Muốn ăn nướng hay hầm canh?”

Gia Thố: “Nướng đi ạ.”

Nấm tùng nhung tươi cắt lát, áp chảo với bơ, chẳng cần cho thêm thứ gia vị nào cũng ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Cát Mỗ quay vào bếp lúi húi làm, Gia Thố đi theo phụ giúp.

Ánh tà dương của hoàng hôn chiếu xiên vào ngôi nhà Tạng.

Buổi chiều, nắng gắt.

Gia Thố đứng trên sườn cỏ, tay phải che ngang tầm mắt, cô bé nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ xa đang tiến lại gần.

Chu Phó từ thị trấn về rồi.

Gia Thố làm xong việc, về nhà, nhìn thấy các linh kiện của máy đánh bơ đặt trước cửa, cô bé đặt cái gùi xuống, đi tìm Chu Phó.

Chu Phó không có nhà.

Gia Thố vòng ra sân sau, thấy Cát Mỗ: “A ma, anh Chu Phó đâu rồi?”

Cát Mỗ đang lựa nấm tùng nhung: “Vẫn chưa về đâu.”

Gia Thố: “Con thấy xe ngựa về rồi mà, linh kiện làm máy đánh bơ cũng để ngoài cửa kìa.”

Cát Mỗ: “Linh kiện theo xe ngựa của Tứ Lang về trước, Chu Phó bảo có việc, lát nữa sẽ về muộn.”

“Về muộn? Về muộn thì làm gì còn xe ngựa nữa…” Gia Thố cau mày, “Anh ấy về bằng cách nào?”

Cát Mỗ: “Thấy bảo là đi nhờ xe ngựa của thôn bên cạnh.”

Gia Thố không nói gì thêm.

Cát Mỗ quay người lại: “Sao thế? Tìm cậu ấy có việc gì gấp à?”

“Dạ, không.” Câu chuyện của Gia Thố ngoặt sang hướng khác, “Con chỉ thấy mấy cái linh kiện ngoài cửa, muốn cùng anh ấy lắp ráp máy đánh bơ thôi.”

Cát Mỗ bưng một cái sàng toàn nấm tùng nhung đã lựa kỹ, hỏi Gia Thố: “Muốn ăn nướng hay hầm canh?”

Gia Thố: “Nướng đi ạ.”

Nấm tùng nhung tươi cắt lát, áp chảo với bơ, chẳng cần cho thêm thứ gia vị nào cũng ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Cát Mỗ quay vào bếp lúi húi làm, Gia Thố đi theo phụ giúp.

Ánh tà dương của hoàng hôn chiếu xiên vào ngôi nhà Tạng.

Buổi chiều, nắng gắt.

Gia Thố đứng trên sườn cỏ, tay phải che ngang tầm mắt, cô bé nhìn thấy một chiếc xe ngựa từ xa đang tiến lại gần.

Chu Phó từ thị trấn về rồi.

Gia Thố làm xong việc, về nhà, nhìn thấy các linh kiện của máy đánh bơ đặt trước cửa, cô bé đặt cái gùi xuống, đi tìm Chu Phó.

Chu Phó không có nhà.

Gia Thố vòng ra sân sau, thấy Cát Mỗ: “A ma, anh Chu Phó đâu rồi?”

Cát Mỗ đang lựa nấm tùng nhung: “Vẫn chưa về đâu.”

Gia Thố: “Con thấy xe ngựa về rồi mà, linh kiện làm máy đánh bơ cũng để ngoài cửa kìa.”

Cát Mỗ: “Linh kiện theo xe ngựa của Tứ Lang về trước, Chu Phó bảo có việc, lát nữa sẽ về muộn.”

“Về muộn? Về muộn thì làm gì còn xe ngựa nữa…” Gia Thố cau mày, “Anh ấy về bằng cách nào?”

Cát Mỗ: “Thấy bảo là đi nhờ xe ngựa của thôn bên cạnh.”

Gia Thố không nói gì thêm.

Cát Mỗ quay người lại: “Sao thế? Tìm cậu ấy có việc gì gấp à?”

“Dạ, không.” Câu chuyện của Gia Thố ngoặt sang hướng khác, “Con chỉ thấy mấy cái linh kiện ngoài cửa, muốn cùng anh ấy lắp ráp máy đánh bơ thôi.”

Cát Mỗ bưng một cái sàng toàn nấm tùng nhung đã lựa kỹ, hỏi Gia Thố: “Muốn ăn nướng hay hầm canh?”

Gia Thố: “Nướng đi ạ.”

Nấm tùng nhung tươi cắt lát, áp chảo với bơ, chẳng cần cho thêm thứ gia vị nào cũng ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Cát Mỗ quay vào bếp lúi húi làm, Gia Thố đi theo phụ giúp.

Ánh tà dương của hoàng hôn chiếu xiên vào ngôi nhà Tạng.

Nó biết nói!

Gia Thố chạy vội tới, nằm rạp xuống sàn, quan sát tỉ mỉ mọi cử động của chú chó robot.

Chu Phó: “Dò tìm vị trí địa lý.”

Khoảng mười giây sau, chó robot báo cáo: “Tọa độ địa lý: kinh độ Đông 99.77°, vĩ độ Bắc 29.82°, độ cao 3988 mét so với mực nước biển, nhiệt độ cảm nhận vào ban đêm: 8°C, hơi lạnh, cần giữ ấm.”

Chu Phó liếc nhìn Gia Thố, Gia Thố cũng ngoái đầu nhìn Chu Phó, đôi mắt lấp lánh sáng ngời.

Chu Phó nói với chó robot: “Nhảy một điệu xem nào.”

Chó robot vặn vẹo cái cổ một cách máy móc: “Cậu coi tôi là cái gì thế hả? Thôi được rồi, nể tình nhảy cho cậu một bài vậy.”

Tiếp đó, bốn chân của con chó robot bắt đầu lắc lư, điệu nhảy vô cùng ngộ nghĩnh đáng yêu.

Gia Thố thích thú vô cùng.

Chu Phó lại ra lệnh: “Phát nhạc.”

Khoảng năm giây sau, chó robot lên tiếng: “Lập tức phát danh sách bài hát đã lưu cho cậu…”

Giai điệu vang lên.

‘Muốn có một chiếc trực thăng’

‘Muốn cùng em bay vào vũ trụ’

‘Muốn cùng em tan chảy vào nhau’

‘Tan chảy trong dải ngân hà’

‘Mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày anh’

‘đều nghĩ nghĩ nghĩ nghĩ đến em…

 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn