Đúng như lời Chu Phó nói, chú chó robot biết nói, biết nhảy, còn biết hát nữa.
Bài hát vẫn đang phát.
‘Cô gái đáng yêu xinh đẹp khiến anh đỏ mặt’
‘Cô gái đáng yêu dịu dàng khiến anh đau lòng’
‘Cô gái đáng yêu trong suốt khiến anh cảm động’
‘Cô gái đáng yêu hư hỏng khiến anh phát điên…’
Gia Thố bất giác liếc nhìn người kia.
Ánh đèn trong phòng khá tối, xương mày của anh quá đỗi lập thể, hắt xuống một mảng bóng mờ, sống mũi cao vút, đường nét quai hàm sắc lẹm.
Anh khẽ rũ mi, nhìn ‘Kẻ lang thang’ trên mặt đất, đầu ngón tay thon dài gõ nhịp theo điệu nhạc, thần thái rất tĩnh lặng, mang một vẻ nhàn tản, lười biếng mà ngày thường chẳng mấy khi thấy được…
Như nhận ra ánh nhìn, anh nghiêng đầu.
Chạm mắt nhau, khóe môi anh vương chút ý cười, đuôi mắt dịu dàng, lại toát lên một vẻ mạnh mẽ đầy mị lực.
Gia Thố hé môi, hỏi: “Nó… nó còn biết làm gì nữa?”
Chu Phó: “Em muốn nó làm gì?” Đầu óc Gia Thố chưa được tỉnh táo cho lắm, buột miệng hỏi: “Nó biết đọc thuộc lòng không?”
Chu Phó chống cằm: “Em có thể thử ra lệnh cho nó giống anh ban nãy.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Đúng như lời Chu Phó nói, chú chó robot biết nói, biết nhảy, còn biết hát nữa.
Bài hát vẫn đang phát.
‘Cô gái đáng yêu xinh đẹp khiến anh đỏ mặt’
‘Cô gái đáng yêu dịu dàng khiến anh đau lòng’
‘Cô gái đáng yêu trong suốt khiến anh cảm động’
‘Cô gái đáng yêu hư hỏng khiến anh phát điên…’
Gia Thố bất giác liếc nhìn người kia.
Ánh đèn trong phòng khá tối, xương mày của anh quá đỗi lập thể, hắt xuống một mảng bóng mờ, sống mũi cao vút, đường nét quai hàm sắc lẹm.
Anh khẽ rũ mi, nhìn ‘Kẻ lang thang’ trên mặt đất, đầu ngón tay thon dài gõ nhịp theo điệu nhạc, thần thái rất tĩnh lặng, mang một vẻ nhàn tản, lười biếng mà ngày thường chẳng mấy khi thấy được…
Như nhận ra ánh nhìn, anh nghiêng đầu.
Chạm mắt nhau, khóe môi anh vương chút ý cười, đuôi mắt dịu dàng, lại toát lên một vẻ mạnh mẽ đầy mị lực.
Gia Thố hé môi, hỏi: “Nó… nó còn biết làm gì nữa?”
Chu Phó: “Em muốn nó làm gì?” Đầu óc Gia Thố chưa được tỉnh táo cho lắm, buột miệng hỏi: “Nó biết đọc thuộc lòng không?”
Chu Phó chống cằm: “Em có thể thử ra lệnh cho nó giống anh ban nãy.”
Đúng như lời Chu Phó nói, chú chó robot biết nói, biết nhảy, còn biết hát nữa.
Bài hát vẫn đang phát.
‘Cô gái đáng yêu xinh đẹp khiến anh đỏ mặt’
‘Cô gái đáng yêu dịu dàng khiến anh đau lòng’
‘Cô gái đáng yêu trong suốt khiến anh cảm động’
‘Cô gái đáng yêu hư hỏng khiến anh phát điên…’
Gia Thố bất giác liếc nhìn người kia.
Ánh đèn trong phòng khá tối, xương mày của anh quá đỗi lập thể, hắt xuống một mảng bóng mờ, sống mũi cao vút, đường nét quai hàm sắc lẹm.
Anh khẽ rũ mi, nhìn ‘Kẻ lang thang’ trên mặt đất, đầu ngón tay thon dài gõ nhịp theo điệu nhạc, thần thái rất tĩnh lặng, mang một vẻ nhàn tản, lười biếng mà ngày thường chẳng mấy khi thấy được…
Như nhận ra ánh nhìn, anh nghiêng đầu.
Chạm mắt nhau, khóe môi anh vương chút ý cười, đuôi mắt dịu dàng, lại toát lên một vẻ mạnh mẽ đầy mị lực.
Gia Thố hé môi, hỏi: “Nó… nó còn biết làm gì nữa?”
Chu Phó: “Em muốn nó làm gì?” Đầu óc Gia Thố chưa được tỉnh táo cho lắm, buột miệng hỏi: “Nó biết đọc thuộc lòng không?”
Chu Phó chống cằm: “Em có thể thử ra lệnh cho nó giống anh ban nãy.”
Đúng như lời Chu Phó nói, chú chó robot biết nói, biết nhảy, còn biết hát nữa.
Bài hát vẫn đang phát.
‘Cô gái đáng yêu xinh đẹp khiến anh đỏ mặt’
‘Cô gái đáng yêu dịu dàng khiến anh đau lòng’
‘Cô gái đáng yêu trong suốt khiến anh cảm động’
‘Cô gái đáng yêu hư hỏng khiến anh phát điên…’
Gia Thố bất giác liếc nhìn người kia.
Ánh đèn trong phòng khá tối, xương mày của anh quá đỗi lập thể, hắt xuống một mảng bóng mờ, sống mũi cao vút, đường nét quai hàm sắc lẹm.
Anh khẽ rũ mi, nhìn ‘Kẻ lang thang’ trên mặt đất, đầu ngón tay thon dài gõ nhịp theo điệu nhạc, thần thái rất tĩnh lặng, mang một vẻ nhàn tản, lười biếng mà ngày thường chẳng mấy khi thấy được…
Như nhận ra ánh nhìn, anh nghiêng đầu.
Chạm mắt nhau, khóe môi anh vương chút ý cười, đuôi mắt dịu dàng, lại toát lên một vẻ mạnh mẽ đầy mị lực.
Gia Thố hé môi, hỏi: “Nó… nó còn biết làm gì nữa?”
Chu Phó: “Em muốn nó làm gì?” Đầu óc Gia Thố chưa được tỉnh táo cho lắm, buột miệng hỏi: “Nó biết đọc thuộc lòng không?”
Chu Phó chống cằm: “Em có thể thử ra lệnh cho nó giống anh ban nãy.”
Đúng như lời Chu Phó nói, chú chó robot biết nói, biết nhảy, còn biết hát nữa.
Bài hát vẫn đang phát.
‘Cô gái đáng yêu xinh đẹp khiến anh đỏ mặt’
‘Cô gái đáng yêu dịu dàng khiến anh đau lòng’
‘Cô gái đáng yêu trong suốt khiến anh cảm động’
‘Cô gái đáng yêu hư hỏng khiến anh phát điên…’
Gia Thố bất giác liếc nhìn người kia.
Ánh đèn trong phòng khá tối, xương mày của anh quá đỗi lập thể, hắt xuống một mảng bóng mờ, sống mũi cao vút, đường nét quai hàm sắc lẹm.
Anh khẽ rũ mi, nhìn ‘Kẻ lang thang’ trên mặt đất, đầu ngón tay thon dài gõ nhịp theo điệu nhạc, thần thái rất tĩnh lặng, mang một vẻ nhàn tản, lười biếng mà ngày thường chẳng mấy khi thấy được…
Như nhận ra ánh nhìn, anh nghiêng đầu.
Chạm mắt nhau, khóe môi anh vương chút ý cười, đuôi mắt dịu dàng, lại toát lên một vẻ mạnh mẽ đầy mị lực.
Gia Thố hé môi, hỏi: “Nó… nó còn biết làm gì nữa?”
Chu Phó: “Em muốn nó làm gì?” Đầu óc Gia Thố chưa được tỉnh táo cho lắm, buột miệng hỏi: “Nó biết đọc thuộc lòng không?”
Chu Phó chống cằm: “Em có thể thử ra lệnh cho nó giống anh ban nãy.”
Sáng hôm sau, Gia Thố mang theo lương khô đi đào nấm tùng nhung, đã báo trước với Cát Mỗ trưa sẽ không về ăn cơm.
Lúc ăn cơm trưa không thấy Gia Thố đâu, Chu Phó mới biết chuyện này từ miệng Cát Mỗ.
Trong lòng Chu Phó cảm thấy tiếc nuối.
Trẻ con không hiểu, không biết trân trọng sự quý giá của lần gặp gỡ mà rất có thể là lần cuối cùng giữa người với người.
Sau bữa trưa, Mã Dương và Cát Mỗ xách tay lớn tay bé tiễn Chu Phó ra khỏi thôn. Đợi ở ven đường không bao lâu thì xe đến.
Hành lý được cất vào cốp, Chu Phó ngồi vào ghế phụ lái, xe nổ máy, anh nhoài đầu ra cửa sổ vẫy tay chào tạm biệt Mã Dương và Cát Mỗ.
Chiếc xe chạy khuất dần, Chu Phó kéo cửa sổ lên một nửa.
Tài xế bắt chuyện vài câu với Chu Phó nhưng chẳng nói chuyện được mấy câu, đành tập trung lái xe. Đôi tình nhân ở băng ghế sau dường như đã chơi mệt, tựa vào nhau ngủ say sưa.
Khoảng trời đất này thật yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió mạnh thổi thốc vào từ khe cửa sổ.
Chu Phó nhìn con đường mịt mờ phía trước, có chút chói mắt, anh vừa định nhắm mắt lại thì xe giảm tốc, tài xế nhìn vào gương chiếu hậu: “Kia là…?”
Chu Phó ngoái đầu nhìn vào gương chiếu hậu, ngay sau đó anh hạ toàn bộ cửa kính xuống, xác nhận lại rồi hô: “Dừng xe! Dừng xe lại một chút!”
Xe dừng lại, Chu Phó bước xuống.
Gia Thố khoác trên người bộ áo choàng Tạng màu đỏ, cưỡi ngựa phi nhanh tới.