Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 26

Gia Thố: “Sao anh biết em thích Ny Ma không phải là kiểu thích trong tình yêu?”

Chu Phó đáp ngắn gọn súc tích: “Bởi vì em đang tức giận.”

Gia Thố không phục: “Chẳng lẽ em không nên tức giận sao? Em tốt như vậy, em cái gì cũng tốt.”

Chu Phó cười: “Nhưng mà nếu em thực sự thích Ny Ma thì không phải là em nên cảm thấy đau buồn sao?”

Gia Thố: “Em…”

Gia Thố cúi đầu, nghiêm túc suy ngẫm lời nói của Chu Phó.

Một lúc thật lâu sau.

Gia Thố nghiêng đầu sang, không hề báo trước mà chạm phải một đôi mắt, cô bé có thể nhìn thấy những đốm sáng trong đôi mắt ấy, đó là một vòng xoáy còn rộng lớn, sâu thẳm hơn cả bầu trời sao.

Gió xung quanh không biết đã chậm lại từ bao giờ, m*n tr*n qua má và bên tai, mang theo một cảm giác mềm mại, ấm áp và tê dại.

Gia Thố nhìn chằm chằm đôi mắt ấy: “Anh Chu Phó, sự yêu thích trong tình yêu là gì?”

Câu hỏi này hơi khó.

Chu Phó ngước nhìn bầu trời sao, nghĩ một lúc khá lâu: “Anh cho rằng đó là ba câu nói.”

Gia Thố chớp chớp mắt: “Ba câu nào?”

Chu Phó: “Câu thứ nhất, rất vui được làm quen với em.”

Vẻ mặt Gia Thố đầy hoang mang: “?”

Chu Phó nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh: “Câu thứ hai, thật vui vì hôm nay đã gặp được em.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Gia Thố: “Sao anh biết em thích Ny Ma không phải là kiểu thích trong tình yêu?”

Chu Phó đáp ngắn gọn súc tích: “Bởi vì em đang tức giận.”

Gia Thố không phục: “Chẳng lẽ em không nên tức giận sao? Em tốt như vậy, em cái gì cũng tốt.”

Chu Phó cười: “Nhưng mà nếu em thực sự thích Ny Ma thì không phải là em nên cảm thấy đau buồn sao?”

Gia Thố: “Em…”

Gia Thố cúi đầu, nghiêm túc suy ngẫm lời nói của Chu Phó.

Một lúc thật lâu sau.

Gia Thố nghiêng đầu sang, không hề báo trước mà chạm phải một đôi mắt, cô bé có thể nhìn thấy những đốm sáng trong đôi mắt ấy, đó là một vòng xoáy còn rộng lớn, sâu thẳm hơn cả bầu trời sao.

Gió xung quanh không biết đã chậm lại từ bao giờ, m*n tr*n qua má và bên tai, mang theo một cảm giác mềm mại, ấm áp và tê dại.

Gia Thố nhìn chằm chằm đôi mắt ấy: “Anh Chu Phó, sự yêu thích trong tình yêu là gì?”

Câu hỏi này hơi khó.

Chu Phó ngước nhìn bầu trời sao, nghĩ một lúc khá lâu: “Anh cho rằng đó là ba câu nói.”

Gia Thố chớp chớp mắt: “Ba câu nào?”

Chu Phó: “Câu thứ nhất, rất vui được làm quen với em.”

Vẻ mặt Gia Thố đầy hoang mang: “?”

Chu Phó nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh: “Câu thứ hai, thật vui vì hôm nay đã gặp được em.”

Gia Thố: “Sao anh biết em thích Ny Ma không phải là kiểu thích trong tình yêu?”

Chu Phó đáp ngắn gọn súc tích: “Bởi vì em đang tức giận.”

Gia Thố không phục: “Chẳng lẽ em không nên tức giận sao? Em tốt như vậy, em cái gì cũng tốt.”

Chu Phó cười: “Nhưng mà nếu em thực sự thích Ny Ma thì không phải là em nên cảm thấy đau buồn sao?”

Gia Thố: “Em…”

Gia Thố cúi đầu, nghiêm túc suy ngẫm lời nói của Chu Phó.

Một lúc thật lâu sau.

Gia Thố nghiêng đầu sang, không hề báo trước mà chạm phải một đôi mắt, cô bé có thể nhìn thấy những đốm sáng trong đôi mắt ấy, đó là một vòng xoáy còn rộng lớn, sâu thẳm hơn cả bầu trời sao.

Gió xung quanh không biết đã chậm lại từ bao giờ, m*n tr*n qua má và bên tai, mang theo một cảm giác mềm mại, ấm áp và tê dại.

Gia Thố nhìn chằm chằm đôi mắt ấy: “Anh Chu Phó, sự yêu thích trong tình yêu là gì?”

Câu hỏi này hơi khó.

Chu Phó ngước nhìn bầu trời sao, nghĩ một lúc khá lâu: “Anh cho rằng đó là ba câu nói.”

Gia Thố chớp chớp mắt: “Ba câu nào?”

Chu Phó: “Câu thứ nhất, rất vui được làm quen với em.”

Vẻ mặt Gia Thố đầy hoang mang: “?”

Chu Phó nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh: “Câu thứ hai, thật vui vì hôm nay đã gặp được em.”

Gia Thố: “Sao anh biết em thích Ny Ma không phải là kiểu thích trong tình yêu?”

Chu Phó đáp ngắn gọn súc tích: “Bởi vì em đang tức giận.”

Gia Thố không phục: “Chẳng lẽ em không nên tức giận sao? Em tốt như vậy, em cái gì cũng tốt.”

Chu Phó cười: “Nhưng mà nếu em thực sự thích Ny Ma thì không phải là em nên cảm thấy đau buồn sao?”

Gia Thố: “Em…”

Gia Thố cúi đầu, nghiêm túc suy ngẫm lời nói của Chu Phó.

Một lúc thật lâu sau.

Gia Thố nghiêng đầu sang, không hề báo trước mà chạm phải một đôi mắt, cô bé có thể nhìn thấy những đốm sáng trong đôi mắt ấy, đó là một vòng xoáy còn rộng lớn, sâu thẳm hơn cả bầu trời sao.

Gió xung quanh không biết đã chậm lại từ bao giờ, m*n tr*n qua má và bên tai, mang theo một cảm giác mềm mại, ấm áp và tê dại.

Gia Thố nhìn chằm chằm đôi mắt ấy: “Anh Chu Phó, sự yêu thích trong tình yêu là gì?”

Câu hỏi này hơi khó.

Chu Phó ngước nhìn bầu trời sao, nghĩ một lúc khá lâu: “Anh cho rằng đó là ba câu nói.”

Gia Thố chớp chớp mắt: “Ba câu nào?”

Chu Phó: “Câu thứ nhất, rất vui được làm quen với em.”

Vẻ mặt Gia Thố đầy hoang mang: “?”

Chu Phó nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh: “Câu thứ hai, thật vui vì hôm nay đã gặp được em.”

Gia Thố: “Sao anh biết em thích Ny Ma không phải là kiểu thích trong tình yêu?”

Chu Phó đáp ngắn gọn súc tích: “Bởi vì em đang tức giận.”

Gia Thố không phục: “Chẳng lẽ em không nên tức giận sao? Em tốt như vậy, em cái gì cũng tốt.”

Chu Phó cười: “Nhưng mà nếu em thực sự thích Ny Ma thì không phải là em nên cảm thấy đau buồn sao?”

Gia Thố: “Em…”

Gia Thố cúi đầu, nghiêm túc suy ngẫm lời nói của Chu Phó.

Một lúc thật lâu sau.

Gia Thố nghiêng đầu sang, không hề báo trước mà chạm phải một đôi mắt, cô bé có thể nhìn thấy những đốm sáng trong đôi mắt ấy, đó là một vòng xoáy còn rộng lớn, sâu thẳm hơn cả bầu trời sao.

Gió xung quanh không biết đã chậm lại từ bao giờ, m*n tr*n qua má và bên tai, mang theo một cảm giác mềm mại, ấm áp và tê dại.

Gia Thố nhìn chằm chằm đôi mắt ấy: “Anh Chu Phó, sự yêu thích trong tình yêu là gì?”

Câu hỏi này hơi khó.

Chu Phó ngước nhìn bầu trời sao, nghĩ một lúc khá lâu: “Anh cho rằng đó là ba câu nói.”

Gia Thố chớp chớp mắt: “Ba câu nào?”

Chu Phó: “Câu thứ nhất, rất vui được làm quen với em.”

Vẻ mặt Gia Thố đầy hoang mang: “?”

Chu Phó nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh: “Câu thứ hai, thật vui vì hôm nay đã gặp được em.”

Chu Phó: “Sắp rồi…”

“Sắp rồi là khi nào?” Vu Giản không bằng lòng với câu trả lời qua loa này, phàn nàn, “Hôm nay đã là mười ba tháng Tám rồi, mười mấy ngày nữa em khai giảng rồi, anh về mau đi!”

“Được.” Nhắc đến chủ đề này, Chu Phó có hơi đau đầu, “Em đưa điện thoại cho mẹ đi.”

Vu Giản vội vàng hối thúc một câu “Anh về mau đấy nhé”, rồi đưa điện thoại cho

Giang Bình.

Chu Phó: “Mẹ, dạo trước tình trạng của con không tốt, làm mẹ phải lo lắng rồi.”

Giang Bình: “Không… không có.”

Chu Phó: “Con sẽ cố gắng về sớm nhất có thể, đến lúc đó cùng ăn bữa cơm.”

Giang Bình: “Được, đợi con về, mẹ sẽ làm món sườn xào chua ngọt mà con thích nhất.”

Chu Phó: “… Vâng.”

Nói thêm vài câu nữa rồi cúp máy.

Chu Phó đi về phía ngã tư, đi ngang qua một cửa tiệm nhỏ sáng sủa.

Trong tiệm, hai dãy tủ kính trong suốt, bên trong trưng bày những chiếc bánh kem nhỏ với đủ màu sắc khác nhau.

Chu Phó dừng bước.

Lúc nãy Vu Giản nói… hôm nay mười mấy tháng Tám nhỉ…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn