Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 25

Với tư cách là bố mẹ, không nên kiểm soát hành vi và suy nghĩ của con trẻ, hãy cho chúng đủ không gian, chúng sẽ mang đến cho bạn những niềm vui bất ngờ.

Về triết lý giáo dục, Chu Phó rất tán đồng câu nói này.

Nhưng bây giờ anh chỉ còn giữ lại một câu cứng nhắc: Em ở độ tuổi nào thì nên làm việc của độ tuổi đó, đừng có mà suy nghĩ linh tinh!

Chu Phó chưa kịp nói câu nào Gia Thố đã giành nói trước: “Không được nói cho a ba a ma em biết!”

Giọng điệu vô cùng lý lẽ! Đồng thời còn cẩn thận bổ sung thêm: “Không được nói cho bất kỳ ai!”

 

Chu Phó thở ra một hơi thật nhẹ gần như không thể nhận ra, giữ thái độ bình tĩnh: “Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Gia Thố chẳng đời nào muốn bàn luận về sự ngu ngốc của mình, cô bé quay người bỏ chạy: “Lễ trao giải bắt đầu rồi! Em phải đi xem lễ trao giải!”

Chu Phó nghiêm giọng gọi: “Gia Thố!”

Gia Thố không thèm ngoảnh đầu lại.

Khi Chu Phó đến được bục trao giải, lễ trao giải đã bắt đầu, anh rảo mắt tìm kiếm Gia Thố trong đám đông dưới bục.

Hoàng tử đua ngựa năm nay vẫn là Ny Ma, do Mã Dương và Đức Cát cùng trao giải cho cậu.

Dưới bục trao giải, mọi người hò reo hoan hô cho Hoàng tử đua ngựa.

Cũng chính lúc này, Chu Phó nhìn thấy Gia Thố giơ cao hai tay, nhảy lên reo hò.

Chu Phó lách qua đám đông tiến lại gần, vừa chạm mắt với Gia Thố, giây tiếp theo Gia Thố đã biến mất dạng giữa biển người.

Hoàng hôn dần buông xuống núi thiêng Genyen, màn đêm phủ xuống, sự náo nhiệt vẫn chưa tan.

Một đống lửa trại khổng lồ rực cháy giữa thảo nguyên, ngọn lửa màu đỏ cam bốc vút lên trời, củi cháy nổ lách tách, những tia lửa bị gió thổi tung tóe bay lả tả trong bầu trời đêm xanh thẳm.

Mọi người tay trong tay, quây quần bên đống lửa, cùng nhau nhảy múa điệu vòng tròn trong tiếng hát vang dội.

Chu Phó nhìn thấy bóng dáng Gia Thố từ xa, bèn đi về phía đó.

Gia Thố thoáng thấy Chu Phó liền quay người kéo cô bạn thân hòa vào hàng ngũ nhảy múa.

Cô bé đang lẩn trốn anh.

Yêu sớm không phải chuyện nhỏ, huống hồ Gia Thố vẫn đang đắn đo xem có nên tiếp tục đi học hay không.

Chu Phó tức giận bước tới, bước chân rất nhanh, anh nghĩ bụng, lần này dù có phải dùng biện pháp mạnh thì cũng phải lôi Gia Thố ra nói chuyện cho ra lẽ.

Thế nhưng Chu Phó lại bị người khác kéo lại trước, kéo thẳng vào hàng người đang nhảy vòng tròn.

Chu Phó lịch sự từ chối, nhưng người kéo anh là một người lớn tuổi, không hiểu tiếng Hán, lại tràn đầy nhiệt tình.

Anh đành miễn cưỡng tham gia nhảy cùng mọi người.

Anh quay đầu nhìn Gia Thố ở phía đội nhảy đằng kia, đúng lúc bắt gặp nụ cười hả hê trên nỗi đau của người khác của cô bé.

Gia Thố vội vàng thu lại nụ cười, ngoảnh mặt đi.

Trên người Gia Thố, Chu Phó đã được trải nghiệm trước cơn đau đầu của các bậc phụ huynh.

Người tham gia nhảy múa ngày càng đông, vòng tròn cũng được mở rộng, Gia Thố gần như đã đến vị trí đối diện với Chu Phó.

Chu Phó có thể nhìn thấy rất rõ ràng, từ một khoảnh khắc nào đó, Gia Thố bỗng trở nên không vui, ánh mắt mang theo sự cam chịu và bực tức nhìn về một hướng.

 

Chu Phó nhìn theo, anh thấy Ny Ma, Ny Ma đang nói cười vui vẻ với cô gái bên cạnh.

Chu Phó nhận ra, cô gái bên cạnh Ny Ma chính là Ương Kim.

Ánh mắt quét qua lại giữa ba người vài vòng, Chu Phó đại khái cũng nhìn thấu vấn đề, trong lòng anh nhẹ nhõm hơn đôi chút, tình huống của Gia Thố hiện tại có lẽ vẫn chưa đạt đến mức độ nghiêm trọng của yêu sớm.

Bỗng nhiên, Gia Thố rời khỏi đội nhảy múa, chạy vụt sang một bên.

Chu Phó nhìn lại, Ny Ma và Ương Kim ở đằng kia cũng biến mất tăm.

Khu vực thảo nguyên bên ngoài vòng lửa trại.

Gia Thố dựa vào đống đá mani, tay vô thức vê một viên đá ngọc lam, mắt dán chặt vào hai bóng người phía trước.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Gia Thố quay đầu lại, nhìn thấy Chu Phó.

Gia Thố ra hiệu cho Chu Phó nhỏ tiếng một chút, đợi Chu Phó đến gần, Gia Thố kéo anh lại, cùng dựa vào đống đá mani.

Ánh trăng tựa như một lớp tuyết mỏng manh, nhẹ nhàng trải dài trên thảo nguyên, vương trên người mỗi một con người.

Trên sườn đồi thấp đằng xa là Ny Ma và Ương Kim.

Gia Thố mang vẻ mặt đầy tò mò, xích lại gần Chu Phó, hạ giọng hỏi: “Anh nói xem… họ đang làm gì thế?”

Chỗ Gia Thố đứng hơi thấp, lúc này vô thức sát lại gần, đỉnh đầu gần như áp vào ngực Chu Phó.

Chu Phó cúi mắt nhìn cái đầu nhỏ trước ngực, bất lực cong khóe môi.

Nam nữ thanh niên trẻ tuổi tránh mặt đám đông náo nhiệt, không còn sự gò bò như ban ngày, còn có thể làm gì nữa?

Chu Phó kéo cánh tay Gia Thố: “Đi thôi.”

Gia Thố giật tay ra, khẽ thắc mắc: “Anh nói xem… họ đang nói gì?”

Trên đồi thấp, Ny Ma và Ương Kim dường như đang nói chuyện, dính vào nhau rất sát. Đột nhiên, Ny Ma ôm lấy Ương Kim, cúi đầu xuống, Ương Kim sững sờ trong giây lát rồi cũng ôm lấy Ny Ma.

Hai người đang hôn nhau dưới ánh trăng.

Chu Phó sững lại một thoáng, lát sau mới chậm chạp chớp chớp mắt.

Lồng ngực bị huých một cái.

Là Gia Thố đang luống cuống tay chân, nhất thời không đứng vững nên ngã vào.

Gia Thố ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt đang rũ xuống của Chu Phó.

 

Khuôn mặt cô bé dưới ánh trăng đỏ ửng, hàng mi chớp liên hồi, ánh mắt lấp lánh sự hoảng loạn.

Nhìn kỹ lại, cả cổ cũng đỏ lên rồi.

Chu Phó có thể cảm nhận được sự ngượng ngùng và xấu hổ của Gia Thố lúc này.

Cô bé này, bình thường tính tình có vẻ vô tư lự, nhưng khi xem phim truyền hình thấy diễn viên nam nữ hôn nhau cô bé đều đảo mắt ngó lảng đi chỗ khác, không thì mượn cớ đi vệ sinh, đi uống nước.

Chu Phó vòng tay ôm lấy vai cô bé, quay người rời đi.

Gia Thố bừng tỉnh, sải bước lớn đi đằng trước, Chu Phó lẽo đẽo theo sau, càng lúc càng xa đống lửa trại, không biết cô bé định đi đâu.

Chu Phó gọi: “Gia Thố.”

Gia Thố không thèm để ý, bước chân không chậm lại, một lúc không chú ý liền bước hụt vào hố nhỏ, cả người ngã nhào xuống đất, không động đậy gì nữa.

Chu Phó chạy nhanh đến.

Gia Thố giận dỗi hét lên một tiếng: “Mặc kệ em!”

Chu Phó coi như không nghe thấy, ngồi xổm xuống, sờ vào mắt cá chân Gia Thố, Gia Thố chống cự định rút chân lại nhưng bị tay kia của Chu Phó tóm lấy bắp chân. Chu Phó nắn nắn mắt cá chân của cô bé, xác nhận không sao rồi mới buông tay ra.

Gia Thố thẹn quá hóa giận lườm Chu Phó một cái.

Chu Phó tức đến bật cười: “Em đang nổi giận với anh đấy à?”

Gia Thố phồng má tức giận, quay ngoắt đầu không thèm nhìn: “Em chỉ thấy mất mặt thôi, chuyện gì cũng bị anh nhìn thấy hết.”

Chu Phó nhìn chằm chằm người đang giận dỗi trẻ con, tự nhiên bật cười, khẽ khàng an ủi: “Cũng không tính là mất mặt.”

Gia Thố bĩu môi, nhìn sang Chu Phó, dè dặt xác nhận: “Thật không?”

Chu Phó gật đầu: “Thật.”

Gần như ngay lập tức, Gia Thố la lên: “Thế thì anh cười cái gì?!”

Chu Phó cạn lời, đưa tay gãi trán.

Gia Thố xoay cả đầu lẫn người đi, quay lưng về phía Chu Phó, hai tay vòng ôm lấy hai chân, gục đầu lên đầu gối, cuộn tròn người lại.

Giờ phút này Chu Phó cũng chẳng thèm dạy bảo Gia Thố nữa, anh khuyên nhủ: “Tối nay không phải còn rất nhiều tiết mục sao? Không ra đó chơi à?”

Gia Thố sụt sịt mũi: “Không đi!”

Khóc rồi à?

Chu Phó nhíu mày, thuận thế ngồi bệt xuống đất, thở dài: “Thích cậu ta đến thế cơ à?”

Chu Phó đang lục tìm khăn giấy.

Gia Thố ngẩng cao đầu ưỡn ngực, tỏ vẻ không phục: “Em phải đi hỏi cho ra lẽ!”

Nói xong, cô bé chực đứng dậy.

Chu Phó kéo cô bé lại, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng, trên má không hề có giọt nước mắt nào, hốc mắt cũng khô ran.

Gia Thố hầm hầm tức giận, như thể phải chịu ấm ức gì đó bất công lắm: “Anh buông em ra, em phải đi hỏi Ny Ma, em phải hỏi anh ấy, anh ấy dựa vào cái gì mà không thích em?!”

 

Chu Phó kéo Gia Thố về: “Em thích Ny Ma ở điểm gì?”

Gia Thố sững người, dưới ánh nhìn dịu dàng của Chu Phó, cô bé chớp chớp mắt nhìn sang hướng khác, giọng điệu hòa hoãn hơn: “Anh ấy là Hoàng tử đua ngựa.”

Chu Phó: “Chỉ vậy thôi?”

Gia Thố ném ánh mắt dè chừng sang: “Còn phải gì nữa? Hoàng tử đua ngựa chính là người đàn ông đẹp trai nhất, dũng mãnh nhất trên thảo nguyên này.”

Chu Phó: “Thế anh hỏi em, nếu có một người đàn ông đẹp trai hơn, dũng mãnh hơn Ny Ma xuất hiện, em có thích người đó không?”

“Ai? Ai có thể đẹp trai hơn Ny Ma chứ?” Gia Thố vừa phản bác, suy nghĩ bỗng chuyển hướng, cô bé nhìn chằm chằm Chu Phó, “Anh á? Trình độ cưỡi ngựa của anh thế nào, bản thân anh không tự biết sao?”

Chu Phó khẽ ‘xì’ một hơi, không kiềm chế được mà giơ tay, gập ngón trỏ lại, không thương tiếc gõ lên cái đầu nhỏ của Gia Thố: “Ai dạy em cái thói công kích cá nhân đấy? Chẳng học cái gì tốt cả!”

Gia Thố đuối lý, quay mặt đi chỗ khác.

Chu Phó: “Em vẫn chưa trả lời anh.”

Gia Thố im lặng vài giây, chậm rãi quay đầu lại, nhìn Chu Phó, cô bé hé môi rồi lại ngậm lại, thành thật gật đầu một cái.

Chu Phó giãn cơ mày: “Gia Thố, một người xuất sắc, có năng lực giỏi, tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý, được người khác yêu mến và ngưỡng mộ.”

Gia Thố tự suy luận: “Ý anh là em phải xuất sắc hơn, năng lực giỏi hơn Ương Kim thì mới có thể thu hút ánh nhìn của Ny Ma? Được yêu mến và ngưỡng mộ?”

Chu Phó: “Điều anh muốn nói là, đây không phải tình yêu. Trong tình yêu, cảm giác thích sẽ không vì xuất hiện người xuất sắc hơn mà thay đổi.”

Gia Thố: “…”

Chu Phó: “Cùng một đạo lý đó, Ny Ma thích Ương Kim cũng không phải vì Ương Kim xuất sắc hơn em.”

Gia Thố lại bắt đầu phiền não: “Vậy em phải làm thế nào mới có thể giành lại Ny Ma đây?”

Chu Phó: “Gia Thố, tình yêu không phải là chiến lợi phẩm của sự phân định thắng thua, không thể giành giật.”

Gia Thố: “…”

Chu Phó: “Tình yêu là tình cảm từ hai phía, nếu chỉ là sự yêu thích đơn phương thì đối với người kia, đó là sự quấy rầy, thậm chí sẽ đẩy họ ra xa hơn.”

Gia Thố: “…”

Chu Phó: “Hơn nữa, tình cảm em dành cho Ny Ma cũng không phải là tình yêu.”

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn