Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 22

Dạo này Gia Thố hễ có thời gian rảnh là đi cưỡi ngựa.

Chu Phó từng trêu đùa hỏi cô bé, chẳng lẽ thực sự muốn so tài với Ương Kim sao?

Lúc đó mặt trời sắp chìm vào khe núi, chân trời lan tỏa một dải màu đỏ cam rộng lớn, đẹp không sao tả xiết.

Gia Thố rạp người trên lưng ngựa, bím tóc rủ xuống bên má, lọn tóc trước trán bị gió thổi bay, cô bé v**t v* bờm của Trân Châu, nói: “Em không so với Ương Kim, em muốn tham gia cuộc thi cưỡi ngựa của lễ hội đua ngựa để mọi người biết em giỏi cỡ nào.”

Vì vậy, khi Cát Mỗ thắc mắc dạo này Gia Thố sao cứ hay dắt Trân Châu ra ngoài Chu Phó đã giúp trả lời: “Gia Thố nói em ấy muốn tham gia cuộc thi cưỡi ngựa của lễ hội đua ngựa.”

 

Cát Mỗ nghe xong lập tức nhíu mày: “Làm gì có con gái nhà ai tham gia thi cưỡi ngựa cơ chứ!”

Mã Dương lập tức đính chính lại lời của Cát Mỗ: “Con trai con gái gì chứ? Chỉ cần Gia Thố muốn tham gia là có thể tham gia! Thi cưỡi ngựa chưa bao giờ có quy định chỉ đàn ông mới được tham gia!”

“Đúng đúng đúng!” Cát Mỗ giận dỗi, “Ông cứ dung túng cho nó đi! Chẳng có tí dáng vẻ con gái nào, sau này không tìm được chồng, xem ông có cuống lên không!”

Mã Dương: “Con gái thì cứ nhất thiết phải tìm chồng à?”

Cát Mỗ trợn trừng mắt nhìn sang.

Mã Dương lập tức hạ giọng: “Tôi cũng không có ý đó…”

Vợ chồng đấu võ mồm, Chu Phó cúi đầu đứng bên cạnh, nhìn có vẻ như người tàng hình nhưng thực chất chữ nào cũng lọt vào tai. Đây không phải lần đầu Chu Phó nghe Mã Dương và Cát Mỗ cãi nhau.

Hai người có sự khác biệt rất lớn, đặc biệt là ở một số quan niệm cốt lõi, nhưng Chu Phó chưa từng thấy họ cãi cọ đến mức đỏ mặt tía tai.

Họ giữ sự khác biệt nhưng lại công nhận đối phương, nhờ đó họ xích lại gần nhau.

Nhìn người phải nhìn vào bản chất cốt lõi của họ, đại khái chính là ý này.

Mã Dương còn muốn nói gì đó, Cát Mỗ liếc nhìn Chu Phó, ra hiệu đừng để người trẻ chê cười.

Thế là Mã Dương chuyển chủ đề: “Chu Phó, cháu không muốn học cưỡi ngựa sao?”

Bị điểm danh, Chu Phó ngẩng đầu lên.

Mã Dương: “Chiều nay đúng lúc chú rảnh rỗi, chú đi lắp yên cho con ngựa của chú, dạy cháu cưỡi.”

Chu Phó không hề bài xích việc học cưỡi ngựa, hơn nữa, đến thảo nguyên một chuyến, chưa bàn đến việc có học được hay không, nếu ngay cả thử cũng không dám thì e là sẽ thực sự tiếc nuối.

Chu Phó vừa định theo Mã Dương ra chuồng ngựa thì Cát Mỗ bỗng nhớ ra một chuyện, gọi anh lại.

Cát Mỗ: “Dì có chuyện muốn hỏi cháu.”

Mã Dương: “Vậy chú đi lắp yên ngựa trước.”

Sau khi Mã Dương đi, Cát Mỗ hỏi Chu Phó: “Cái máy đánh bơ đó, nếu làm một cái thì chi phí khoảng bao nhiêu tiền?”

Chu Phó: “Không đắt đâu ạ, chưa tới năm mươi tệ.”

“Giá này cũng tạm ổn.” Cát Mỗ lẩm bẩm gật đầu.

Thực ra trên thị trường có bán loại máy đánh bơ với chức năng tương tự nhưng giá quá đắt, khiến người dân ở đây phải tránh xa.

Cát Mỗ nói tiếp: “Là thế này, cái máy đánh bơ đó đúng là dùng rất tốt, trong thôn có một số… gia đình chỉ có người già và trẻ nhỏ, dì muốn để họ đến dùng thử, nếu họ cần, cháu thu một chút tiền công làm vài cái, hay là… cháu định giá đi?”

Chu Phó hiểu ý của Cát Mỗ.

Những gia đình chỉ có người già và trẻ em quả thực rất cần một cái máy đánh bơ, còn về việc tại sao phải định giá…

Mã Dương là cán bộ thôn, nếu chỉ chọn tặng cho một vài hộ chắc chắn sẽ gây ra sự đàm tiếu từ những dân khác, còn nếu tặng đại trà thì dù là chi phí hay sản xuất đều không khả thi.

Cát Mỗ thấy Chu Phó không nói gì, tưởng là đang làm khó anh: “Cái máy đánh bơ đó làm có khó lắm không cháu?”

“Không khó đâu ạ!” Gia Thố từ bên ngoài về, đúng lúc nghe thấy, cô bé hưng phấn nói: “A ma, con biết làm! Để con làm cho!”

Cát Mỗ: “Con làm được á?”

“Con làm được!” Gia Thố chạy đến trước mặt Cát Mỗ, hất cằm về phía Chu Phó, “Không tin a ma hỏi anh ấy xem!”

Cát Mỗ không hỏi, nói thẳng: “Vẫn nên để Chu Phó làm, con phụ giúp là được rồi.”

Lúc này Chu Phó mới lên tiếng: “Thực ra không khó làm, Gia Thố biết các bước chế tạo, chỉ là chưa từng tự làm một mình thôi.”

Đồng thời, Chu Phó cũng giải thích sự chần chừ lúc nãy của mình: “Cháu chỉ đang nghĩ, nếu cháu về nhà thì sẽ không làm được nữa.”

Cát Mỗ hiểu ra ‘ồ’ một tiếng, quả thực bà chưa nghĩ tới điểm này.

Chu Phó đưa ra phương án: “Hay thế này đi, nhân lúc cháu vẫn ở đây cứ để Gia Thố làm thử xem sao, để đến lúc cháu về rồi Gia Thố cũng có thể tự làm.”

Cát Mỗ suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi gật đầu: “Được thôi.”

Gia Thố rũ mi mắt, không có phản ứng.

Cát Mỗ: “Gia Thố, nghe thấy chưa?”

Gia Thố ngước mắt lên, trên mặt không còn vẻ hào hứng như lúc nãy: “Con nghe rồi.”

Cát Mỗ: “Cứ làm theo lời Chu Phó nói đi, con thử làm trước, có gì không biết không hiểu thì nhân lúc Chu Phó còn ở đây, hỏi nhiều học nhiều vào.”

Gia Thố liếc Chu Phó một cái: “Con biết rồi.”

Cát Mỗ áng chừng thời gian, liền đi nấu bữa trưa.

Chu Phó nhìn Gia Thố, lại nhìn ra ngoài nhà, hỏi: “Trân Châu đâu?”

Giọng Gia Thố có chút bực dọc: “Đang ăn cỏ.”

Chu Phó: “…”

Chu Phó không truy cứu thái độ của Gia Thố, anh đi về phía chuồng ngựa, nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo phía sau anh bèn đi chậm lại.

Gia Thố đuổi kịp Chu Phó: “Bao giờ anh về nhà?”

Chu Phó: “Vẫn chưa biết.”

Gia Thố cũng không hiểu sao mình lại tức giận: “Vậy mà anh lại bảo muốn về nhà!”

Chu Phó cạn lời bật cười: “Sớm muộn gì anh chẳng phải về.”

Nói vậy… cũng không sai. Gia Thố không nói gì nữa, đôi môi mím lại thành một đường thẳng.

Chu Phó im lặng vài giây, dường như đã hiểu ra, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Anh hơi cúi người, ánh mắt nhìn thẳng vào Gia Thố: “Không nỡ xa anh à?”

Mắt Gia Thố đột ngột trợn tròn, cao giọng: “Ai không nỡ xa anh chứ?!”

Gia Thố quay người bỏ chạy.

Hoàn toàn là điệu bộ giấu đầu hở đuôi.

Chu Phó nhìn theo bóng lưng Gia Thố, đứng thẳng người dậy, khóe môi cong lên.

Không có gì phải khó thừa nhận, ngày ngày ở bên nhau, Chu Phó cũng có chút không nỡ.

Buổi chiều, Mã Dương dạy Chu Phó cưỡi ngựa.

Chu Phó ngồi trên ngựa, Mã Dương dắt ngựa đi, đi được một lúc, Mã Dương đưa dây cương cho Chu Phó: “Người đừng cứng nhắc quá, thả lỏng ra một chút.”

Chu Phó thả lỏng eo lưng.

Mã Dương đưa tay ra, gõ một cái vào bàn đạp: “Chân đạp dịch về phía trước một chút, đạp cho chắc vào.”

Chu Phó điều chỉnh vị trí chân.

Mã Dương vỗ một cái vào cổ ngựa, dường như đang chào hỏi nó, con ngựa ngoan ngoãn vẫy đuôi như thể đang đáp lại.

Mã Dương chỉ huy: “Chân khẽ kẹp vào bụng ngựa.”

Chu Phó nhìn Mã Dương một cái rồi nhìn thẳng về phía trước, nắm chặt dây cương, nhẹ nhàng kẹp bụng ngựa.

Nhận được chỉ thị, con ngựa hắt hơi một cái rồi đi về phía trước.

Cảm giác xóc nảy không thể kiểm soát ập tới, Chu Phó theo bản năng căng cứng người.

Mã Dương liếc mắt liền nhận ra vấn đề: “Thả lỏng eo, nhấp nhô theo nhịp điệu của ngựa.”

Chu Phó âm thầm hít một hơi, dần dần thả lỏng.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng khi ở trên lưng ngựa, tầm nhìn trở nên rộng mở hơn, tiếng gió lướt qua má và bên tai mang lại một cảm giác tự do vô hình.

Gia Thố cưỡi ngựa phi nhanh từ xa đến, khi đến gần thì giảm tốc độ, lượn một vòng quanh Chu Phó, đề nghị: “Anh Chu Phó, chúng ta cùng lên sườn đồi kia đi?”

 

Chu Phó khéo léo từ chối: “Thôi, anh cưỡi loanh quanh ở đây là được.”

Thế thì chán chết! Gia Thố giật dây cương quay đầu ngựa, đón gió phi đi.

Trời xanh bao la, núi tuyết tĩnh lặng, trong tầm nhìn của Chu Phó chỉ có Gia Thố và Trân Châu – một người một ngựa, vạt áo xanh tím than và mái tóc đen cùng tung bay trong gió.

Cô bé giống như một con đại bàng bay thẳng chín tầng trời.

Kỹ năng cưỡi ngựa của Chu Phó cũng có tiến bộ.

Một hôm, Chu Phó ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, ánh mắt ngưng đọng nhìn về phía trước.

Núi thiêng Genyen sừng sững hàng nghìn hàng vạn năm, tuyết đọng quanh năm không tan.

Gia Thố cưỡi ngựa đến bên cạnh Chu Phó, nhìn anh, rồi lại nhìn ngọn núi: “Núi thiêng Genyen tên gọi đầy đủ là Genyen Dorje Drolma, ở đây nó không chỉ là ngọn núi mà còn là biểu tượng tín ngưỡng, là nơi chốn đi về của linh hồn.”

Ánh nắng dần tràn qua sườn núi nhuộm đỉnh núi tuyết thành một màu đỏ cam rực rỡ, ánh sáng đó không hề chói mắt, ngược lại rất ôn hòa, khiến người ta cảm nhận được sự thiêng liêng.

Gia Thố: “Núi thiêng Genyen sẽ phù hộ cho tất cả những người ở lại đây.”

Chu Phó quay sang nhìn Gia Thố.

Gia Thố nghiêm túc: “Chỉ cần anh luôn ở lại đây, núi thiêng Genyen sẽ luôn phù hộ cho anh.”

Chu Phó khẽ cong khóe môi, trông có vẻ trêu chọc: “Luôn luôn?”

Gia Thố chuyển hướng đầu ngựa, nhìn về một ngọn núi khác: “Đó là núi Kamelon, nó sẽ phù hộ cho tất cả những người đi xa.”

Gia Thố khẽ kẹp bụng ngựa, giọng nói tan vào trong gió: “Nếu anh rời đi, núi Kamelon sẽ phù hộ cho anh!”

Chu Phó lại nhìn về phía núi thiêng Genyen một lần nữa, quyết định để ông nội từ nơi này, đi đến bất cứ nơi nào ông muốn đến.

Ngày mùng một tháng tám, lễ hội đua ngựa.

Trên thảo nguyên xanh ngắt điểm xuyết những cái lều đen, cờ cầu nguyện ngũ sắc kéo dài từ đầu thôn đến tận sườn đồi xa xa.

Mọi người đều mặc những bộ trang phục Tạng lộng lẫy nhất của mình, các chàng trai dắt theo đủ loại đồ trang sức bên hông, ai nấy đều tràn đầy sinh lực; các cô gái tết đầy hổ phách và san hô đỏ trên đầu, ai cũng xinh đẹp động lòng người; trẻ em nô đùa đuổi bắt, người già quay kinh luân, không khí vừa náo nhiệt vừa trang nghiêm.

Gần chín giờ, đàn ngựa xếp hàng chờ đợi.

Chu Phó đứng giữa đám đông, ánh mắt vượt qua những cái đầu nhấp nhô, khóa chặt vào một bóng dáng.

Gia Thố thẳng lưng ngồi trên lưng ngựa, mái tóc dài tết thành bím, quấn dây đỏ, khuyên tai bạc nhỏ nhắn, cô bé mặc bộ trang phục Tạng màu đỏ, thắt lưng bản to siết chặt lấy eo, dáng vẻ cực kỳ oai phong, hiên ngang.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn