Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 23

Hôm nay Trân Châu cũng rất đẹp.

Bờm được tết thành bím nhỏ, buộc dây ruy băng sặc sỡ, yên ngựa lau chùi bóng loáng, bên cạnh yên vắt một dải khăn khada.

Khói nhang bốc lên, đoàn ngựa đi một vòng, mọi người cùng nhau rải giấy lungta.

 

Sáchvà văn học

Việc rải lungta lúc này vừa là để tỏ lòng tôn kính núi thiêng Genyen vừa là để mở màn cho toàn bộ lễ hội đua ngựa.

Khói nhang còn chưa tan, tiếng tù và đã vang lên, đàn ngựa tranh nhau lao ra khỏi vạch xuất phát, cuốn tung những mảnh giấy ngũ sắc trên mặt đất.

Tiếng móng ngựa rền vang như sấm dội, chấn động lòng người, các kỵ thủ ai nấy đều dũng mãnh, phi ngựa lao vút đi, không ai nhường ai.

Trong bầy ngựa, Trân Châu không to lớn, Gia Thố lại càng nhỏ bé, cô bé rạp người cực thấp, gần như hòa làm một với lưng ngựa. Đàn ngựa ôm cua.

Gia Thố nhìn chuẩn thời cơ, đột ngột kéo mạnh dây cương, ngựa dựng đứng trong thoáng chốc, rồi như mũi tên xé chéo ra ngoài, vượt khỏi vòng vây.

Tiếng hò reo cổ vũ lập tức bùng nổ.

“Gia Thố — a — a —” Đám bạn của Gia Thố ra sức gào thét.

Móng ngựa phi nước đại, gió thổi ù tai, Gia Thố chăm chú nhìn chằm chằm vào dải khăn khada trắng muốt ở giữa đường đua.

Khoảng cách ngày càng rút ngắn.

Gia Thố nghiêng nửa người xuống khỏi lưng ngựa, áp sát vào bụng ngựa, vai gần như chạm sát đất, đúng khoảnh khắc móng ngựa giẫm qua khăn khada, ngón tay Gia Thố móc một cái, chộp trọn cái khăn vào lòng bàn tay, người vươn dậy, trở lại trên lưng ngựa, giơ cao khăn khada.

Khăn khada trắng muốt cuồng vũ trong gió.

“A — a — Gia Thố —” Đám bạn của Gia Thố kích động đến mức hét khản cả giọng. Đàn ngựa lao qua vạch đích, những dũng sĩ trên lưng ngựa rải giấy lungta, người dân Tạng ùa lên hò reo.

Những mảnh giấy ngũ sắc bay lượn, xoay vòng trong gió, ai cũng muốn bắt lấy lungta của dũng sĩ, bắt lấy phước lành và may mắn.

Chu Phó không phải người Tạng, cũng không theo đạo Phật, anh không hòa nhập vào nghi thức cầu phúc này.

Anh đi về phía lều đen, tim vẫn còn đập thình thịch.

Chưa từng nghĩ tới lại có một cô gái như vậy, dã tính và sự dũng cảm sục sôi trong máu thịt, rực rỡ lóa mắt giữa đất trời.

“Anh Chu Phó…”

Từ phía sau loáng thoáng truyền đến tiếng gọi, trên thảo nguyên huyên náo này nghe cứ như ảo giác.

“Anh Chu Phó!”

Lại một tiếng nữa, rõ ràng hơn lúc nãy nhiều, kèm theo tiếng vó ngựa.

Chu Phó quay người lại.

Trân Châu chạy bốn vó tung bay, đến gần, Gia Thố kìm ngựa giảm tốc độ.

Móng ngựa khẽ giẫm đến, Gia Thố trên lưng ngựa nhìn chằm chằm vào Chu Phó, dưới ánh mặt trời chói chang, đôi mắt cô bé sáng lấp lánh như được tôi luyện qua ánh sáng.

Linh động, tinh ranh.

Không biết cô bé này lại định làm trò gì, Chu Phó nheo mắt lại, đứng chờ.

 

Xanh như bầu trời, trắng như mây, đỏ như lửa, xanh như cỏ, vàng như đất… Chúng lướt qua mắt mày Chu Phó, v**t v* đôi má Chu Phó, rơi xuống trên vai Chu Phó…

Gia Thố hét lớn: “Anh Chu Phó, chúc anh dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý!”

Lungta vẫn còn bay lượn, một người một ngựa đã quay đầu đi xa.

Những mảnh giấy ngũ sắc xoay vòng rơi xuống trước mắt Chu Phó, anh từ từ đưa tay ra bắt lấy, ngẩng đầu lên, ngắm nhìn lời cầu chúc không dứt được rải xuống dành riêng cho anh.

Nghi thức cầu phúc kết thúc, Gia Thố nhảy từ trên ngựa xuống, nhặt một tờ kungta màu đỏ ép vào góc yên ngựa, cô bé v**t v* bờm của Trân Châu: “Trân Châu, mày cũng phải thật khỏe mạnh nhé.”

Trong Lễ hội đua ngựa không chỉ có một cuộc thi cưỡi ngựa.

Ngoài cuộc thi chạy cự ly ngắn nhặt khăn khada còn có thi chạy việt dã sức bền, thi bắn cung trên lưng ngựa, thi đấu thể thao trên lưng ngựa v.v… khiến một người ngoại đạo như Chu Phó lóa cả mắt.

Các trận thi đấu khép lại, tiếp nối ngay sau đó là buổi biểu diễn văn nghệ.

Sáchvà văn học

Trên sân khấu, các cô gái nhảy múa những bước uyển chuyển nhẹ nhàng, các chàng trai nhảy múa những động tác hào sảng, mỗi cú xoay người đều là một nhịp điệu tươi đẹp, mỗi bước nhảy đều là nhịp trống tự nhiên.

Về sau, tiếng đàn cất lên, những dải lụa sặc sỡ bay phấp phới, dưới lớp mặt nạ tuồng Tạng cổ xưa, giọng hát Tạng cao vút, bài ca vượt qua thảo nguyên, dường như muốn bay thẳng đến ngọn núi thiêng Genyen…

Buổi biểu diễn văn nghệ kết thúc, Chu Phó được mời vào lều đen uống trà bơ, mọi người nhắc đến cái máy đánh bơ.

Cát Mỗ đã thống kê lại, đợt đầu cần 7 cái máy đánh bơ.

Chu Phó có những cân nhắc riêng, anh dự định sẽ vẽ lại bản thiết kế, thống nhất quy cách và kích thước của tất cả các bộ phận, tốt nhất là có thể đem gia công mài dũa các bộ phận đó ở tiệm kim khí, Gia Thố chỉ việc lắp ráp là xong. Đến lúc đó không chỉ Gia Thố có thể lắp ráp máy đánh bơ, những người khác cứ làm theo các bước là cũng có thể lắp ráp được.

Nhắc đến Gia Thố, có người tán dương: “Cát Mỗ, con gái nhà cô thân thủ tốt thật đấy.”

Cát Mỗ cười gật đầu, liếc nhìn Mã Dương.

Mã Dương còn có việc, chào hỏi mọi người một tiếng rồi rời khỏi lều đen.

Chu Phó theo ra ngoài: “Chú, cháu muốn hỏi chuyện này.”

Mã Dương: “Sao thế?”

Chu Phó: “Không phải chú bảo hết mùa đông trùng hạ thảo là Trát Tây sẽ về sao?”

Hồi đó bảo là cuối tháng 7, giờ đã sang tháng 8 rồi.

Mã Dương giải thích: “Trát Tây là dân du mục chăn thả, khác với dân du mục định cư, nhà của cậu ấy là túp lều đen, sẽ di cư tùy theo tình trạng đồng cỏ, theo lý mà nói, Trát Tây sẽ về sau khi mùa đông trùng hạ thảo kết thúc, tham gia lễ hội đua ngựa, nhưng cậu ấy không xuất hiện, chứng tỏ năm nay cậu ấy sẽ không về đây nữa.”

Chu Phó im lặng.

Mã Dương tò mò: “Cháu tìm cậu ấy có việc gì à?”

Chu Phó không trả lời, hỏi lại: “Sang năm Trát Tây nhất định sẽ về chứ ạ?”

Mã Dương: “Cũng không dám nói chắc, chỉ có thể bảo, khả năng cao là sẽ về.”

Chu Phó lại chìm vào im lặng.

Mã Dương càng tò mò hơn: “Cháu tìm cậu ấy, có việc gì quan trọng lắm sao?”

Chu Phó khẽ lắc đầu: “Cháu đã mua một bộ đồ Tạng.”

Chu Phó mua một bộ đồ Tạng dành cho nam, dù là để trả hay để tặng, anh đều định đưa cho Trát Tây.

Mã Dương hiểu ra, vỗ vỗ vai Chu Phó, cười hỏi: “Sao? Cháu chuẩn bị về rồi à?”

Chu Phó vốn dĩ dự định giao bộ đồ Tạng cho Trát Tây xong là sẽ rời đi, đây là cái mốc thời gian chắc chắn mà anh đã tự đặt ra cho mình.

Nhưng bây giờ Trát Tây không về, sang năm cũng chưa chắc đã về.

Chu Phó không còn ngày dự kiến nào nữa.

Trong nỗi hoang mang ập tới bất chợt này, Chu Phó bắt được sự trốn tránh từ sâu thẳm nội tâm mình.

Genyen có phong cảnh tươi đẹp, con người xinh đẹp, ở đây, mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi. Rộng lớn và giản đơn, hệt như một lâu đài trên không nằm ngoài thế giới thực tại.

Nhưng Chu Phó rất hiểu, bản thân không thuộc về nơi này.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn